Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 492: Không cưới
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:19:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương lão phu nhân kinh ngạc liếc : "Người quen cũ? Người là một cô nương nuôi trong khuê phòng, là quen cũ với con ? Anh Tử, con chuyện giấu nãi nãi a."
Vương Khải Anh đưa một ngón tay gãi gãi đầu, : "Cũng gì, chính là dạo ở thành Ung Châu, từng cứu nàng một ."
Vương lão phu nhân càng thêm kinh ngạc: "Con từng cứu nàng một ? Sao từng con nhắc tới? Từ khi nào, Anh T.ử nhà cũng bản lĩnh cứu ?"
Vương Khải Anh thu tay , hất cằm lên, vẻ mặt đầy bất mãn: "Nãi nãi! Chẳng lẽ trong mắt , tôn nhi chỉ gây họa thôi ??"
Vương lão phu nhân như , hỏi: "Chẳng lẽ ?"
Vương Khải Anh nghĩ đến những năm tháng quá khứ của quả thực gây ít chuyện thị phi, lúng túng ho nhẹ hai tiếng: "Những chuyện đó đều qua , nhắc tới cũng . Người cứu nàng như thế nào ? Hãy tôn nhi kể rõ ngọn ngành cho ."
...
Vương lão phu nhân xong, nhíu mày kéo tay , xoay vòng đ.á.n.h giá: "Tiểu t.ử con chứ! Cục cưng của ơi, con thật là to gan lớn mật, cũng nghĩ xem, Vương gia chúng cũng chỉ một đứa trẻ là con, nếu con xảy chuyện gì, để nãi nãi và cha con sống đây!"
Những lời Vương Khải Anh lúc nương lóc kể lể một , an ủi cũng quen đường quen nẻo.
"Nãi nãi, tôn nhi lo lắng cho , nhưng lúc đó chẳng tình thế cấp bách ? Ta cũng thể trơ mắt nàng chỗ c.h.ế.t? Hơn nữa, lúc đó còn Bạch Lưu Sương ở đó, và Bạch Lưu Sương hai chỉ cần kéo dài thời gian đợi hộ vệ của Nhạc phủ đến là ."
Vương lão phu nhân xong vẫn còn lo lắng, nhưng chuyện qua , bà thêm cũng vô ích, đành ân cần dặn dò : "Tục ngữ đúng, quân t.ử bức tường sắp đổ. Sau nếu con còn gặp chuyện như thế , thì tránh xa một chút, đừng lúc nào cũng nghĩ cho khác, cũng nghĩ cho cha và lão tổ mẫu ở nhà nữa!"
Vương Khải Anh nếu đồng ý, chuyện e là qua , liền liên tục gật đầu: "Tổ mẫu, đều nhớ kỹ , đừng nữa. Nói thêm nữa, tôn nhi tự trách đến mức đau lòng ."
Hắn , điệu bộ Tây T.ử ôm tâm, chọc cho Vương lão phu nhân vui vẻ.
Bà vươn ngón trỏ đeo nhẫn vàng, điểm một cái lên trán Vương Khải Anh, mắng: "Cái đồ quỷ ranh mãnh."
Vương lão phu nhân xong, đột nhiên trong lòng liền chuyển hướng, với Vương Khải Anh: "Trước còn cảm thấy con e là xứng với cô nương nhà , nhưng nay con và nàng là quen cũ, vả nay con cũng coi như chút tiền đồ, là con cưới ."
Đang chuyện êm , đột nhiên chủ đề chuyển sang chuyện đại sự cả đời của .
Vương Khải Anh: "???"
Vương lão phu nhân kéo tay vỗ nhẹ, : "Cô nương thư đạt lý, sinh xinh , đều dám nghĩ. Nay là con hỏng danh tiếng của , cũng coi như là nhân duyên ông trời định sẵn, con cũng đừng quá tùy hứng."
Vương Khải Anh tức giận dậm chân: "Nào hỏng danh tiếng của nàng, rõ ràng chính là nhà bọn họ..."
"Anh Tử!" Giọng điệu Vương lão phu nhân chút vui: "Danh tiết của nữ t.ử lớn hơn trời, nàng đủ khổ , con đừng bậy."
Vương Khải Anh mạc danh kỳ diệu nghĩ đến ngày đó xe ngựa, những lời Cố Diệu Chi , nàng nàng chỉ là con chim hoàng yến nhà nuôi nhốt, nay cũng chỉ thể theo sự sắp đặt của nhà, dần dần im lặng.
