Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 30: Nàng Phải Xin Lỗi Ta

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:06:45
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Cửu Nguyệt đỏ bừng cả mặt, giây tiếp theo Ngô Tích Nguyên xốc nách nhấc lên, đối mặt với .

 

Trước mặt là một khuôn mặt tuấn tú phóng to, đôi mắt sâu thẳm trong veo, giống như đầm nước sâu trong rừng mùa hè, trong vắt và thuần khiết.

 

miệng vẫn bĩu , vẻ mặt bất mãn tố cáo nàng: "Nàng nên xin ."

 

"Xin ." Tô Cửu Nguyệt thuận theo tự nhiên .

 

Sắc mặt Ngô Tích Nguyên vui vẻ hẳn lên với tốc độ thể thấy bằng mắt thường: "Nàng xem nàng sai ở ?"

 

"Ta nên để ý đến Tích Nguyên, lúc đó chỉ đang lơ đãng thôi."

 

"Không đúng, nàng tiếp ."

 

"Ta nên xin sớm hơn."

 

"Không đúng!"

 

"Vậy xem sai ở ?" Tô Cửu Nguyệt chút phá bình vỡ lở, suy nghĩ của tên ngốc quá kỳ lạ, nàng căn bản đoán .

 

Ngô Tích Nguyên dậy, khoanh chân giường đất, vẻ mặt nghiêm túc : "Nàng nên ghét bỏ châu chấu nhỏ, chúng sắp chúng ăn thịt, đáng thương ."

 

Tô Cửu Nguyệt: "..."

 

Nàng cảm thấy còn đáng thương hơn một chút, chẳng lẽ ?

 

theo kinh nghiệm chăm sóc trẻ con ở nhà đây của nàng, lúc nhất định hùa theo lời bọn chúng, nếu giận dỗi sẽ hồi kết.

 

"Xin , là sai , sẽ ghét bỏ chúng nữa."

 

Ngô Tích Nguyên thấy thái độ nhận của nàng , lúc mới buông tha cho nàng.

 

"Thế còn tạm ." Nói xong, nhăn mũi: "Nàng bưng đồ ăn ngon gì thế? Ta đói quá! Nàng quả nhiên thích Tích Nguyên nữa ! Muộn thế mới đến dỗ !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-30-nang-phai-xin-loi-ta.html.]

 

Tô Cửu Nguyệt khuôn mặt tuấn tú ưa của , cứng rắn đè nén chút ý niệm bực bội trong lòng xuống.

 

"Là của , để Tích Nguyên chịu tủi . Lần tức giận thể trực tiếp hung dữ với , bỏ bữa nhé." Nàng nhảy xuống giường đất, bưng bánh thịt đến mép giường.

 

Ngô Tích Nguyên nghiêm túc lắc đầu: "Không , nương , nam nhân sẽ hung dữ với nương t.ử của , Tích Nguyên là nam nhân !"

 

Tô Cửu Nguyệt nhớ tới cha hở một chút là c.h.ử.i thề ở nhà , một nữa trầm mặc...

 

Ngô Tích Nguyên ăn xong bánh thịt, Tô Cửu Nguyệt bưng bát ngoài, một lát bưng cho một bát canh rau củ tới.

 

Sau khi ăn no uống say, Lưu Thúy Hoa mới kéo Tô Cửu Nguyệt : "Cửu Nha, xấp vải đưa cho con lúc may xong quần áo ? Ngày mốt chúng trấn một chuyến."

 

Đi trấn đồng nghĩa với việc một ngày thể việc đồng áng, tốn thời gian tốn sức lực, còn tiêu pha.

 

Nàng thật sự chút hiểu nổi, chồng trấn nữa ? Tuy mấy ngày bán linh chi kiếm chút bạc, nhưng tiền cũng tiêu như chứ?

 

Nàng tuổi còn nhỏ, trong lòng giấu chuyện, liền dứt khoát hỏi thẳng: "Nương, trấn nữa ? Là trong nhà còn sắm sửa thêm thứ gì khác ?"

 

Lưu Thúy Hoa khẽ gật đầu: "Ta suy nghĩ trời sắp lạnh , con cũng bộ quần áo dày nào, liền nghĩ mua chút bông về, may cho con một chiếc áo bông."

 

Tô Cửu Nguyệt ngẩn , nhớ tới những ngày mùa đông cùng các run rẩy giường đất đây, một chiếc áo bông ai xuống ruộng thì đó mặc, bây giờ chồng nàng may áo bông cho nàng?

 

Nàng còn lên tiếng, Lưu Thúy Hoa thở dài một , tiếp: "Hơn nữa, còn tìm đại phu khám cho Tích Nguyên. Lúc đại phu cũng nó còn thể hồi phục , thấy hiện giờ tình hình của nó hơn nhiều, lẽ t.h.u.ố.c đại phu kê lúc vẫn tác dụng."

 

Về chuyện , Tô Cửu Nguyệt đó là một vạn bằng lòng, chỉ cần thể khỏi bệnh, nàng cho dù mặc áo bông cũng !

 

--

 

Tác giả lời :

 

[Nếu thể thêm giá sách, sẽ để tiểu khả ái Tích Nguyên nũng với các bạn một cái~]

 

 

Loading...