Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 218: Vừa ăn cướp vừa la làng
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:12:01
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Tích Nguyên khom tự xưng danh tính: "Thảo dân là phu quân của Tô thị, hiện đang sách ở thư viện Hạo Viễn."
Vừa đang sách ở thư viện Hạo Viễn, thái độ của Vương Quảng Hiền cũng đoan chính hơn vài phần, còn tùy tiện như nữa.
Thư viện Hạo Viễn là một trong những thư viện nhất bộ phương Bắc, sánh ngang với sự tồn tại của Quốc T.ử Giám.
Mỗi năm học t.ử của thư viện Hạo Viễn thi đỗ cử nhân đều nhiều , nếu nam nhân là học t.ử của thư viện Hạo Viễn, chừng còn là đồng liêu của đấy!
"Nếu như , các ngươi theo hậu đường."
Vương Quảng Hiền ngon nước ngọt chiêu đãi hai vợ chồng bọn họ, từ đầu đến cuối đều để Tô Cửu Nguyệt cảm nhận cái giá quan ông .
Còn cùng Ngô Tích Nguyên về tình hình phương Bắc dạo gần đây, ông cảm thấy hiện nay Hồ an như , e là quan phủ sắp công khai tuyển chọn Võ Trạng nguyên .
Bản Ngô Tích Nguyên vốn võ, nhưng Võ Trạng nguyên... theo trí nhớ của , hẳn là ba năm mới .
Lần Vương Quảng Hiền lời , cũng tiện tỏ thái độ, chỉ vài câu hy vọng quốc gia thái bình vân vân.
Bức tranh nhanh vẽ xong, Vương Quảng Hiền sai cầm bức tranh tìm .
Người của quan phủ bọn họ đối với việc tìm tự nhiên cách quen thuộc của , bọn họ tiên đến t.ửu quán và sòng bạc, quả nhiên tìm thấy ở sòng bạc.
tìm thấy , đối phương nhận nợ.
Túi tiền sớm vứt , tiền bạc bên trong đều do quan phủ thống nhất đúc, cái phân biệt ?
Quan phủ định án chú trọng một cái nhân tang tịnh hoạch, hiện nay cũng bằng chứng xác thực, Vương Quảng Hiền cho dù giúp bọn họ cũng lực bất tòng tâm.
Tô Cửu Nguyệt theo Ngô Tích Nguyên đến khách sạn, Ngô Tích Nguyên mới đóng cửa , đầu liền thấy nàng ghế lóc.
Ngô Tích Nguyên sợ nhất là thấy nàng rơi nước mắt, thấy thế vội vàng từ trong tay áo lấy khăn tay , giúp nàng lau nước mắt.
"Bảo bối ngoan, cái gì ? Không chỉ mất một chút tiền thôi , đợi tháng thi đỗ tú tài, là nguyệt bổng để nhận , đến lúc đó tiền nhận đều đưa hết cho nàng."
Tô Cửu Nguyệt trong lòng vô cùng tự trách, lời , nhịn về phía : "Sao nhất định thể thi đỗ?"
Cũng nàng tin tưởng nam nhân của , thật sự là ít thi một là đỗ.
Ngô Tích Nguyên nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c , thấp giọng : "Ta chính là , nàng phụ trách tin tưởng là , nhất định sẽ để nàng sống những ngày tháng . Đến lúc đó nguyệt bổng của đều đưa cho nàng, chúng cũng mua một nha về hầu hạ nàng và nương."
Tô Cửu Nguyệt lời , nước mắt trong mắt quả nhiên ngừng rơi: "Đâu cần mua nha gì chứ, thật là tiêu tiền bậy bạ."
Ngô Tích Nguyên thấy nàng nữa, lúc mới vỗ vỗ tay nàng: "Ngoan, đừng nghĩ đến những thứ đó nữa, dù chẳng vẫn còn tám trăm lượng Mục Vương gia đưa ?"
Tô Cửu Nguyệt vẫn chút buồn bực vui: " rõ ràng chính là ăn trộm, thể cứ như mà tha cho chứ?"
Trong lòng Ngô Tích Nguyên sớm cách, nhưng một chuyện thể cho nương t.ử ngoan ngoãn của .
Vì , liền : "Vương đại nhân sai theo dõi , dáng vẻ của hẳn là một tên tội phạm quen tay, chỉ đợi tay sẽ bắt một cái nhân tang tịnh hoạch!"
Tô Cửu Nguyệt trong lòng lúc mới dễ chịu hơn một chút: "Phải như mới ."
