Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 516: Của hồi môn suýt không gửi được

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:20:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Đại Ngưu lúc mới thoải mái: "Được! Bà thông gia, về đây a!"

 

Lưu Thúy Hoa ừ một tiếng, với Tô Cửu Nguyệt: "Cửu Nha, con tiễn ông thông gia ."

 

Tô Cửu Nguyệt tiễn cha nàng khỏi đầu thôn, mới giải thích Ngô Tích Nguyên một câu: "Cha, Tích Nguyên hôm nay trấn thăm phu t.ử của bọn họ , cũng hôm nay cha tới, cho nên nhà, cũng gặp cha."

 

Tô Đại Ngưu khẽ gật đầu: "Cha , cũng trách các con. Được , đến đầu thôn , con về ."

 

Tô Cửu Nguyệt : "Cha , con gái cha ."

 

Tô Đại Ngưu xua tay với nàng: "Được, cha đây."

 

.

 

Trần Bách Linh miếng vải đỏ và hoa nhung nhà họ Tô đưa tới đặt giường đất, mím c.h.ặ.t môi, tay trái nắm lấy cổ tay , trong lòng vô cùng phức tạp.

 

Đây là đầu tiên nàng thành , mặc dù nàng lớn tuổi , nhưng nàng cũng từng ảo tưởng thổi kèn đ.á.n.h trống rước về.

 

hiện tại hôn sự thành vội vã, hai chẳng qua là các thủ sở nhu, nhà nàng cũng tiền xé cho nàng miếng vải đỏ giá y, huống hồ nhà nàng còn đang đợi khi thành , Tô đại ca tới giúp trong nhà gặt lúa mì.

 

Nàng vốn tưởng rằng chẳng qua là một buổi trưa nào đó, theo Tô đại ca tới nhà họ Tô, cùng ăn bữa cơm, chuyện coi như xong, ngờ nàng thế mà còn thể một cái khăn voan đỏ và hoa đỏ.

 

Ngay lúc nàng đang suy nghĩ miên man, nương nàng vén rèm cửa bước .

 

"Nương." Nàng ngẩng đầu nương nàng gọi một tiếng, trong giọng chút thấp thỏm và nỡ.

 

Trâu thị nỡ, những năm con gái theo bà chịu ít khổ. Thế đạo trong nhà đàn ông, hai đàn ông trong nhà bà cộng cũng bằng một nhà . Mặc dù nhà Tô Đại Ngưu cũng , nhưng một đàn ông chống đỡ, con gái bà mới chỗ dựa.

 

"Bách Linh a, ngày mai con xuất các , nhưng con đừng sợ, dù hai nhà chúng cũng cách gần, nếu bọn họ ức h.i.ế.p con, con liền về tìm nương, nương cho dù liều cái mạng , cũng đòi công bằng cho con!"

 

Lời của bà , nước mắt của Trần Bách Linh trực tiếp từ trong hốc mắt tuôn .

 

Nàng ôm chầm lấy nương nàng , rống lên.

 

Trong lòng Trâu thị dễ chịu, bà nhẹ nhàng vỗ lưng con gái, giống như lúc nhỏ dỗ nàng ngủ .

 

Từ lúc nào, gánh nặng của cả nhà đè lên bờ vai gầy yếu của con gái bà...

 

"Ngoan, đừng nữa, ngày tháng sẽ càng ngày càng ."

 

Trần Bách Linh một lúc, tiếng cũng dần dần yếu .

 

Nức nở : "Nương, con yên tâm, nếu con gả , cha và hai một nương lo liệu cho xuể?"

 

Trâu thị rút khăn tay giúp nàng lau khô nước mắt, mới : "Lo liệu , cha con chính là đường, ăn cơm gì ngược vẫn . Đệ con chính là ngốc một chút, nhưng cũng lời, ít nhiều còn thể giúp chút việc. Nếu con yên tâm, tự cứ về thăm nhiều hơn, cần lo lắng thành như ."

 

Nói thì , nhưng sự lo lắng trong lòng Trâu thị cũng là khó tránh khỏi, cô nương và gả chồng vốn dĩ giống , huống hồ còn là gả qua kế cho ...

 

Ngày tháng khó khăn a, nhưng thể sống, còn đều là bước nào bước .

 

Thấy Trần Bách Linh dần dần bình tĩnh , bà mới dịu dàng : "Được , đứa trẻ lớn chừng nào , còn thành như , cũng sợ chê . Cha lúc chuẩn cho con chút của hồi môn, mau lau nước mắt , cùng nương xem xem."

