Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 331: Gặp Dữ Hóa Lành
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:14:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tưởng Xuân Hỷ buông , cầm lấy hũ sứ nhỏ trong tay , lật qua lật ngắm nghía, vô cùng yêu thích buông tay.
Tưởng đại nương ở bên cạnh hai vợ chồng son tương tác, cũng bất đắc dĩ lắc đầu: "Con đừng lúc nào cũng chiều chuộng nó, xem xem chiều nó đến mức hình thù gì ."
Nói thì , nhưng bà Quách Nhược Vô vẫn mang vẻ mặt tán thưởng, khá dáng vẻ vợ con rể, càng càng ưng ý.
Thái độ của Quách Nhược Vô cũng khiêm tốn: "Bá mẫu, con lớn hơn Hỷ Muội vài tuổi, tự nhiên là nhường nhịn một chút, cũng chiều chuộng. Muội là một đứa trẻ ngoan, hành sự tự chừng mực."
Làm gì nào khen ngợi con gái mà vui chứ?
Bà khanh khách: "Con cũng là một đứa trẻ ngoan, hy vọng hai vợ chồng son các con chuyện đều thuận buồm xuôi gió, cũng cần lo lắng cho hai đứa nữa."
Hỷ Muội cầm phấn nước tới lui, hận thể lập tức bôi một chút lên khuôn mặt nhỏ nhắn của , cũng để cho nàng trắng trẻo một chút.
Nghe nương nàng , lập tức sang: "Nương, chúng con đương nhiên sẽ thuận buồm xuôi gió, nương cần lo lắng."
Tưởng đại nương và Quách Nhược Vô dáng vẻ ngây thơ đáng yêu của nàng, ánh mắt đều dịu dàng nhiều, bọn họ tự nhiên cũng hy vọng nàng thể cả đời gặp dữ hóa lành.
.
Hai vợ chồng Tô Cửu Nguyệt về nhà, nhưng để ít lương thực và bạc.
Tô Đại Ngưu tự thấy bản lĩnh quản tiền, liền chia một nửa bạc giao cho Ngũ Nguyệt hiểu chuyện nhất trong nhà.
Ngũ Nguyệt nay là một lớn nhỏ , nàng cẩn thận giấu bạc , đầu với cha: "Cha, bạc con cất , nếu cha cần dùng, hỏi con lấy."
Tô Đại Ngưu gật đầu: "Số bạc trong tay con cất kỹ, qua mấy tháng nữa, đến lúc thu hoạch mùa thu là nộp thuế , bạc đó là đại tỷ con, bọn họ đưa cho chúng nộp thuế đấy."
Ngũ Nguyệt ngoan ngoãn lời: "Con , cha, đợi con lớn lên, nhất định sẽ kiếm tiền trả cho đại tỷ."
Tô Đại Ngưu đứa con gái hiểu chuyện của , trong lòng dâng lên một trận ấm áp, vươn tay , xoa xoa đỉnh đầu nàng, hán t.ử mặt đen cũng hiếm khi nở một nụ ôn hòa.
"Đâu cần con kiếm tiền? Đợi một thời gian nữa, cha kiếm tiền đem trả cho bọn họ là ."
Ngũ Nguyệt thích cha tràn đầy năng lượng như , nàng vui vẻ rộ lên: "Cha, con học thêu hoa với Xuân Hỷ tỷ tỷ nhà bên, đợi con học giỏi , cũng thể khăn tay đem trấn đổi chút tiền."
Đều con nhà nghèo sớm lo liệu việc nhà, Tô Đại Ngưu sống mơ mơ màng màng, cả ngày chỉ nghĩ đến việc sống qua ngày. Nay bộ dạng của nhị nữ nhi, đột nhiên nhớ đến dáng vẻ của đại nữ nhi lúc đó.
Cửu Nguyệt lúc đó còn nhỏ hơn Ngũ Nguyệt bây giờ một chút, nàng cả ngày bận rộn lo liệu việc nhà, thì là việc thêu thùa.
Ngược khiến hai trưởng bối trong nhà vẻ như việc gì , bây giờ nghĩ thật khiến chút hổ.
Những năm đó đầu óc ông đúng là hồ đồ , lúc trẻ ngoài thuê, nay qua tuổi tam thập nhi lập, cho dù ngoài sửa hồ chứa nước, cũng nhận.
Ông thở dài, tự nhủ với bản , cho dù thể sửa hồ chứa nước, ông cũng thể tìm công việc khác, đến mức để mấy đứa trẻ còn cũng chịu khổ như Cửu Nguyệt năm xưa.
"Con ở nhà trông chừng cho , hôm nay thôn bên cạnh việc, cha giúp một tay, sẽ về ăn cơm ."
