Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 191: Tin Đồn Nhảm

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:10:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Cửu Nguyệt bóng lưng rời , đầu về phía Hỷ Muội bên cạnh.

 

"Hai cùng trở về ?"

 

Tưởng Xuân Hỷ lắc đầu: "Vốn dĩ cũng cùng đến, tại cùng trở về?"

 

"Muội chỉ là sợ tỷ một trở về an lắm." Tô Cửu Nguyệt .

 

"Không an cả. Hai bọn nam cưới nữ gả, nếu như cùng cùng thì chẳng sẽ chọc cột sống ? Lúc đến là nhờ xe bò của thôn bên cạnh, Lưu đại thúc , bảo đầu giờ Thân cổng thành tìm thúc ." Tưởng Xuân Hỷ .

 

Tô Cửu Nguyệt nghĩ cũng đúng, Quách Nhược Vô tuy tướng mạo đường hoàng, nhưng con cổ quái. Nàng mới Tưởng Xuân Hỷ liên quan gì đến , nàng xứng đáng với một nam nhân hơn.

 

"Bây giờ cách giờ Thân vẫn còn sớm, tỷ vất vả đến một chuyến, là ăn cơm xong hẵng về?" Tô Cửu Nguyệt giữ .

 

Tưởng Xuân Hỷ tự nhiên sẽ khách sáo với nàng: "Đương nhiên là ăn cơm xong mới về ! Ta đều đói lả !"

 

Hai , cùng nấu cơm.

 

Sau khi ăn trưa xong, Tưởng Xuân Hỷ giúp đỡ dọn dẹp phòng bếp.

 

Lúc mặt trời ngả về tây, Tưởng Xuân Hỷ lưu luyến rời cáo từ Tô Cửu Nguyệt.

 

Tô Cửu Nguyệt mặc dù cũng nỡ xa nàng , nhưng nghĩ đến nàng lỡ mất xe bò trở về sẽ an , đích tiễn nàng khỏi thành, Tưởng Xuân Hỷ đẩy về.

 

"Trấn Ngưu Đầu cũng chỉ lớn chừng , cần tiễn ? Chưa hai bước đến nơi , về hảo hảo nghỉ ngơi , tự . Bằng , luyến tiếc ."

 

Thấy nàng như , Tô Cửu Nguyệt cũng đành đưa mắt nàng khỏi ngõ, mới xoay trở về đóng cửa .

 

.

 

Nói về Tưởng Xuân Hỷ khỏi ngõ, mới rẽ qua một khúc cua, liền thấy một nam nhân ở góc rẽ, tựa tường nhúc nhích, tựa như một bức tượng điêu khắc.

 

Tưởng Xuân Hỷ sửng sốt: "Quách Nhược Vô? Ngươi vẫn còn ở đây? Không về ?"

 

Quách Nhược Vô lúc mới cử động, thẳng , nhổ cọng cỏ ngậm trong miệng , mới : "Còn là sợ cô một trở về an ? Chậm c.h.ế.t , bắt đợi lâu như ."

 

Nghe thấy lời , trong lòng Tưởng Xuân Hỷ một loại cảm giác kỳ lạ.

 

Không nên lời, giống như cầm một chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướt qua trong lòng , loại cảm giác phức tạp rung động đối với một Tưởng Xuân Hỷ đơn thuần mà , thực sự cực kỳ xa lạ.

 

Nàng mím môi, hồi lâu mới thốt một câu: "Ta bắt ngươi đợi ."

 

Quách Nhược Vô cũng so đo nhiều với nàng về chuyện , liền trực tiếp xoay về hướng cổng thành: "Được , mau."

 

Tưởng Xuân Hỷ cúi đầu lầm bầm một câu: "Ra vẻ cái gì chứ!"

 

thì , nàng vẫn theo.

 

Quách Nhược Vô cảm nhận nàng theo kịp, cũng thêm gì nữa, hai cứ giữ cách xa gần như , cùng khỏi thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-191-tin-don-nham.html.]

 

Xe bò của Lưu đại thúc quả nhiên đang đợi nàng ở bên ngoài, Quách Nhược Vô lấy sáu đồng tiền lớn đưa cho Lưu đại thúc: "Cùng ."

 

Tầm mắt Lưu đại thúc quét qua hai bọn họ, lộ nụ hiểu rõ.

 

Tưởng Xuân Hỷ cảm thấy dường như đều hiểu lầm , nhưng khác gì, nàng giải thích cũng tiện giải thích, đành ở góc xa Quách Nhược Vô nhất, cố gắng vẻ mặt nửa xu quan hệ với .

 

Nương nàng thấy nàng về , gọi nàng một tiếng, nhưng nàng cũng giống như thấy, trực tiếp về phòng .

 

Tưởng mẫu lắc đầu: "Đứa trẻ ..."

 

.

