Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 501: Ngụy đại nhân chết rồi
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:20:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Ngọc Xuân chỉ coi là khiêm tốn, liền cũng thêm gì nữa.
Trong lòng đều hiểu rõ, với là khác , một , nhưng tài năng hạn, một tiểu quan tạo phúc cho một phương là , ví dụ như . một đại tài, như nên Nội các, bày mưu tính kế cho giang sơn xã tắc, ví dụ như Ngô Tích Nguyên.
Hắn tâm trạng phức tạp nâng ly rượu lên, với Ngô Tích Nguyên: "Nào, Tích Nguyên , chúng cạn một ly. Sau cẩu phú quý, vật tương vong a!"
Ngô Tích Nguyên cũng nâng ly rượu lên: "Đồ nhắm còn dọn lên, uống ."
"Đây là tâm trạng !"
...
Hai đang chuyện, Tô Cửu Nguyệt liền bưng hai đĩa thức ăn lên, một phần đậu phộng, một phần dưa chuột trộn.
"Trong nhà cũng đồ nhắm gì, ngoài mua chút thịt bò kho về."
Mạnh Ngọc Xuân thấy ngại ngùng, vội vàng dậy : "Tẩu t.ử, cần phiền phức , hai món đồ nhắm là đủ ."
Tô Cửu Nguyệt : "Đệ đến cửa, thể chỉ dùng chút thức ăn đuổi ? Đệ cứ đó là , đầu phố mua về ngay."
Nàng đến đầu phố Tây, mua năm mươi đồng tiền lớn thịt bò kho.
Nếu nay ngày tháng trôi qua hơn , nàng mới nỡ mua cái .
Xách theo thịt bò kho chủ quán gói kỹ, nàng đang chuẩn về, đột nhiên nhớ t.ửu lượng của Ngô Tích Nguyên , còn mua chút mật ong về, đợi lát nữa pha một ly cho uống, cũng đỡ để ngày mai thoải mái.
Ngay lúc nàng chuẩn đầu mua mật ong, đột nhiên một cản nàng .
"Tiểu cô nương, cô Ngụy phủ đường nào ?"
Tô Cửu Nguyệt ngẩng đầu liền thấy một khuôn mặt kỳ mạo bất dương, ước chừng ba mươi tuổi, mặc một bộ áo ngắn màu nâu xám xịt, tóc b.úi lên đỉnh đầu bằng một cây trâm gỗ, vài lọn tóc rủ xuống, là loại dung mạo ném đám đông cũng tìm .
"Ngụy phủ?" Nàng nhăn mũi, hỏi tiếp: "Là Ngụy phủ nào?"
"Phủ của Ngụy đô đốc."
Tô Cửu Nguyệt thấy thì là đang hỏi thăm chỗ ở của Ngụy công công, lập tức tức giận chỗ phát tiết, trực tiếp xách đồ của đầu bước : "Không !"
Ngụy công công là , tìm ông , nhất định cũng lành gì! Nàng mới thèm chuyện với .
Tô Cửu Nguyệt ngay cả đầu cũng ngoảnh , liền thẳng đến tiệm bán mật ong, mua một chút mật ong.
Ngô Tích Nguyên thấy nàng trở về, mới yên tâm, hỏi một câu: "Hôm nay về muộn thế?"
Tô Cửu Nguyệt đưa hũ mật ong nhỏ xách tay cho xem: "Còn tiện đường mua chút mật ong về, các đợi nhé, thái thịt bò kho bưng lên cho các ."
Khúc nhạc đệm nhỏ gặp hỏi đường đường tuy khiến Tô Cửu Nguyệt vui, nhưng nàng cũng quả thực để trong lòng.
Ngày hôm hai bọn họ thu dọn xong đồ đạc chuẩn khỏi thành, mới phát hiện cổng thành phong tỏa , một đám đông bách tính chặn ở cổng, đều cho ngoài.
Tô Cửu Nguyệt kéo vạt áo Ngô Tích Nguyên, ngẩng đầu hỏi : "Tích Nguyên, xảy chuyện ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-501-nguy-dai-nhan-chet-roi.html.]
Ngô Tích Nguyên cũng rõ, lo lắng đông sẽ chen lấn hai bọn họ lạc , liền đưa tay ôm Tô Cửu Nguyệt lòng, để bất kỳ ai chen lấn đến nàng.
"Chúng cứ xem tình hình tính."
Không bao lâu , bọn họ cũng hiểu rõ ngọn ngành, đêm qua Ngụy công công g.i.ế.c , hôm nay Tri châu Vương đại nhân vì tìm hung thủ, trực tiếp khóa c.h.ặ.t bốn cổng thành.
