Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 379: Sổ sách

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:15:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Mưu phản??!" Ông lão hán giật nảy , lập tức thẳng dậy.

 

"Ta chỉ sổ sách giả, thành mưu phản ?!" Ông thật sự nghĩ thông.

 

Nhạc Sơn bật : "Cho nên, ngươi đây là thừa nhận sổ sách giả ?"

 

Ông lão hán mím môi sững sờ một chốc, lúc mới ý thức nãy lời ngốc nghếch gì.

 

Thấy ông im lặng , Nhạc Sơn trầm mặt : "Bổn hầu khuyên ngươi, nếu thật sự điều gì, mau ch.óng ! Có lẽ bổn hầu còn thể bảo vệ nhà ngươi bình an vô sự. Công dụng của lô lưu huỳnh đó bọn điều tra rõ ràng, nếu ngươi thật sự bao che cho đám tặc nhân ý đồ mưu phản , thì đừng trách bổn hầu khách khí!"

 

Ông lão hán ông dọa như , cũng chút sợ hãi. Bản ông thì cả, đằng nào cũng là một chữ c.h.ế.t. nhà ông ? Đứa cháu nhỏ của ông còn đầy một tuổi a!

 

Thấy Nhạc Sơn dậy, ông lập tức quỳ xuống: "Hầu gia bớt giận, khai! Ta gì đều sẽ cho ngài!"

 

Nhạc Sơn hài lòng, vén vạt áo lên, xuống: "Được, thử xem, ngươi còn những gì?"

 

Ông lão hán quỳ xuống dập đầu với ông một cái, ngẩng đầu lên nước mắt giàn giụa: "Hầu gia, lúc con rể do g.i.ế.c, cùng nó xem yết bảng, nó đ.â.m một d.a.o, kẻ đó vu oan giá họa cho ."

 

Thần sắc Nhạc Sơn chút kỳ lạ, ông nghĩ đến lời phu nhân , thế mà để bà trúng .

 

Xem ... thoại bản đúng là một thứ a!!

 

Ông thầm quyết định trong lòng, đợi về nhất định sai cũng mua cho ông chút thoại bản về xem.

 

"Vậy lúc ngươi nhận tội? Trên hồ sơ vụ án của quan phủ dấu tay ngươi đích điểm chỉ đấy!" Trong lòng Nhạc Sơn suy nghĩ muôn vàn, nhưng ngoài mặt sa sầm, cộng thêm việc ông vốn dĩ sinh râu hùm hàm én, đầu báo mắt tròn, thoạt vô cùng dọa .

 

Ông lão hán quỳ mặt đất ngay cả đầu cũng dám ngẩng lên, chỉ tiếng của ông run lẩy bẩy: "Hầu gia, thảo dân cũng a! Ai c.h.ế.t chứ! đông gia của chúng dùng chín mạng nhà thảo dân đe dọa thảo dân, thảo dân thật sự hết cách!"

 

Nhạc Sơn hừ một tiếng, trầm giọng : "Ngươi đừng sợ , bổn hầu đưa cả nhà ngươi đến nơi an , ngươi chỉ cần khai báo thành thật, tự khắc sẽ chấp pháp công minh!"

 

Ông lão hán nhà đều , lúc mới thở phào nhẹ nhõm, dập đầu với ông một cái: "Đa tạ Hầu gia!"

 

"Ngay từ tết, thảo dân vẫn còn trướng phòng ở Vu Ký phía Bắc thành, trong tiệm nhập hàng hóa gì thảo dân liền ghi chép thứ đó. một ngày, đông gia đột nhiên gọi thảo dân qua, thảo dân sửa lượng lưu huỳnh sổ sách. Thảo dân vốn cũng là việc cho đông gia, đông gia bảo sửa, thảo dân sửa là , nhưng đưa cho thảo dân mười lạng bạc."

 

Nhạc Sơn nhướng mày, mười lạng bạc phí bịt miệng? Thảo nào, đông gia của Vu Ký cũng là kẻ keo kiệt.

 

Chỉ Ông lão hán tiếp tục : "Thảo dân về bóng gió với đứa con rể sách của một câu, con rể bảo đòi một trăm lạng, cũng đưa."

 

"Lúc đó nhiều thêm một tâm nhãn, liền chép sổ sách một bản. Sau tết trong tay tiền, tìm đòi năm trăm lạng..."

 

Nhạc Sơn: "..."

 

Thảo nào tay với nhà bọn họ, hóa cũng là kẻ tham lam vô độ.

 

Vốn dĩ ông còn vài phần đồng tình với bọn họ, bây giờ chỉ một câu đáng đời.