Ngũ Nguyệt một tiếng, cha vác cuốc khỏi cửa, nàng mới xoay trong nhà.
Một lão hán ở thôn bên cạnh, đêm qua qua đời, liền tìm đến nhà họ Tô, nhờ Tô Đại Ngưu giúp đào một cái huyệt mộ.
Việc đào huyệt mộ cũng môn đạo, nếu là kinh nghiệm lão luyện, huyệt mộ đào qua vài trận mưa là dễ sập.
Đối phương đưa sáu mươi sáu đồng tiền lớn, Tô Đại Ngưu cũng trả giá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-331-gap-du-hoa-lanh.html.]
Ai cũng lúc sinh lão bệnh t.ử, lúc mà đục nước béo cò, chẳng sẽ chọc cột sống ?
Sáu mươi sáu đồng tiền lớn , nhiều cũng nhiều, ít cũng ít, vả lấy một con cát tường cũng là để xua xui xẻo cho bọn họ.
Tô Đại Ngưu đến khu mộ đối phương chọn, thấy Quách Nhược Vô cũng đang một bên.
Quách Nhược Vô là phong thủy tiếng trong vòng trăm dặm, đối phương mời đến chọn đất đặt mộ cũng là chuyện bình thường.
Nghĩ đến việc và Hỷ Muội nhà bên đính hôn, Tô Đại Ngưu cũng khẽ gật đầu với , coi như là chào hỏi.
Chủ nhà là một hộ mang họ Lương, lão gia t.ử tám mươi , cũng coi như là hỉ tang.
Thấy Tô Đại Ngưu đến, vội vàng đón: "Đại Ngưu , cuối cùng cũng đến , chỗ đất của lão gia t.ử giao cho đấy."
Tô Đại Ngưu lời dễ , chỉ ừ một tiếng, liền cầm cuốc chuẩn việc.
"Giấy vàng mã chuẩn ?"
Chưa ăn thịt heo, còn thấy heo chạy ?
Trước khi động thổ thắp hương đốt tiền cho thổ địa công, địa phương đều tập tục .
Lương Sinh vội vàng đáp: "Đã chuẩn sẵn từ sớm !"
Tô Đại Ngưu thêm lời nào, bước tới thắp hương, đốt một xấp tiền giấy, chuẩn động thủ.
Một cuốc đào xuống, lớp đất vàng bên lật lên, những khác cũng tiến lên giúp đỡ.
Hán t.ử việc, ngoài miệng tự nhiên cũng sẽ nhàn rỗi.
nhà rốt cuộc là đang tang sự, những câu chuyện tiếu lâm mặn mòi cũng chút thích hợp.
Ánh mắt liền thi đổ dồn về phía Tô Đại Ngưu: "Đại Ngưu! Nghe con rể đỗ Tú tài , đúng ?"
Tô Đại Ngưu cả đời chẳng mấy chuyện khiến ông thể thẳng lưng, một rể nửa đứa con. Nay ông , mặt còn cảm thấy khá vẻ vang, cảm giác nay từng .
Trong lòng ông khẽ mừng thầm, nhưng ngoài mặt nghiêm túc ừ một tiếng, dường như bọn họ đang một chuyện chẳng đáng nhắc tới.
Những hán t.ử khác vốn cũng chỉ lời đồn trong thôn, là thật giả, bọn họ cũng rõ lắm.
nay thấy nhạc phụ của chính chủ đều thừa nhận, xem quả thật đỗ Tú tài sai.
Trong lúc nhất thời đều phấn chấn hẳn lên, thậm chí dừng công việc trong tay, thẳng lưng hỏi ông: "Đại Ngưu, con rể đỗ là Lẫm sinh Tăng sinh ?"
Ai cũng , đãi ngộ của Lẫm sinh và Tăng sinh chênh lệch lớn.
Tô Đại Ngưu bổ một cuốc xuống, ngẩng đầu chuyện một cái: "Lẫm sinh."
Tất cả đều theo một trận kích động: "Quá trâu bò! Đại Ngưu, đất nhà cũng thể gộp danh nghĩa con rể ? Đợi đến mùa thu thì tránh một khoản thuế?"
Tô Đại Ngưu bình thường đều là một cái hồ lô trầm ngâm, đối với nhân tình thế cố cũng hiểu rõ lắm, nhưng nay bọn họ lời , đột nhiên dường như ý thức điều gì đó.
Trước , đem đất của cả một thôn đều gộp danh nghĩa Cửu nhân lão gia, những chừng cũng đang đ.á.n.h chủ ý lên con rể ông chứ?
Ông cảm thấy dường như trong nháy mắt khai khiếu, ! Ông dù thế nào cũng để những từ bỏ ý định !