Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 357: Trị Bệnh Cứu Người

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:15:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Điều duy nhất hơn so với sinh nở bình thường là cần bận tâm đến đứa trẻ trong bụng...

 

Đợi đến khi Vương y nữ tới, trong phủ Hoàng Hộ Sinh sớm chuẩn thỏa. Ông giếng trời, đem tình trạng của bệnh cùng những việc cần chú ý đó hết cho Vương y nữ .

 

Nam nữ thụ thụ bất , bởi nhiều nữ quyến của các gia đình quyền quý trong kinh thành khi mắc bệnh đều sẽ tìm y nữ đến giúp điều dưỡng. Trong nhà Vương y nữ cũng đời đời hành y, bản y thuật của nàng cũng cao hơn thường một bậc lớn.

 

Bởi , Hoàng Hộ Sinh chỉ cần nhắc nhở hai câu, nàng liền hiểu rõ.

 

"Hoàng đại nhân yên tâm, nếu vấn đề gì, nhất định sẽ sai kịp thời báo cho ngài."

 

Nhìn Vương y nữ xoay sương phòng, ông lão càng thêm căng thẳng, tay ông túm c.h.ặ.t lấy ống tay áo, cổ vươn dài, chỉ hận thể chui trong phòng chịu khổ cho bà lão nhà .

 

Hoàng Hộ Sinh bên cạnh , ngược cũng thể hiểu tâm trạng của ông lúc .

 

Trong lòng cũng khỏi cảm thán, bà lão cả đời thể gả cho một đàn ông như quả thực tồi.

 

Ông hành y nhiều năm, thấy nhiều kẻ giở trò bỉ ổi lưng, khuynh gia bại sản để chữa trị cho thê t.ử kết tóc ít.

 

"Lão trượng, bên cạnh ghế đá, chúng qua đó đợi ."

 

Ông lão đáp một tiếng, ba bước ngoái đầu một cái, theo ông qua đó xuống.

 

Hoàng Hộ Sinh vì dịu sự căng thẳng của ông, liền chuyện nhà với ông.

 

"Lão trượng, ông còn một con trai?"

 

Nhắc tới con trai, lông mày ông lão quả nhiên giãn : " , còn một đứa con trai, nó gần ba năm . Nay cùng tới kinh thành, cũng nó còn thể tìm chúng ."

 

Đang lúc chuyện, Bạch Thuật bưng nước lên cho hai .

 

Hoàng Hộ Sinh tò mò hỏi: "Không lệnh công t.ử ? Sao lâu như về nhà?"

 

Sắc mặt ông lão vô cùng đặc sắc, nửa là tự hào nửa là xót xa : "Con trai tòng quân , nó từ nhỏ luyện võ, thủ giỏi. Lúc nó hứa với hai già chúng , nhất định sẽ lành lặn trở về!"

 

Thực lời , chính ông cũng bán tín bán nghi.

 

Ba năm , một chút tin tức cũng , con trai còn sống ...

 

Hoàng Hộ Sinh khóe mắt ông, trong lòng vô cùng áy náy, cảm thấy chạm vết thương lòng của , liền vội vàng : "Lão trượng, ông yên tâm, lệnh công t.ử nhất định sẽ trở về!"

 

Ông lão dùng ống tay áo lau nước mắt, run rẩy gật đầu: "Mượn lời chúc lành của ngài."

 

Hoàng Hộ Sinh : "Lão trượng, ông uống ngụm nước , chúng từ từ đợi. Ông là , ắt phúc báo, lệnh phu nhân và công t.ử đều sẽ bình an thôi."

 

Cả đời ông từng chuyện gì , bình thường hàng xóm láng giềng việc gì cần giúp đỡ, ông cũng đều giúp.

 

Lúc ông thật sự hy vọng ông trời thể cho ông một con đường sống, nếu bà lão và con trai mệnh hệ gì, ông cũng còn thể sống tiếp cõi đời nữa .

 

Nhìn từng chậu từng chậu m.á.u loãng bưng từ sương phòng, ông lão càng bấm c.h.ặ.t t.a.y đến mức tím tái.

 

"Hoàng đại phu, bà lão nhà sẽ chứ? Nhiều m.á.u như , cơ thể bà chịu nổi a!"

 

Sự căng thẳng trong lòng Hoàng Hộ Sinh cũng kém gì ông, lúc cũng rảnh để an ủi ông nữa, lập tức gọi Bạch Thuật nhanh ch.óng một phương t.h.u.ố.c bảo bốc t.h.u.ố.c.

 

"Nhanh! Nước sôi thì mau ch.óng bưng một bát tới ! Tốc độ nhanh!"

 

"Hoàng Kỳ, ngươi tìm phu nhân, bảo cắt hai lát nhân sâm lâu năm tới đây!"

