Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 243: Ca ca nhiệt tình
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:12:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ như , móc móc trong n.g.ự.c, lôi cả túi tiền của thiếu gia nhà .
"Thiếu gia, tất cả ở đây ."
Vương Khải Anh lúc mới hài lòng gật đầu, nhận lấy túi tiền đưa cho Tô Cửu Nguyệt: "Nè, cất kỹ , đừng để bọn trộm cắp nẫng mất nữa."
Tô Cửu Nguyệt vẻ mặt ngơ ngác túi tiền đột nhiên xuất hiện trong tay, nhất thời gì cho .
Đôi khi nàng thông minh cho lắm, nhưng điều đó nghĩa là nàng ngu ngốc, nàng chỉ mất bốn trăm đồng tiền lớn, nhưng trong túi tiền , ít nhất cũng mấy chục lượng...
Lúc nàng giống như đang cầm một củ khoai lang nóng bỏng tay, vội vàng trả tiền: "Không , thể nhận, chỉ mất bốn trăm đồng tiền lớn thôi."
Tiền tặng gì đạo lý thu về? Vương Khải Anh lập tức lùi một bước, thái độ vô cùng kiên quyết.
"Cho thì cứ lấy , ca ca cho chút tiền bạc, thì quan hệ gì? Cứ cất hết ! Hôm nay sự việc xảy đột ngột, cũng chuẩn quà gặp mặt gì, phần thừa cứ coi như là quà gặp mặt ."
Tô Cửu Nguyệt vẫn còn đang do dự, nhưng lời của Vương Khải Anh như nhắc nhở cha .
Cũng đúng nhỉ, cô nương là con gái nuôi mới nhận của ông , con trai cho quà gặp mặt, ông cha nuôi thể khoanh tay ?
chuyện nhận con gái nuôi hôm nay, căn bản ngoài dự liệu của ông , chẳng chuẩn gì cả...
Thôi , y phục của nàng hẳn cũng mấy khá giả, gia đình như vẫn là cho tiền thì thỏa đáng hơn.
Ông vẫy tay gọi hạ nhân hầu hạ bên cạnh, ghé tai dặn dò vài câu.
Người nọ thấp giọng đáp một tiếng , lui khỏi phòng, lâu ôm một cái hộp trở .
Vương Quảng Hiền nhận lấy cái hộp chuyển tặng cho Tô Cửu Nguyệt: "Nghĩa phụ cũng thể để con gọi một tiếng cha uổng phí, những thứ con cứ nhận lấy. Nếu gặp khó khăn gì, cứ đến tìm là ."
Sự việc tiến triển quá nhanh, Tô Cửu Nguyệt hiện tại vẫn hồn, nhất thời cũng .
Nàng theo bản năng sang Nhạc phu nhân, liền thấy Nhạc phu nhân chậm rãi gật đầu, hiệu cho nàng nhận lấy đồ.
Tô Cửu Nguyệt lúc mới dậy hướng về phía Vương Quảng Hiền hành một lễ: "Đa tạ cha."
Vương Quảng Hiền nàng ngoan ngoãn gọi cha, vẻ mặt thỏa mãn vuốt râu, chợt cảm thấy thêm một cô con gái dường như cũng tồi.
Vương Quảng Hiền ông trong nhà một thê một , nhưng chỉ mỗi Vương Khải Anh là mầm non duy nhất, ngày thường những chuyện chọc tức c.h.ế.t . Nghe gọi cha, trong lòng liền thót lên một cái, chắc chắn chẳng chuyện gì .
Trách những đồng liêu con gái , từng cửa đường đều mang theo gió.
Người đôi giày mới con gái cho, đeo túi thơm con gái thêu, hận thể gặp ai cũng khoe khoang một lượt.
Trước đây ông ngưỡng mộ thôi, nhưng bây giờ thì , Vương Quảng Hiền ông cũng con gái !
Một khi trong lòng chấp nhận sự thật , sắc mặt Tô Cửu Nguyệt đều trở nên hiền từ thiện mục.
Còn Lưu Thúy Hoa một bên trong lòng càng thêm kinh ngạc, khác vì bám víu những quan quyền quý , từng tốn bao nhiêu công sức. Theo bà , trấn một hộ gia đình, vì tạo quan hệ với Huyện thái gia, đưa tới hàng trăm lượng bạc, còn gả hai cô con gái cho lão già đó.
chuyện rơi con dâu nhà , thứ vẻ đơn giản đến thế?
Nếu nàng là b.úp bê phúc khí chứ? Người gặp thích, đại khái chính là dáng vẻ .
