Sau khi Tô Cửu Nguyệt rửa mặt xong, Ngô Tích Nguyên cũng chê nàng, dùng luôn nước đó rửa mặt, đó xách ấm nước châm thêm chút nước nóng chậu rửa chân.
"Nương t.ử, rửa chân!"
Tô Cửu Nguyệt thấy bưng chậu rửa chân đến bên mép giường, vội vàng : "Vẫn là rửa !"
Ngô Tích Nguyên đương nhiên cho phép: "Nàng ."
Tô Cửu Nguyệt vẫn quen việc hầu hạ : "Chàng !"
Ngô Tích Nguyên bộ dạng bướng bỉnh của nàng, bỗng nhiên trong lòng nảy một ý tưởng, trong mắt mang theo ý : "Hay là... chúng cùng rửa?"
...
Bàn chân nhỏ bé của nàng chen chúc giữa hai bàn chân to của , trắng trẻo nõn nà, những ngón chân nhỏ xíu giống như từng viên trân châu.
Hắn cố ý giẫm lên chân nàng một cái, nàng hung dữ lườm một cái: "Chàng gì !"
Ngô Tích Nguyên mở to mắt dối: "Ta cố ý... Chậu nhỏ quá mà..."
"Thế bảo rửa , cứ đòi rửa cùng!" Tô Cửu Nguyệt định rút bàn chân nhỏ , để rửa , bàn chân to của giữ .
"Lần tuyệt đối là cố ý!" Tô Cửu Nguyệt lên án.
"Là nàng chơi ? Đã là cùng rửa, nàng bỏ chạy!" Ngô Tích Nguyên tỏ vẻ tủi .
"Còn tại giẫm !" Tô Cửu Nguyệt cãi lý.
"Vậy nàng giẫm là mà, keo kiệt thế." Ngô Tích Nguyên chun mũi.
Tô Cửu Nguyệt chọc : "Chàng trẻ con hả?"
Ngô Tích Nguyên hừ một tiếng, mặt , nhỏ giọng lầm bầm: "Trước nàng đều đáng yêu, còn khen ngoan, bây giờ dĩ nhiên chê bai , nàng là chê nam nhân của khỏi bệnh ?"
Tô Cửu Nguyệt tức tối giẫm lên chân một cái, đó rút bàn chân nhỏ của lau khô, leo lên giường.
"Mới thèm để ý đến ! Thật là càng càng thái quá!"
Ngô Tích Nguyên thấy thì thu, lỡ chọc nương t.ử nhà tức giận thật, tối cho lên giường ngủ thì ?
.
Sáng sớm hôm , gõ cửa nhà A Đại.
"Thư của Trương đại nhân!"
Người gác cổng thấy bên đóng dấu sáp nến, dám chậm trễ, vội vàng về phía phòng của A Đại.
A Đại thị nữ hầu hạ mặc áo khoác ngoài, mới đội mão lên đầu, thông báo.
"Đại nhân, thư của ngài."
A Đại từ khi đến trấn Ngưu Đầu , ở giữa trung tâm vòng xoáy quyền lực của mấy phe phái, mỗi ngày đều công vụ xử lý xuể, thấy bức thư cũng thấy kỳ lạ.
"Đưa đây xem."
Hạ nhân cung kính dâng lên bằng hai tay, nhận lấy xem thử, khi thấy nét chữ phong thư, sắc mặt mới đổi một chút.
Dĩ nhiên là thư của Đại tướng quân, dù ngoài Đại tướng quân cũng ai thể nét chữ như , e là bắt chước cũng dễ.
Hắn xua tay đuổi hết thị nữ hạ nhân bên cạnh , đợi đến khi trong phòng chỉ còn một , mới bóc bức thư .
Nhìn những gì trong thư, cảm thấy vẫn nên đích một chuyến đến thành Ung Châu thì hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-172-duc-nuoc-beo-co.html.]
Lấy danh nghĩa thuật chức, ngựa dừng vó đến thành Ung Châu.
Vừa về đến Ung Châu, liền chút che giấu thẳng đến doanh trại quân đội.
Mùa đông năm ngoái tuyển ít binh lính, Vương gia giao những tay Đại tướng quân, Đại tướng quân kinh nghiệm luyện binh, để binh lính thể sống sót chiến trường, còn xin Đại tướng quân nhất thiết đừng nương tay.