 

Phu nhân nhà ông tự hiểu rõ, dù keo kiệt đến , lúc cứu mạng thế cũng tuyệt đối sẽ hàm hồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-357-tri-benh-cuu-nguoi.html.]

 

Nhìn ông đấy chỉ huy, ông lão cũng dám tiến lên quấy rầy, chỉ thể chắp tay nhắm mắt thành kính niệm Phật.

 

Cuối cùng, một canh giờ đằng đẵng cũng trôi qua.

 

Sự việc đến nước , trong lòng Hoàng Hộ Sinh cũng hiểu rõ, chỉ thể tận nhân lực tri thiên mệnh, những gì ông thể đều .

 

Cửa sương phòng mở , Vương y nữ bước ngoài.

 

Trên nàng dính nhiều vết m.á.u, nhưng mặt mang theo chút vui mừng: "Xong , bắt mạch cho lão thái thái, tính mạng tạm thời coi như giữ , việc điều dưỡng trông cậy ."

 

Tất cả trong sân đều thở phào nhẹ nhõm, ông lão trực tiếp quỳ xuống mặt Hoàng Hộ Sinh.

 

Hoàng Hộ Sinh giật nảy : "Lão trượng, ông mau lên, học y thuật vốn dĩ là để trị bệnh cứu , thể nhận đại lễ của ông?"

 

Ông lão khăng khăng dập đầu với ông, ông vội vàng nháy mắt với Bạch Thuật, hai hợp sức kéo ông lão lên.

 

"Lão trượng, ông vẫn nên xuống rửa mặt bộ quần áo khác , nghĩ xem bình thường lão thái thái nhà thích ăn gì, bưng một ít cho bà . Ước chừng giày vò lâu như , bà chắc cũng đói ."

 

Ông lão vội vàng lời cảm tạ với ông, xoay về phía phòng .

 

Hoàng Hộ Sinh bóng lưng ông, vuốt râu .

 

Vừa liền thấy nương t.ử nhà trừng mắt ông một cái, nụ mặt ông vội vàng thu , thầm nghĩ tối nay e là dỗ dành .

 

.

 

Yến Vương mấy ngày nay hiểu nhận sự tán thưởng của Hoàng thượng, chỉ giao cho phụ trách kỳ Thu vi , còn trao quyền cho , để quản lý Đại Lý Tự.

 

Yến Vương chút thụ sủng nhược kinh, thậm chí còn chút buồn , lo lắng phụ hoàng nghĩ quẩn.

 

Chuyện đời thật đúng là luôn ngược với mong , kiếp một lòng tranh giành, chẳng giành thứ gì.

 

Kiếp căn bản quản mấy chuyện rách việc , phụ hoàng luôn nhét quyền lực tay .

 

Hắn hồ sơ chất đầy án thư, ngay cả đưa tay chạm cũng lười, trực tiếp phân phó: "Quan Hoài Viễn, sai đem những thứ đưa cho Lỗ Chương, với tài giỏi thì nhiều việc, bản vương sẽ nhớ kỹ công lao của ."

 

Quan Hoài Viễn: "..."

 

Vứt bỏ gánh nặng như thật sự ? Vương gia hồi kinh giống như biến thành một khác .

 

Lỗ Chương là Đại Lý Tự Khanh, vốn dĩ Đại Lý Tự là do quyền phụ trách, cũng Hoàng thượng nghĩ thế nào, đột nhiên để Yến Vương tới quản lý mớ bòng bong .

 

Như , Lỗ Chương cái chức Đại Lý Tự Khanh chẳng tương đương với việc tước quyền trực tiếp ? Một Đại Lý Tự Khanh chủ thì còn gọi là Đại Lý Tự Khanh gì nữa?!

 

nguyện ý nhậm nhục chịu khó, tội gì chịu mệt?

 

Phân phó xong, Mục Thiệu Linh liền dứt khoát bước khỏi thư phòng, cân nhắc xem hôm nay nên chút gì.

 

Trong lòng khỏi chút tiếc nuối, sớm lúc trở về nên đưa Di nhi theo cùng, lúc còn cùng đ.á.n.h cờ chèo thuyền.

 

Ngay lúc hành lang gấp khúc, ánh tà dương nơi chân trời mà buồn bã mất mát.

 

Đột nhiên quản gia nhà vội vã bước , hành lễ với : "Vương gia! Vương phi trở về !"

 

Mục Thiệu Linh lập tức hồn, trong đầu vẫn còn chút ong ong: "Ngươi... ngươi cái gì?"

 

Lão quản gia đây là vui mừng, vẻ mặt tươi lặp một nữa: "Vương phi trở về , hiện đang đợi ở ngoài cửa kìa!"

 

 

Loading...