Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 293: Tử huyệt

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:13:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không dưng khen một câu, khiến Tô Cửu Nguyệt đỏ mặt, "Sao đang yên đang lành khen gì?"

 

Quất T.ử dừng công việc trong tay, nghiêng đầu nàng, "Sư phụ, gả chồng ? Người sinh mắt như , giỏi giang, chắc hẳn phu quân của nhất định ý nhỉ!"

 

Tô Cửu Nguyệt rũ mắt kim chỉ trong tay, nghĩ đến Tích Nguyên nhà nàng.

 

Chàng, hẳn là ý chứ?

 

Nghĩ như , nàng liền mím môi trộm.

 

Bị Quất T.ử thấy rõ ràng, trong lòng vô cùng hâm mộ.

 

Nàng tướng mạo bình thường thì chớ, trong nhà trọng nam khinh nữ vô cùng nghiêm trọng, vì để cưới vợ cho sinh đôi của nàng , nương nàng liền gả nàng cho một nam nhân lớn hơn nàng một giáp.

 

Nàng nhất định theo sư phụ học bản lĩnh cho , đợi nàng học tay nghề, cũng tìm một nam nhân ý mà gả, mới mặc kệ những chuyện phiền lòng trong nhà .

 

"Vừa ý cũng rõ, chẳng qua là cùng sống qua ngày, lẫn đều cảm thấy thoải mái là , nghĩ nhiều như gì?"

 

Trước lúc đầu óc Tích Nguyên còn khỏi, ngoài đều ghét bỏ , nhưng nàng cảm thấy ở cùng thoải mái.

 

Nàng từng ghét bỏ , cũng từng nàng thất vọng.

 

Quất T.ử cái hiểu cái gật gật đầu, hỏi nàng, "Sư phụ, thấy tuổi lớn, gả chồng sớm như ?"

 

Tô Cửu Nguyệt mỉm với nàng , : "Còn là lệnh cha , lời bà mối ?"

 

Một câu liền chọc trúng chỗ đau của Quất Tử, nàng nhíu mày, nghiến răng nghiến lợi : "Ta mới thèm quan tâm cái gì mà lệnh cha lời bà mối, bọn họ đều đẩy hố lửa, quản sống những ngày tháng thế nào a!"

 

Tô Cửu Nguyệt thở dài một , nàng hiểu nỗi khổ của nàng , bản là một ngoại lệ, thể trông cậy tất cả nhà chồng đều đáng tin cậy như nhà họ Ngô .

 

Một năm khi nàng xuất giá còn trong thôn lão hán uống say đ.á.n.h c.h.ế.t nương t.ử của , nhà đẻ của phụ nhân tới ầm ĩ, cuối cùng chẳng qua cũng chỉ đưa một quan tiền giải quyết gì.

 

"Ngươi học cho , mặc kệ gả cho ai, bản một bản lĩnh an lập mệnh, chung quy đến mức coi khinh."

 

Tô Cửu Nguyệt ở đây chỉ điểm các nàng một ngày, đến chiều mặt trời ngả về tây, nàng mới thu dọn đồ đạc chuẩn về nhà.

 

Các tú nương đều sống ở gần cửa tiệm, là phòng ốc Nhạc phu nhân bỏ tiền thuê chuyên môn cho các nàng ở.

 

Xoa xoa đôi mắt chua xót, mới vươn vai một cái, liền cảm giác lưng đẩy nàng một cái.

 

Cả nàng nhào về phía , may mà đang , hiểm hiểm định hình, mới đến mức ngã nhào xuống đất trò .

 

Nàng tức giận đầu mấy phía một cái, "Là ai! Là ai đẩy !"

 

Mấy đều ai lên tiếng, nhưng Quất T.ử loáng thoáng cảm thấy cô lập.

 

Mấy tuy ai thừa nhận, nhưng các nàng vô hình trung tụ thành một nhóm .

 

"Các ngươi đẩy gì! Ta trêu chọc các ngươi!"

 

Lúc một tú nương trong đó chừng hai mươi tuổi, hừ một tiếng, : "Ai dám đẩy ngươi a, ngươi chính là hồng nhân bên cạnh sư phụ. Nhìn xem, cái nịnh bợ , bọn thật sự là tự thẹn bằng."

 

Quất T.ử tức giận trừng lớn hai mắt, "Ngươi bậy bạ gì đó! Ta nịnh bợ lúc nào?! Phi, cái gì mà nịnh bợ, ngươi dám sư phụ là ngựa!"