Tô Trang vốn dĩ nổi tiếng là nghiêm khắc, câu của Yến Vương, yêu cầu của ông đối với thuộc hạ càng thêm khắt khe.
Mọi lúc đầu thích ứng , ai nấy đều oán thán ngút trời, mãi đến khi lão binh sống sót kể cho bọn họ về sự tàn khốc chiến trường, bọn họ mới ngậm miệng .
Lúc A Đại đến bãi luyện binh, Tô tướng quân đang đ.á.n.h lôi đài với mấy chiến sĩ.
Một nguyên nhân lớn khiến ông kính yêu chính là, ông tuy nghiêm khắc với , nhưng ông cũng yêu cầu nghiêm ngặt với bản , ngày thường khối lượng huấn luyện của binh lính là bao nhiêu, ông đều gấp đôi.
Lấy gương, đương nhiên cũng khiến tập thể bớt nhiều tiếng phản đối.
Tô Trang quật ngã mười xuống đất, đang định gọi một tốp khác lên, thuộc hạ bên cạnh ông lập tức tiến lên thông báo một tiếng: "Đại tướng quân, A Đại tướng quân đến ."
Tô Trang đầu , liền thấy , lúc mới tháo bao cát xuống, cất bước về phía A Đại.
"Cũng nhanh đấy chứ?"
A Đại hành lễ chắp tay với ông: "Nhận thư của Đại tướng quân, thuộc hạ căn bản dám chậm trễ, liền lập tức chạy tới."
"Ô? Bây giờ những ngày tháng nhỏ bé trôi qua tệ nhỉ? Còn dùng cả hương liệu ?"
A Đại : "Là thị nữ tự tiện chủ trương, nếu tướng quân thích mùi , thuộc hạ sẽ dùng nữa."
Tô Trang xua tay: "Đều là chuyện nhỏ, ngươi theo , còn chuyện quan trọng hỏi ngươi đây!"
Hai đến trướng của Tô Trang, Tô Trang sắp xếp tín canh giữ bên ngoài, mới dám hỏi : "Tình hình trấn Ngưu Đầu dạo thế nào?"
A Đại lắc đầu: "Không lắm."
"Không lắm là ?"
"Người của Đông Xưởng, của ngài, của Yến Vương, còn của Mục Vương, thậm chí thuộc hạ còn phát hiện tung tích của Kiều tướng quân trướng Đại trưởng công chúa."
Thần sắc Tô Trang nghiêm túc hẳn lên, liền A Đại tiếp tục : "Những thứ mới chỉ là những thế lực thể phát hiện bề nổi, trong tối còn bao nhiêu nữa."
Lông mày Tô Trang cũng nhíu c.h.ặ.t : "Sao của Đông Xưởng và Đại trưởng công chúa cũng đến , Hoàng thượng vẫn đang khỏe mạnh, bọn họ gì?"
"Thuộc hạ chẳng qua chỉ là một kẻ thô lỗ, hiểu những thứ ."
Tô Trang hỏi: "Ngươi còn nhớ nông nữ cứu Di tỷ nhi ?"
A Đại đương nhiên nhớ: "Tướng quân gọi thuộc hạ đến là vì chuyện của nàng ?"
Tô Trang bày dáng vẻ sẵn sàng lắng : "Ngươi cứ thử xem."
"Trước nông nữ cứu một đứa trẻ về, nhưng thật trùng hợp đứa trẻ chính là Mục Vương. Mục Vương sự giúp đỡ của Hạ Lập Hành trốn thoát, nhưng cẩn thận một miếng ngọc bội mang theo bên lộ tung tích. Bây giờ gần như các thế lực đều nông nữ quan hệ với Mục Vương, nhiều tìm Mục Vương như , đương nhiên liền luôn chằm chằm nàng ."
" cũng may bây giờ nước đục, đều nàng rơi tay bất kỳ bên nào, tranh giành đấu đá ngầm ngược duy trì sự bình yên bề mặt."
Tô Trang hiểu: "Thì là , cũng nên nàng may mắn, là nên nàng xui xẻo nữa."
A Đại cũng thở dài theo: " , vốn dĩ thể sống những ngày tháng bình thường."
"Được , phái Thanh Mộc qua đó bảo vệ nàng , ngươi ở bên đó cũng lưu ý nhiều hơn, nhất thiết bảo vệ nàng chu ." Tô Trang lệnh.
"Rõ!"