Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 430: Tiếp tục lừa gạt
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:17:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Khải Anh nhếch miệng , hạ thấp giọng : "Đại ca, tạc d.ư.ợ.c nếu dùng để đả thương thì thứ gì, nhưng nếu dùng việc chính đáng, thì tiện lợi vô cùng."
Nhạc Khanh Ngôn vẫn hiểu, Vương Khải Anh tiếp tục : "Ngọn núi phía Thỏ Nhi Lĩnh , tạc d.ư.ợ.c gần như san phẳng một nửa ngọn núi, nếu chúng thể dùng thứ đó để sửa hồ chứa nước, nổ một cái là thành một cái hố, chẳng sẽ đỡ tốn sức hơn nhiều ?"
Nhạc Khanh Ngôn Vương Khải Anh, hai mắt trừng lớn.
Đầu óc tiểu t.ử thật đúng là đủ dùng, chỉ là...
"Chỉ là... Dùng tạc d.ư.ợ.c, khỏi chút hợp quy củ chứ?" Hắn chút do dự.
Vương Khải Anh khuyên bảo nhiều, chỉ hỏi ngược một câu, "Đại ca, Yến Vương lập quy củ gì cho ngài ?"
Một câu , trực tiếp khiến Nhạc Khanh Ngôn bừng tỉnh đại ngộ.
" nhiều tạc d.ư.ợ.c như lấy a!"
Vốn dĩ trong sơn động ít, nhưng đều nổ tung , ngay cả cặn bã cũng còn.
"Chuyện còn đơn giản? Tìm Đại tướng quân a!" Vương Khải Anh vô cùng lý lẽ hùng hồn.
Lông mày Nhạc Khanh Ngôn nhíu thành hình chữ xuyên, : "Cái ... Có thể ?"
Vương Khải Anh : "Đại ca, lúc thể cần thể diện, ngài tìm Đại tướng quân trình bày rõ lợi hại, nếu ngài cho, ngài cứ lượn lờ mặt ngài nhiều , ngài kiểu gì cũng sẽ cho thôi."
Về điểm Vương Khải Anh quả thật là kinh nghiệm phong phú, lúc lão t.ử cho tiền tiêu vặt, chính là như .
Chiêu thức dễ dùng thì sợ cũ, gần như là bách chiến bách thắng, mỗi nhận thua đều là lão t.ử .
Nhạc Khanh Ngôn từ nhỏ cũng lớn lên như , phàm là chuyện gì cũng quy củ nề nếp, thật đúng là ngờ tới đôi khi quy củ chuyện còn thể hơn.
Nhìn Vương Khải Anh, mặt liền mang theo chút khâm phục.
Ba cùng, ắt là thầy .
Cổ nhân thành lừa .
Hắn ôm quyền với Vương Khải Anh, : "Chuyện hôm nay đa tạ , đây liền suốt đêm tới Ung Châu!"
Vương Khải Anh vui mừng, , lừa gạt thành công .
Cuối cùng, thể cần một đối mặt với Đại tướng quân uy nghiêm nữa!
"Vừa ! Tiểu cũng suốt đêm tới Ung Châu! Chúng tiện đường!"
Hai chia về thu dọn đồ đạc, Vương Khải Anh còn quên hỏi một câu Đái Xuyên còn giấu đồ gì nữa ?
Mặt mấy tên thuộc hạ đều xanh mét, sôi nổi lắc đầu, "Bách trưởng, còn đồ gì nữa."
Vương Khải Anh mím môi gật đầu, "Ta tới Ung Châu gặp Đại tướng quân, các ngươi cứ ở đây giúp Nhạc tướng quân sửa hồ chứa nước , ba ngày về."
"Rõ!"
Vương Khải Anh cưỡi ngựa lẽo đẽo theo Nhạc Khanh Ngôn chạy về phía thành Ung Châu, trong lòng hai đều căng như dây đàn, một lo lắng xin tạc d.ư.ợ.c, một lo lắng xử phạt.
từ thành Ung Châu đến Thỏ Nhi Lĩnh, cưỡi ngựa vốn dĩ chỉ mất một canh giờ rưỡi đường , lo lắng hơn nữa thì cái gì đối mặt vẫn đối mặt.
Mãi cho đến khi tới cửa quân doanh, hai mới hẹn mà cùng dừng .
Nhạc Khanh Ngôn thở hắt một trọc khí thật dài, đầu Vương Khải Anh, "Anh Tử, ngươi ."
Vương Khải Anh: "???"
Hắn ? Vậy tốn bao nhiêu công sức lừa gạt tới đây để gì?
Hoạt động tâm lý sôi nổi đến , mặt ít nhất vẫn là cung kính.
"Đại ca, vẫn là ngài , chuyện của ngài tương đối gấp gáp."
"Vẫn là ngươi , chuyện ngươi gấp gáp hơn một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-430-tiep-tuc-lua-gat.html.]
...
Lúc hai đang tranh chấp, đột nhiên thấy soái kỳ treo ở đằng xa nhổ lên, hai lúc mới cảm thấy chút đúng.
