"Đệ , nếu trong lòng thực sự lo lắng, chi bằng tìm chúng xem. Ta thấy lương thực nhà chúng ngược vẫn còn dư dả, đều là thích trong nhà giúp đỡ một tay cũng ảnh hưởng gì, nếu thông gia trong lòng áy náy, đợi sang năm mùa, trả là ."
Điền Tú Nương tiếp lời , nhưng trong lòng bắt đầu suy tính.
"Tẩu t.ử, là tẩu cùng tìm ? Đệ..."
Trên mặt tẩu giằng co nửa ngày, rốt cuộc vẫn : "Tẩu cũng đấy, thích về nhà đẻ, sợ mắng , nếu tẩu ở bên cạnh còn thể giúp hai câu."
Trần Chiêu Đệ đồng ý, hai lề mề đến phòng Lưu Thúy Hoa.
Lưu Thúy Hoa thấy bọn họ tới, đại khái cũng đoán hai vì mà đến.
Thấy Điền Tú Nương bước lưng bóp vai cho , cũng cứ thế nhận lấy.
Cố ý giả vờ hỏi: "Hai đứa giờ tới đây?"
Trần Chiêu Đệ khéo ăn như Điền Tú Nương, chủ yếu cũng là cùng tẩu tới, nhân tiện xem thử chồng thể giúp đỡ nhà một tay ?
Trong nhà tuy rằng hẳn là chút lương thực dự trữ, nhưng nhân khẩu cũng đông, ai thể trụ bao lâu.
Lúc còn ai chê lương thực nhiều nữa chứ?
Nghe thấy câu hỏi của chồng, tẩu liền giống như hồ lô cưa miệng, một lời.
Điền Tú Nương nịnh nọt: "Mẹ, cũng chuyện gì lớn, chính là... chuyện là tuyết rơi , bên ngoài chắc chắn tìm đồ ăn, xem... thể cho nhà con mượn chút lương thực ..."
Lưu Thúy Hoa trong lòng hừ lạnh một tiếng, còn mượn lương thực, những năm nay cô mang về còn ít ? Có nào trả ? Còn là bánh bao thịt ném ch.ó, mượn trả...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-57-dau-the-an-no-roi-mac-ke-nha-me-de.html.]
rốt cuộc bà cũng lòng sắt đá, nhà họ Điền sống những ngày tháng thế nào bà , lúc cuộc sống của đều khó khăn, bà cũng thể nhà ăn no, trơ mắt thông gia chịu đói.
"Được , cô đừng ở chỗ mà hiến ân cần nữa, đều là cha sinh dưỡng nhớ thương một chút cũng là bình thường, hai đứa mỗi đong hai đấu gạo về nhà đẻ một chuyến ."
Lời dứt, liền thấy mặt hai đồng thời lộ vẻ vui mừng, bà lập tức : "Chỉ một thôi, ai còn nhăm nhe khuân đồ trong nhà về nhà đẻ nữa, thì đừng trách lão thái bà khách sáo!"
Đánh một gậy, cho một quả táo, như bọn họ mới đường thu liễm.
Tô Cửu Nguyệt nào những chuyện , nàng dẫn mấy đứa trẻ chơi cả một ngày, buổi chiều đến gọi bọn họ ăn cơm là chồng nàng, nàng lúc mới phát hiện hai vị tẩu tẩu thấy .
"Mẹ, đại tẩu nhị tẩu ạ?"
Không hai cô con dâu ở đây, bữa cơm chiều là do Lưu Thúy Hoa , Tô Cửu Nguyệt vội vàng nhận lấy bát đũa xới cơm cho .
Lưu Thúy Hoa múc thức ăn , trả lời: "Hai đứa nó về nhà đẻ xem thử, liền cho chúng nó về ."
Tô Cửu Nguyệt hỏi thêm nữa, ăn tối xong, nàng chủ động dọn dẹp bát đũa, ngủ từ sớm, ngay cả đại tẩu nhị tẩu khi nào về cũng .
Sáng sớm hôm , Tô Cửu Nguyệt liền dẫn Ngô Tích Nguyên theo đại ca Ngô Đại Thành đến trấn Ngưu Đầu.
Tuyết lớn phong tỏa núi rừng, nhưng đường hề ít, nhiều dắt díu gia đình ngược hướng với bọn họ.
Thời buổi dựa núi ăn núi, trong núi ít còn khả năng tìm chút đồ ăn, nhưng ở trong thành... thì thực sự chỉ nước chờ c.h.ế.t...
Tô Cửu Nguyệt thấy luôn đường chằm chằm tay nải của bọn họ, trong lòng chút rợn tóc gáy, lẽ là thấy ba bọn họ cùng hai đàn ông, mới ai tay cướp đồ.
Cứ thế một mạch trấn Ngưu Đầu, bên ngoài trấn Ngưu Đầu còn đông hơn đến...