.
Đêm nay, Tô Cửu Nguyệt rúc trong lòng Ngô Tích Nguyên ngủ vô cùng ngọt ngào, nhưng sáng sớm hôm Ngô Tích Nguyên lên lớp buổi sáng .
Nàng tuy chút nỡ, nhưng cũng là vì học nghiệp, thể lỡ dở .
Nàng bò dậy giúp mặc y phục, bảo tiểu nhị mang nước nóng đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-218-vua-an-cuop-vua-la-lang.html.]
Đợi lúc Ngô Tích Nguyên chuẩn cửa, nàng mới gọi .
"Tích Nguyên."
Ngô Tích Nguyên đầu nàng, liền thấy nàng nắm c.h.ặ.t hai bàn tay nhỏ bé bĩu môi: "Chàng... đấy, chỉ thể một là nương t.ử, nếu Quách tiểu thư Lý tiểu thư nào sán , tránh xa bọn họ đấy."
Ngô Tích Nguyên bật , vươn ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái lên ch.óp mũi nàng: "Biết , hũ giấm nhỏ của . Nàng cứ yên tâm, một trái tim của trọn vẹn đều là của một nàng."
Tô Cửu Nguyệt lưu luyến rời cửa, mới nhỏ giọng một câu: "Ta cũng ."
Ngô Tích Nguyên đầu nàng, đột nhiên thể hội cảm giác của những hôn quân lên triều.
ý niệm mới dâng lên, nhẫn tâm dập tắt.
Nàng đối xử với như , mới càng nỗ lực hơn nữa mới .
Cũng may vị Vương thiếu gia ác tâm gì, nếu chỉ dựa một thư sinh như , bảo vệ vợ kiều diễm xinh như hoa chứ?
Ngô Tích Nguyên mới bao lâu, Tô Cửu Nguyệt liền đến thư viện Hạo Viễn dắt ngựa Hồng Hồng của về, rời khỏi thành Ung Châu.
Còn Ngô Tích Nguyên khi lên lớp buổi sáng xong, xin nghỉ nửa ngày buổi chiều.
Buổi chiều hôm đó cải trang một chút, thẳng đến sòng bạc mà tên Tiểu Lục thường lui tới.
Hắn dạy dỗ cho đàng hoàng, thứ nên lấy một cắc cũng lấy !
Hắn tìm thấy tên Tiểu Lục , đang bên một cái bàn đ.á.n.h mã điếu, Ngô Tích Nguyên một bên, đợi nửa ngày mới một thua sạch tiền cược rời .
Hắn lập tức xuống bên cạnh, sâu Tiểu Lục đang đối diện .
Trong lòng hừ lạnh một tiếng, tuổi còn nhỏ, chút chuyện đàng hoàng, cố tình đến chơi cái , thì đừng trách dạy .
Ván đầu tiên Ngô Tích Nguyên thua, ván thứ hai thua...
Cứ như liên tiếp thua năm ván, Tiểu Lục kiếm trọn vẹn năm sáu lượng bạc, khiến cũng đắc ý dạt dào hẳn lên.
Ngô Tích Nguyên giả vờ nỡ từ trong n.g.ự.c móc một lượng bạc, đặt lên bàn.
"Còn một lượng cuối cùng, cược hết !"
Tiểu Lục cũng chơi một ván lớn, hùa theo đặt cược, ngờ giống như .
Ngô Tích Nguyên một ván tự sướng, liền khiến ngớ .
Tiểu Lục lập tức vui, trực tiếp lật bàn: "Ngươi giở trò bịp bợm!"
Ngô Tích Nguyên hừ lạnh một tiếng, ghế, động cũng động, đang kích động thôi, trào phúng : "Thua nổi, chính là thua nổi, còn khác giở trò bịp bợm."
"Ngươi giở trò bịp bợm, ngươi ván nào cũng tự sướng?"
"Phong thủy luân lưu chuyển, qua ? Chỉ cho phép ngươi liên tiếp thắng tiền, cho phép khác thắng? Trên đời gì đạo lý như ?"
Bên hai xảy tranh chấp, nhanh thu hút sự chú ý của trông coi sòng bạc.
Tiểu Lục Ngô Tích Nguyên giở trò bịp bợm, Ngô Tích Nguyên phối hợp với của sòng bạc kiểm tra, phát hiện cũng giấu bài.
Lúc Ngô Tích Nguyên chỉ Tiểu Lục : "Ta thấy kẻ ăn cướp la làng hẳn là ngươi mới đúng chứ?!"