Vương lão phu nhân thấy lời nào nữa, giọng điệu cũng hòa hoãn hơn nhiều, liền hỏi : "Con nữ t.ử trong lòng ?"
Trước tiểu t.ử thối nhà khốn nạn, nuôi ít nữ nhân, nhưng bọn họ đều , những đó chẳng qua là nuôi chơi thôi, ai coi là thật.
Lần nếu khăng khăng chịu cưới Cố gia tiểu thư, tám phần là trong lòng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-492-khong-cuoi.html.]
Vương gia bọn họ chỉ một đứa trẻ , nếu thực sự trong lòng, cho dù chọc sống lưng, bà cũng hy vọng tôn t.ử thể cùng nữ t.ử thích sống trọn đời.
Như , vị Cố gia tiểu thư cho dù đến mấy, cũng thể cưỡng cầu.
Vương Khải Anh cần suy nghĩ nhiều, liền trực tiếp lắc đầu: "Không , dạo đều ở trong quân doanh, nào quen nữ t.ử nào."
Vương lão phu nhân rộ lên: "Đã nữ t.ử trong lòng, nãi nãi thấy Cố gia tiểu thư cũng tồi, nếu con phản cảm nàng, ngại thử xem?"
Mũi Vương Khải Anh nhăn : "Cũng phản cảm..."
Vương lão phu nhân vẻ mặt vui vẻ: "Vậy ngày mai tổ mẫu sẽ đến cửa tìm ngoại tổ mẫu con, nhờ bà đích mai mối !"
Vương Khải Anh:???
"Sao mai ?"
Vương lão phu nhân liếc xéo một cái: "Con phản cảm nàng ?"
"Không phản cảm thì phản cảm, nhưng cứ như cưới nàng?? Chưa khỏi chút quá qua loa chứ?" Vương Khải Anh viện lý lẽ tranh luận.
Vương lão phu nhân hừ một tiếng: "Ít nhất nha đầu con còn từng gặp, vả cũng coi như hiểu rõ, bao nhiêu đều là đến ngày thành mới dung mạo của nhà gái. Nghe nãi nãi, nãi nãi vì hôn sự của con, cùng mẫu con ít yến tiệc, dung mạo của Cố gia tiểu thư trong đó tuyệt đối là xuất chúng . Nếu nàng mà con đều chướng mắt, những cô nương khác tám phần càng chướng mắt hơn."
Thực công bằng mà , bản Vương Khải Anh cũng dung mạo của Cố Diệu Chi quả thực tệ, nhưng...
Được , hình như cũng nhưng nhị gì cả.
Đã cưới một , ít còn coi như quen .
"Vậy thành... , chuyện đành phiền tổ mẫu ."
Vương lão phu nhân thấy rốt cuộc cũng nhả , mặt cũng hiện lên nụ hiểu ý, năm nay e là tổ tông đặc biệt bận tâm, tiền đồ và chuyện đại sự cả đời của ngoan tôn nhà , cùng giải quyết .
"Chuyện gì phiền phức , nhưng con đừng vội mừng quá sớm, Cố gia còn chắc đồng ý !"
Vương Khải Anh:...
Thật sầu não, đồng ý cũng , đồng ý cũng xong, nam nhân thật khó.
.
Hôm , Vương lão phu nhân sáng sớm sai đưa bái phỏng cho thông gia của , đó đích mang theo lễ vật đến cửa nhà thông gia.
Nương của Vương Khải Anh là đích xuất ấu nữ của Bình Dương Hầu, lúc gả đến Vương gia coi như là gả thấp, Bình Dương Hầu tự nhiên là mấy tình nguyện.
Bình Dương Hầu phu nhân cực lực chủ trương, chỉ vì trúng tài cán của Vương Quảng Hiền, cảm thấy con rể đôn hậu chịu cầu tiến, cũng coi như là một lương phối tồi. Điểm duy nhất lắm, chính là Vương Quảng Hiền là con một trong nhà, nếu gả qua đó, nữ nhi sinh con trai, thì ngày tháng lành gì để sống .
Vương lão phu nhân nỗi lo lắng của thông gia, liền đích đến cửa hứa hẹn, nếu đến lúc con trai bốn mươi tuổi, trong nhà vẫn đinh nam, sẽ để con trai nạp để hậu duệ cho Vương gia.