 

Nàng mặc cho nương nàng kéo tới phòng của cha nàng , liền thấy cha nàng giường đất vẻ mặt đầy lo lắng nàng , nàng hẳn là lúc thấy tiếng của nàng ở phòng bên cạnh .

 

"Cha." Nàng gọi một tiếng.

 

Trần lão hán ừ một tiếng, Trâu thị kéo tay nàng tới mép giường đất, mới với Trần lão hán: "Lão già, mau lấy đồ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-516-cua-hoi-mon-suyt-khong-gui-duoc.html.]

 

Trần lão hán cẩn thận từ trong hộp mặt lấy một đôi giày thêu hoa màu đỏ, đặt bàn nhỏ giường đất, đẩy về phía nàng một chút.

 

"Bách Linh, đôi giày là nương con cho, lâu , hôm nay dùng tới, ngày mai con liền đôi giày ."

 

Vải đỏ giày cũng là dùng vải vụn chắp vá , nương nàng tích cóp bao lâu, đôi giày quả thực cũng dễ dàng .

 

Nàng cầm đôi giày lên nâng tay, bất tri bất giác hốc mắt ươn ướt, Trâu thị phát giác, liền đưa tay khoác lấy cánh tay nàng : "Bách Linh, con mau thử giày , đôi giày nương đều xong từ lâu , cũng con còn ."

 

Nói thật sự chút xót xa, bà vốn tưởng rằng đôi giày đời dùng tới nữa .

 

Bách Linh bà ngắt lời, cũng phản ứng .

 

Nàng đây là đang gì? Ở mặt cha nàng lóc nỉ non, chỉ khiến trong lòng cha nàng càng khó chịu hơn, ngoài nửa điểm tác dụng cũng .

 

Nàng bình tĩnh một lát, liền xốc tinh thần, với cha nàng : "Được, con về phòng thử ngay đây."

 

.

 

Sáng sớm hôm , nhà họ Trần và nhà họ Tô đều bận rộn hẳn lên.

 

Trời còn tờ mờ sáng, Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên hai cưỡi Hồng Hồng vội vã chạy về phía nhà họ Tô.

 

Trong nhà nàng chỉ một cha nàng, còn ba đứa nhỏ, đều lo liệu.

 

Đợi hai bọn họ chạy về tới nơi, mới phát hiện may mà Lý bà mối ở bên đó giúp lo liệu .

 

Lý bà mối thấy Tô Cửu Nguyệt tới, cũng thở phào nhẹ nhõm: "Cửu Nha, c.o.n c.uối cùng cũng tới , vốn dĩ đều định mời nhiều như , ai ngờ nhiều trong thôn đều mời mà tự tới."

 

chuyện, dùng khóe mắt nam nhân sóng vai cùng Tô Cửu Nguyệt một cái.

 

Người cũng từng gặp một , chính là nam nhân của Tô Cửu Nguyệt, cũng chính là vị Giải nguyên trong truyền thuyết .

 

Hôm nay nhiều khách mời mà tự tới như , e là phần lớn đều là vì mà tới.

 

Mặc dù bà nhiều, nhưng Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên hai đều .

 

Tô Cửu Nguyệt quyết đoán, từ trong n.g.ự.c mò chút tiền: "Thẩm, nhà ai còn thừa rau ? Nếu đều tới , cũng tiện tiếp đãi, chính là nhân thủ dường như chút đủ dùng."

 

Lý bà mối : "Cái thật sự , , dẫn con mua rau. Nhân thủ đủ cũng , trong thôn nhiều phụ nữ như , lát nữa tự nhiên sẽ giúp việc."

 

Cái cũng đúng, Tô Cửu Nguyệt nghĩ thầm.

 

Tô Cửu Nguyệt theo Lý bà mối , Ngô Tích Nguyên thì trong giúp tiếp đãi khách khứa.

 

Có lẽ vì phận cử nhân của , đều quy củ, cũng ai dám phiền .

 

Một buổi sáng trôi qua, trơ mắt mặt trời lên tới đỉnh đầu, Lý bà mối mới vội vã chạy trong nhà tìm Tô Đại Ngưu.

 

"Tô Đại Ngưu, mau lên! Phải đón dâu !"

 

--

 

Tác giả lời :

 

[Thấy các tỷ hỏi tại trực tiếp cho Tô Đại Ngưu một khoản tiền lớn, ừm... nếu bạn một họ hàng nghèo, bạn nhất nên giúp đó tìm một công việc, đừng trực tiếp cho đó nhiều tiền. Đạo lý cứu cấp cứu nghèo, chắc hẳn đều chứ? Người quản lý tài sản, cho một khoản tiền lớn cũng vô dụng.]

 

 

Loading...