 

Bản Ông lão hán cũng hối hận, năm trăm lạng bạc đó lấy tay, ngược còn khiến con rể mất mạng, bản cũng rơi bước đường .

 

"Cho nên, đối phương thẹn quá hóa giận, g.i.ế.c con rể ngươi, vu oan giá họa cho ngươi?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-379-so-sach.html.]

" là như ."

 

Nhạc Sơn tuy cảm thấy ông đáng đời, nhưng trút giận cho con trai , bắt buộc lấy chứng cứ từ chỗ ông .

 

"Cuốn sổ sách mà ngươi đó... hủy ?" Nhạc Sơn thăm dò hỏi.

 

Ông lão hán gật đầu, lắc đầu: "Bị bọn chúng hủy , nhưng chuẩn từ , đó cũng chép một bản, giấu trong một cái hộp phía tượng Táo quân nhà ."

 

Trong lòng Nhạc Sơn vui mừng: "Như ! Ngươi cứ yên tâm đợi ở đây, vụ án nhất định thẩm vấn , đến lúc đó chính là ngày ngươi lật lọng."

 

Người tuy tham lam vô độ một chút, nhưng tội đáng c.h.ế.t, tin rằng Vương đại nhân sẽ lượng hình chính xác.

 

Nhạc Sơn khỏi đại lao, liền thẳng đến nhà Ông lão hán, tìm thấy một chiếc hộp gỗ màu đen từ phía bức tượng Táo quân mà ông .

 

Nhạc Sơn cũng chê bẩn, thổi sạch bụi bặm hộp, thấy hộp còn khóa một ổ khóa, ông nhíu mày, lập tức phân phó với thuộc hạ của : "Các ngươi tìm cho lão t.ử một cái rìu đến đây!"

 

"Hầu gia, để thuộc hạ !"

 

Nhạc Sơn yên tâm về , lo lắng dùng sức quá mạnh, sẽ hủy luôn cả cuốn sổ sách trong hộp.

 

"Đưa đồ cho bổn hầu là , ngươi sang một bên đợi!"

 

Ổ khóa chắc chắn đến thì ích gì, cái hộp là bằng gỗ, v.ũ k.h.í của Nhạc Sơn là một cây b.úa khai sơn, nay tuy trong tay cầm một cái rìu bổ củi, cũng vẫn sử dụng oai phong lẫm liệt.

 

Một chiêu c.h.é.m qua, nắp hộp liền bay sang một bên.

 

Ông thò tay trong lấy cuốn sổ sách , tiện tay lật đến trang cuối cùng, rõ ràng rành mạch lượng lưu huỳnh của khoản đó, mỉm mãn nguyện.

 

"Đi! Chúng hồi phủ!"

 

Để che mắt khác, Nhạc Sơn cửa chỉ mang theo hai , nay lén lút mang theo sổ sách về phủ của .

 

Ông về phủ liền hưng phấn xông thẳng chính viện: "Phu nhân! Phu nhân! Ta về !"

 

Ông mới bước cửa, Phỉ Thúy liền dẫn các nha lui xuống.

 

Nhạc phu nhân thấy lườm Nhạc Sơn một cái: "Ông xem ông kìa, bây giờ nha của đều sợ ông , ông đến là ai dám ở bên cạnh nữa."

 

Nhạc Sơn ngây ngô: "Bọn họ sợ , bọn họ đây gọi là mắt , lời với phu nhân. Để thật nhé, mấy nha của bà lắm, ai nấy đều đáng thưởng!"

 

Nhạc phu nhân bật : "Hầu gia đừng chỉ suông a, ngài đều lời , ít nhiều cũng nha của xin Hầu gia phần thưởng !"

 

Nhạc Sơn vén vạt áo xuống bên cạnh bà, mặt mày hớn hở: "Chuyện dễ thôi, thưởng! Tháng tiền nguyệt liễm của tất cả nha bà t.ử trong viện bà đều tăng gấp đôi!"

 

Nhạc phu nhân bộ dạng đắc ý của ông, liền hỏi thêm một câu: "Trừ tiền nguyệt liễm của ông?"

 

Nụ mặt Nhạc Sơn chợt cứng đờ, đó đầu gượng với phu nhân : "Phu nhân, tiền nguyệt liễm của đều do bà đưa, bao nhiêu tiền nguyệt liễm bà còn ? E là đủ để trừ cho một viện nha bà t.ử của bà ."

 

Nhạc phu nhân nhịn bật thành tiếng, phẩy phẩy khăn tay, hỏi: "Được , cũng khó ông nữa. Thấy ông mặt mày hớn hở thế , chuyện gì vui ?"

 

 

Loading...