Tô Cửu Nguyệt thấy ba chữ Ngụy công công, lập tức liền sửng sốt, theo bản năng nhớ tới nam nhân tìm nàng hỏi đường ngày hôm qua.
Người đó sinh cực kỳ bình thường, thật bảo nàng đặc điểm gì, nàng còn thật sự .
Chẳng lẽ... cái c.h.ế.t của Ngụy công công, chính là do đó ?
Nàng kéo kéo vạt áo Ngô Tích Nguyên, trao cho một ánh mắt, hiệu cùng về .
Đợi kéo về đến nhà, Tô Cửu Nguyệt mới với Ngô Tích Nguyên: "Tích Nguyên, hôm qua quên với . Lúc ngoài mua thịt bò kho, tìm hỏi đường, hỏi chính là phủ của Ngụy công công, nhưng tưởng cũng giống như Ngụy công công đều là , liền cho ."
Ngô Tích Nguyên sửng sốt, ngờ nương t.ử nhà ngoài tùy tiện mua đồ cũng thể gặp đương sự, vận may cũng thực sự là tuyệt .
Liền Tô Cửu Nguyệt đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, vô cùng ảo não : "Thiếp đoán chừng chính là g.i.ế.c Ngụy công công. Sớm là trời hành đạo, nhất định đích dẫn tìm đến Ngụy phủ! Nào còn giận dỗi với ."
Ngô Tích Nguyên nàng lời , nhịn bật thành tiếng: "Nàng a, cũng là tính trẻ con. Chúng cho dù cho , thì hề gì, chẳng vẫn tìm đến đó ?"
Tô Cửu Nguyệt nghĩ cũng đúng là như , trong lòng mới thoải mái hơn nhiều: "Ngụy công công đại phôi đản đó, sớm nên trừ khử . Theo thấy, g.i.ế.c ông mới là nhất, Vương đại nhân còn mang dáng vẻ điều tra cho rõ ngọn ngành?"
Ngô Tích Nguyên xoa xoa đầu nàng, cái đầu nhỏ của nàng an phận cọ tới cọ lui tay , mới nhếch khóe môi, vô cùng kiên nhẫn giải thích với nàng: "Tuy ông là , nhưng ông dính líu đến các phương thế lực. Hoàng thượng cũng dã tâm của ông , lo lắng rút dây động rừng. Cho nên, hoặc là thể điều tra rõ tất cả tội chứng lưng ông , nhổ tận gốc những kẻ đó; hoặc là giống như thế , từng từng trừ khử bọn họ."
Tô Cửu Nguyệt càng mắt càng trừng lớn, đợi Ngô Tích Nguyên xong, nàng sớm mang dáng vẻ khiếp sợ: "Cho nên... cho nên, là hôm qua là do Hoàng thượng phái tới?"
Ngô Tích Nguyên chỉ , cho nàng một đáp án mấy chắc chắn: "Có lẽ ."
Tô Cửu Nguyệt trong lòng cảm thấy khả năng, nếu như đem cái c.h.ế.t của Ngụy công công quy thành một tai nạn, những đó cho dù là đoán là do Hoàng thượng , ít nhất ngoài mặt thể gì .
Ngô Tích Nguyên véo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng: "Vậy thì , trồng trọt là dựa trời ăn cơm, chỉ quan là dựa chính ."
Tô Cửu Nguyệt cái hiểu cái gật đầu: "Cũng đúng, trận đại hạn năm ngoái chính là ông trời cho cơm ăn, bách tính cũng quá khổ ."
Ngô Tích Nguyên dáng vẻ lắc lư cái đầu của nàng, thuận tay rót cho nàng một ly nước, nhét tay nàng, : "Uống ngụm nước , hôm nay ước chừng là về , đợi qua mấy ngày nữa tính."
Quả nhiên, Vương Quảng Hiền cũng là theo quy trình hình thức, ông tuy quá nhiều hắc liêu của Ngụy công công, nhưng t.h.u.ố.c nổ ở Thỏ Nhi Lĩnh ông vẫn rõ ràng, loại cặn bã như thực sự c.h.ế.t gì đáng tiếc.
Ông bằng lòng cái hình thức đối phó một chút, cũng là vì cho bách tính thành, đỡ để lo lắng nhà trong nhà, họa từ trời rơi xuống.
Liền hỏi Ngụy Dạng: "Ngụy đại nhân đắc tội với nào ? Ngụy phủ thủ vệ sâm nghiêm, bình thường nhất định , bổn đại nhân cảm thấy ước chừng là kẻ thù đến tìm thù, ngươi manh mối gì ?"
--
Tác giả lời :
[Ngụy công công: Bổn đại nhân cứ như mà c.h.ế.t ? Cũng quá mất mặt chứ? Tùng Nguyệt Nguyệt: Nhảy nhót lâu như , cũng nên sát thanh .]