 

Vốn tưởng rằng chuyện cứ thế trôi qua, nhưng ai ngờ ngày hôm Tưởng mẫu đang việc thêu thùa ở bên ngoài, đột nhiên một vị đại nương trong thôn liền sáp tới chuyện với bà.

 

"Mẹ Hỷ Muội, nhà bà sắp chuyện vui ?"

 

Tưởng mẫu vẻ mặt nghi hoặc, hỏi ngược : "Nhà thể chuyện vui gì? Sao chính cũng ?"

 

Ngô đại nương dáng vẻ cái gì cũng của bà, vội vàng bê một chiếc ghế đẩu tới, bên cạnh bà : "Mẹ Hỷ Muội, cũng là quan hệ với bà, mới với bà những lời . Sáng nay thấy mấy mụ già lắm mồm trong thôn đang chuyện của Hỷ Muội nhà bà, nàng qua gần gũi với tiểu t.ử họ Quách ở đầu thôn, bình thường vẫn thường xuyên đến nhà , hôm qua còn cùng trấn Ngưu Đầu, e là nhà bà gả Hỷ Muội cho tiểu t.ử họ Quách ."

 

Cả thôn họ Quách cũng chỉ một như , Tưởng mẫu là ai?

 

Tiểu t.ử họ Quách tuy gia cảnh tồi, cuộc sống cũng sung túc, trong nhà trưởng bối, nữ nhi gả qua đó chịu ấm ức. bởi vì những việc đều là những chuyện huyền diệu khó hiểu, cho nên năm nay hai mươi tuổi , cũng vẫn thành .

 

Bây giờ trong thôn tung tin đồn nhảm nhí , bà lập tức liền vui.

 

"Đây đều là ai đang nhai rễ lưỡi? Để , xé nát miệng bà ! Hỷ Muội nhà trong sạch thanh bạch, từ khi nào qua gần gũi với ?"

 

Ngô đại nương cũng thở dài một tiếng: "Mẹ Hỷ Muội, bà những lời đều vô dụng, trong thôn đều rảnh rỗi sinh nông nổi, cho dù chuyện cũng thể thành chuyện. Hôm nay cũng là , đến với bà một tiếng. Nếu như hai nhà các thực sự ý định thành , thì nhân lúc còn sớm mà tị hiềm, bà cũng hảo hảo quản thúc Hỷ Muội một chút, dù tuổi cũng đến , nam nữ đại phòng vẫn là coi trọng a!"

 

Tưởng mẫu hảo hảo một tiếng đa tạ với bà , khi tiễn bà , mới hầm hầm tức giận chạy đến phòng của Tưởng Xuân Hỷ.

 

Tưởng Xuân Hỷ lúc đang cửa sổ việc thêu thùa, Tưởng mẫu liếc mắt một cái liền thấy hoa văn cây tùng xanh chiếc túi thơm nàng đang thêu, một cái là dành cho nam nhân dùng.

 

Lập tức giận chỗ phát tiết, một phát giật lấy chiếc túi thơm, ném xuống đất: "Cái con nha đầu c.h.ế.t tiệt , rốt cuộc còn hổ hả?!"

 

Tưởng Xuân Hỷ càng là vẻ mặt khó hiểu, nàng đang yên đang lành thêu một chiếc túi thơm, hổ ?

 

Hốc mắt nàng đều đỏ lên, mang theo giọng nức nở hỏi: "Nương, cái gì ? Con hổ ?! Nếu như một hai ba, nữ nhi cũng nhận lời !"

 

Tưởng mẫu từ cao xuống nàng, mặt tràn đầy lửa giận: "Ngươi cái gì trong lòng ? Sao còn cần lão nương ngươi ? Bản ở bên ngoài qua gần gũi với nam nhân, bây giờ còn thêu túi thơm cho ! Ta! Ta! Thật sự là ngươi chọc tức c.h.ế.t !"

 

Tưởng Xuân Hỷ hé miệng, nửa ngày mới phản bác: "Cái gì mà qua gần gũi với nam nhân? Con qua gần gũi với ai ? Túi thơm là thêu cho cha, hôm qua cha túi tiền của rách một lỗ, con liền cân nhắc cho một cái mới, đến miệng , nữ nhi của thành loại như ?!"

 

Tưởng mẫu lời , cơn giận trong lòng liền tiêu tan ít, ngữ khí cũng hòa hoãn : "Vậy ngươi hảo hảo xem, ngươi và tên phong thủy họ Quách là quan hệ gì?"

 

Tưởng Xuân Hỷ nghĩ đến dáng vẻ tựa tường yên tâm về nàng, trái tim đập thình thịch hai cái, nàng thậm chí còn dám mắt nương nàng, chỉ bay nhanh biện bạch cho : "Có thể quan hệ gì chứ, chẳng qua là cùng một thôn, lúc về chung một chiếc xe bò thôi."

 

 

Loading...