 

Xuân Hương lườm nàng một cái, "Ta bậy tự ngươi rõ ràng, chẳng qua là một nha đầu nhà quê, đừng tưởng rằng ngươi vài câu êm tai, thì thể tiền đồ lớn bao nhiêu! Ta cho ngươi ! Thu những tâm tư nhỏ nhặt của ngươi , đừng hổ. Sư phụ là của , cũng của một ngươi, cả ngày tự chiếm lấy sư phụ hỏi đông hỏi tây, tỏ vẻ ngươi bản lĩnh lắm !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-293-tu-huyet.html.]

Quất T.ử cũng là lợi hại, nếu cũng thể dứt bỏ mối hôn sự mà cha định cho cứ thế mà bỏ trốn.

 

Nàng "bốp" một tiếng đặt cái rổ đựng kim chỉ lên ghế, dậy hai tay chống nạnh đối đầu với các nàng : "Rốt cuộc ai bản lĩnh, trong lòng tự ? Sư phụ mấy ngày nay cũng ít khen , cũng là sư phụ bảo chúng hiểu thì hỏi, bản ngươi cứ như cái hồ lô im lìm, lúc dám ở lưng đẩy ? Ta thấy bản lĩnh bằng ngươi, ít nhất loại chuyện động tay lưng , !"

 

Nói xong bưng cái rổ của lên, đưa tay đẩy Xuân Hương , "Tránh ! Chó khôn cản đường!"

 

Nhìn bóng lưng nàng dần dần rời , Xuân Hương tức giận nghiến răng nghiến lợi, chỉ hận thể xé xác nàng thành trăm mảnh.

 

Xuân Hương nhíu mày, chút lương tri tàn tồn còn khiến nàng chút do dự, "Làm chút lắm ?"

 

Hương Tuyết kéo tay nàng lắc lắc, "Ngươi ngốc ?! Ngươi nghĩ xem nàng đối xử với ngươi như thế nào! Nếu để sư phụ nhận nàng t.ử chân truyền, lúc ngươi hối hận!"

 

Xuân Hương là thật sự d.a.o động , "Vậy ! Cứ như !"

 

.

 

Buổi chiều về đến nhà, Ngô Tích Nguyên về .

 

Chàng nhóm lửa đun nước, bản thì lấy một cái chậu gỗ đang nhào bột.

 

Tô Cửu Nguyệt cửa liền thấy khói bếp lượn lờ bốc lên từ ống khói nhà bếp, nàng tìm qua đó, vặn thấy Ngô Tích Nguyên đang bận rộn trong bếp.

 

Ngô Tích Nguyên thấy động tĩnh, cũng sang, thấy là nàng, liền nở nụ , "Nương t.ử, nàng về !"

 

Dáng vẻ của vài phần chật vật, má cũng dính chút bột mì.

 

hề ảnh hưởng đến dung mạo của , ngược khiến dáng vẻ vốn sắc bén thoạt càng thêm nhu hòa hơn chút.

 

Tô Cửu Nguyệt xách váy bước qua ngưỡng cửa, đến bên cạnh , đưa tay dịu dàng giúp lau bột mì má, ôn nhu hỏi: "Sao tự bận rộn , đói bụng ? Hay là để !"

 

Ngô Tích Nguyên lắc đầu, "Ngày nào cũng là Cửu Nguyệt nấu cơm cho , hôm nay về sớm, cũng nấu cho nàng ăn."

 

Lúc lời , đôi mắt sáng lấp lánh, phảng phất như thể nấu cơm cho Tô Cửu Nguyệt là một chuyện đáng để vui vẻ bao.

 

Lo lắng Tô Cửu Nguyệt trách cứ, vội vàng giải thích: "Trước lúc nàng dạy , đều học , tuy rằng chậm một chút, nhưng chắc chắn sẽ lãng phí lương thực."

 

Nghe giọng vội vã của , Tô Cửu Nguyệt nỡ trách cứ , liền vội vàng : "Vậy giúp ?"

 

Ngô Tích Nguyên nhếch khóe môi, vui vẻ gật đầu một cái, "Được!"

 

Tô Cửu Nguyệt rửa sạch tay, phụ giúp .

 

Đợi một bát mì lò, Ngô Tích Nguyên kịp chờ đợi bảo Tô Cửu Nguyệt nếm thử.

 

Tô Cửu Nguyệt ăn một miếng, thịt băm xào cũng tệ, hương vị nhạt một chút, nhưng hợp khẩu vị của nàng.

 

Nàng ngẩng đầu liền chạm ánh mắt mong đợi của Ngô Tích Nguyên, nàng nặng nề gật đầu một cái, tiếc lời khen ngợi, "Rất tệ!"

 

Ngô Tích Nguyên hài lòng , "Nàng thích ăn cho nàng."

 

--

 

Tác giả lời :

 

[Ha ha ha, các tỷ bình luận chương thật sự là não động mở rộng, ha ha ha ha, 6666, b.út đưa cho các ngươi, các ngươi tới !]

 

 

Loading...