Chỉ là cách của vị Vương gia thiếu gia , thực sự khiến chút đoán thấu, lẽ nào thật sự chỉ một cô thôi ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-243-ca-ca-nhiet-tinh.html.]
Mặc cho trong lòng bà sóng to gió lớn, bề ngoài là một mảnh bình thản, mặt mang nụ , tóm thể mất mặt con cái .
Vương đại nhân nhận thích, tự nhiên sẽ để họ cứ thế rời , nhiệt tình giữ họ ăn bữa trưa.
Đây lẽ là bữa cơm gò bó nhất mà Tô Cửu Nguyệt từng ăn, đây nàng chỉ ăn cơm cùng Di tỷ nhi, nhưng Di tỷ nhi mấy chú trọng quy củ, nàng cũng cảm thấy gò bó.
Tuy ông yêu cầu Tô Cửu Nguyệt như , nhưng ông ăn cơm, luôn khiến sinh vài phần tự ti vô cớ.
Nhạc phu nhân phát hiện , hòa ái dễ gần gắp cho nàng một đũa thức ăn: "Cửu Nguyệt, con ăn !"
Hai cha con Vương gia lúc mới hậu tri hậu giác, họ nhận cô nương , khuê danh Tô Cửu Nguyệt.
Vương Khải Anh lẩm nhẩm hai câu trong lòng, bật thành tiếng: "Tô Cửu Nguyệt? Cửu Nguyệt , sinh , ngay cả tên cũng êm tai như . Cửu nguyệt canh canh, ngọc lộ linh linh. Cúc chi hữu chi, cường danh ngọc ."
Tô Cửu Nguyệt:...
Người trong thôn đặt tên tùy tiện, gì những ý thơ họa tình ? Chẳng qua là vì nàng sinh tháng chín mà thôi.
Vương Quảng Hiền con trai câu , cũng kinh ngạc liếc một cái.
Trình độ của con trai nhà ai rõ hơn ông , mà còn thể thuộc bài thơ trình độ như ?
Vương Khải Anh tự thấy oai, ý mặt càng đậm hơn: "Muội , ca ca tên là Vương Khải Anh, cứ gọi là Khải Anh ca ca là ."
Tô Cửu Nguyệt tuy tại đối xử với như , nhưng ánh mắt trong sáng, giống những kẻ bỉ ổi.
Cũng vì , nàng liền vô cùng ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Khải Anh ca ca."
Trong lòng Vương Khải Anh vô cùng thỏa mãn, tiên nữ gọi là ca ca ! Hắn chắc chắn là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế giới !
"Muội t.ử , những ngày vẫn ở thành Ung Châu chứ? Hôm nào ca ca dẫn dạo trong thành , chắc hẳn từng dạo chơi t.ử tế nhỉ?"
Tô Cửu Nguyệt quả thực dạo chơi t.ử tế ở đây, đầu tiên đến đây thì gặp cảnh c.h.é.m đầu, thứ hai gặp vụ bắt cóc... Mệnh đồ nhiều chông gai như , nàng dám lung tung?
Nếu vì Tích Nguyên đang sách ở đây, nàng ước chừng thấy thành Ung Châu đều đường vòng.
Vương Khải Anh thấy nàng gật đầu, lập tức càng vui mừng hơn: "Chọn ngày bằng chạm ngày, là chiều nay dẫn ngoài dạo chơi?"
Lông mày Tô Cửu Nguyệt nhíu , chiều nay Tích Nguyên sẽ tan học, nàng ở cùng Tích Nguyên, mới thèm dạo cái phố xá vớ vẩn .
Hơn nữa, chỗ ở của họ còn sắp xếp xong, nguyệt sự đái cũng nên... ...
Từng cái nhíu mày nụ của nàng đều Vương Khải Anh thu tầm mắt, thấy nàng nhíu mày, trái tim lập tức thắt .
Nhạc phu nhân ở bên cạnh cũng cảm thấy vị Vương công t.ử dường như chút nhiệt tình thái quá, chỉ sợ cô nương nhà sợ hãi, liền ngắt lời cuộc trò chuyện của họ.
"Vương gia thiếu gia, Cửu Nguyệt mới đến thành Ung Châu bao lâu, còn an bài thỏa, vẫn là đợi nàng định hẵng ."
Vương Khải Anh nghĩ cũng đúng: "Cũng , về nghỉ ngơi cho khỏe, cần giúp đỡ gì cứ sai truyền tin đến là . Thành Ung Châu một tiệm điểm tâm ăn ngon, đợi an bài thỏa, ca ca sẽ dẫn ăn!"
--
Tác giả lời :
[Gào gào, cũng dẫn ăn đồ ngon!!]