Soái kỳ lúc hành quân đ.á.n.h trận đó chính là tín ngưỡng trong lòng tướng sĩ, nếu Đại tướng quân ở đây, ai dám chạm soái kỳ một cái, đó rõ ràng là đang tìm c.h.ế.t.
Lẽ nào là xảy sai sót gì? Hai nóng lòng như lửa đốt, cũng màng tới chuyện quở trách, vội vã chạy về phía đại doanh.
Đến cửa hỏi một cái mới , "Nhạc tướng quân, Hoàng thượng hạ chỉ, bảo Tô Gia Quân chúng ban sư hồi triều."
Ban sư hồi triều?! Về cái rắm!
Trong đầu Nhạc Khanh Ngôn và Vương Khải Anh đồng thời hiện một câu như , hiện giờ tạc d.ư.ợ.c đều học , rõ ràng là kẻ nội ứng ngoại hợp.
Đám Hồ mắt thoạt là yên tĩnh , nhưng ai đối phương là đang thị địch dĩ nhược (tỏ yếu kém để đ.á.n.h lừa kẻ địch) .
Đại quân cứ như rời , chẳng tương đương với việc cho kẻ địch , cổng lớn nhà chúng canh giữ, các ngươi cứ tùy tiện tới?!
Hai liếc , vội vã : "Phiền thông báo giúp một tiếng, chuyện gấp gặp Đại tướng quân."
Hai đều là mà một tên lính quèn như thể đắc tội, binh lính lập tức đáp một tiếng liền vội vàng thông báo.
Tô Trang Vương Khải Anh và Nhạc Khanh Ngôn cùng trở về, còn chút kỳ lạ, "Hai tiểu t.ử cùng trở về? Sớm như nhiệm vụ thành hết ? Xem ngược là bản tướng quân coi thường bọn họ ."
Dương phó tướng gì, Tô Trang liền sai gọi hai tiểu bối .
Nhạc Khanh Ngôn đầu sải bước tiến doanh trướng, hướng về phía Tô Trang hành một đại lễ quỳ lạy, "Đại tướng quân! Dương phó tướng!"
Vương Khải Anh lẽo đẽo theo , cũng lập tức quỳ xuống, theo hành lễ.
Tô Trang hai tay chắp lưng, nâng mắt lên, về phía bọn họ, "Các ngươi tới đây? Chuyện giao cho các ngươi đều xong ?"
"Xong ."
"Vẫn ."
Đồng thanh nhưng khác lời.
Tầm mắt kinh ngạc của Tô Trang lướt qua Vương Khải Anh, "Nhanh như xong ? Anh Tử, bản tướng quân thật sự coi thường ngươi ."
Nhiệm vụ Vương Khải Anh vốn dĩ cũng chẳng gì, vất vả lắm mới bắt một tên sống sót còn để hỏng chuyện.
Bản cũng ngượng ngùng gãi gãi ót, thấp giọng : "Ngài vẫn là coi thường , chuyện của thể nhanh như , vẫn là công lao của Nhạc tướng quân tay tương trợ."
Không tham công là một chuyện , Tô Trang càng thêm tán thưởng .
"Cho nên hôm nay ngươi tới là để giao nộp nhiệm vụ?"
Vương Khải Anh gật đầu, " mà, sai sự ngài giao cho hỏng ."
Tô Trang càng tò mò hơn, "Không chỉ là bảo ngươi khâm liệm cho những tướng sĩ , chuyện cũng thể hỏng? Ta lúc ngươi còn về nhà xin hai vị đại phu ?"
Vương Khải Anh mím môi một lời, chỉ lấy tấm bài t.ử cất trong n.g.ự.c suốt dọc đường , cùng với khăn tay đưa cho Tô Trang.
Tô Trang chữ "Ngụy" tấm bài t.ử, mặt triệt để đen .
Liền Vương Khải Anh đem cái c.h.ế.t của Đái Xuyên cùng với năm chữ giao phó cho kể một lượt cho Tô Trang .
Tô Trang cầm chiếc chìa khóa trong tay lật lật xem xét, mãi cho đến khi Vương Khải Anh xong, ông mới ném chiếc chìa khóa lên bàn, lấy khăn tay lau lau ngón tay, hỏi: "Ý của ngươi là lúc Đái Xuyên đưa tấm bài t.ử cho ngươi cũng cho ngươi bên trong chìa khóa, chỉ chỗ ở của cho ngươi ?"
Tô Trang suy nghĩ một lát, hất cằm với Vương Khải Anh, "Thế , chiếc chìa khóa ngươi cứ giữ lấy , xem xem liệu chỗ nào dùng tới ."
--
Tác giả lời :
[Là xem hot search hai ngày , dùng m.ô.n.g giấu vàng và điện thoại di động buôn lậu. Sau đó nghĩ tới khố binh (lính canh kho bạc) thời Thanh, ba năm một , cho nên lúc đương chức liền các hiển thần thông, ai mang nhiều bạc, nửa đời liền càng sung túc, lúc đó một khố binh một thể mang mười thỏi bạc. Đái Xuyên mới giấu một con d.a.o găm và hổ phù, chuyện nhỏ]