Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 600: Tai Họa Từ Trên Trời Rơi Xuống

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:23:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bạch Lưu Sương và Trịnh Vân Đạc nhận lời, tuy trong lòng tò mò nhưng bây giờ rõ ràng thời gian hỏi kỹ. Ngày đầu tiên lười biếng, chẳng gì, chẳng sẽ Anh T.ử bọn họ c.h.ế.t ?

 

“Đợi các ca ca nghỉ phép sẽ đến tìm , chúng còn việc quan trọng , một bước.”

 

Nói , hai chắp tay, Bạch Gia Thương Hội.

 

Dương Liễu ở bên cạnh cũng việc nữa, chỉ chằm chằm Tô Cửu Nguyệt.

 

Tô Cửu Nguyệt đầu đúng lúc bắt gặp đôi mắt to tròn của nàng, “Cửu Nguyệt , quen những từ khi nào ?”

 

Nàng chút ngập ngừng, vốn định nhắc nhở nàng đừng qua quá gần với những kẻ ăn chơi trác táng , lẽ vì cảnh của bản , nàng chút ác cảm bản năng với đàn ông.

 

Thêm đó, hai vị thiếu gia thực sự chút lòe loẹt, giống , nàng lo Cửu Nguyệt lừa.

 

Tô Cửu Nguyệt nghiêng đầu nhớ một lúc, “Lúc Tích Nguyên mới đến Ung Châu lâu, đến đó thăm thì trộm mất túi tiền, công t.ử của Tri châu Vương đại nhân ở Ung Châu chứng giúp , còn giúp đòi túi tiền. tại , cứ nhất quyết đòi của , lúc đó chồng cũng ở đó, liền chủ cho nhận .”

 

Dương Liễu vẻ mặt thể tin , liền Tô Cửu Nguyệt tiếp: “Sau ở phủ Nhạc Hầu gia hát, gặp nguy hiểm, cũng là Vương gia ca ca và vị Bạch công t.ử cứu chúng . Tích Nguyên cảm kích họ, liền cùng ăn một bữa cơm, lúc đó họ hùa nhận ca ca, tưởng họ đang đùa…”

 

Dương Liễu mím môi nàng nào là tri châu, nào là hầu phủ, nếu xuất của Tô Cửu Nguyệt, nàng còn tưởng đang chuyện với là tiểu thư nhà nào đó!

 

Liền tò mò hỏi một câu, “Ở phủ Nhạc Hầu gia hát? Sao còn quen ở phủ Nhạc Hầu gia?”

 

Tô Cửu Nguyệt gật đầu, thành thật trả lời: “Nhạc phu nhân thích đồ thêu của , cùng ăn, hôm đó Vương gia ca ca nhận nghĩa , Nhạc phu nhân lo bắt nạt, dứt khoát cũng nhận con gái nuôi.”

 

Dương Liễu: “…”

 

Nếu vì Tô Cửu Nguyệt còn ở mặt nàng, nàng nhất định sẽ giơ ngón giữa lên trời, mắng một câu lão trời già.

 

Sao sự khác biệt giữa với lớn đến ?

 

Chuyện gì cũng đến lượt Tô Cửu Nguyệt, , suýt chút nữa ép treo cổ xà nhà.

 

cũng chẳng gì đáng sợ, nếu ép c.h.ế.t nàng, nàng sẽ sống cho dáng ! Giữ cái mạng hèn , một ngày mắng lão trời già ba !

 

“Vận may của thật khiến ghen tị! phủ Định Tây Hầu bảo vệ , chắc họ cũng dám bừa, thì yên tâm .” Dương Liễu tán thưởng một câu, .

 

Tô Cửu Nguyệt Dương Liễu tỷ tỷ sống khổ, nhiều về những chuyện , liền hỏi: “Ta thấy tỷ đang kiểm hàng, sắp rời kinh thành ? Dạo thấy tỷ đến nhà tìm ?”

 

Dương Liễu nên lời, cô bé thật là tâm cơ.

 

Nàng việc ở Thái Y Thự, trong nhà chỉ Ngô Tích Nguyên, nàng là một phụ nữ từng đính hôn với Ngô Tích Nguyên, cứ suốt ngày chạy đến nhà nàng , trong lòng nàng chẳng lẽ chút suy nghĩ gì ?

 

“Bận c.h.ế.t , thời gian đến chỗ , ngược , ? Sao hôm nay còn ngoài lang thang?”

 

Tô Cửu Nguyệt , “Hôm nay nghỉ, định ngoài xem mua sắm gì cho gia đình .”

 

Dương Liễu lúc mới : “Có cần cùng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-600-tai-hoa-tu-tren-troi-roi-xuong.html.]

 

Tô Cửu Nguyệt thấy nàng đang bận kiểm hàng ở đây, vội vàng xua tay, “Không cần cần, tỷ cứ bận việc của , tự lang thang là .”

 

Dương Liễu nghĩ ngày mai sẽ rời kinh thành, liền gọi một tiểu nhị đến giúp nàng kiểm hàng, còn thì dẫn Tô Cửu Nguyệt dạo trong kinh thành.

 

“Chắc dạo kỹ trong kinh thành ? Đi, dẫn đến một nơi .”

 

Tô Cửu Nguyệt phấn khích gật đầu, “ dạo nhiều, dạo bận quá, thời gian.”

 

Dương Liễu dẫn nàng dọc theo bờ sông hộ thành, những cây liễu xung quanh nảy mầm mới.

 

Gió thổi, những cành liễu xanh non nhẹ nhàng lướt mặt sông, gợn sóng một hồ nước xuân.

 

Bên bờ, từng bụi hoa nghênh xuân nở rộ, Tô Cửu Nguyệt mà lòng vui phơi phới, “Thật là một nơi .”

 

Nơi cảnh , đến nhiều, quan trọng nhất là tốn tiền. Lúc Dương Liễu mới đến kinh thành, cũng quen ai, chỉ thích một đến đây dạo.

 

Xung quanh thị vệ canh gác, cũng gặp kẻ bậy.

 

Hai tìm một bậc thềm xuống, đồng hương gặp nơi đất khách, khó tránh khỏi nhiều hơn một chút.

 

Nha nàng , run rẩy trả lời: “Quận chúa nếu thích, nô tỳ sẽ cho đuổi họ .”

 

Dụ Nhân quận chúa phất tay, “Chuyện còn cần bản quận chúa ? Các ngươi đáng lẽ đuổi họ từ sớm !”

 

Tiểu nha đang chuẩn xuống, một ma ma lớn tuổi vội vàng ngăn , khổ tâm khuyên Dụ Nhân quận chúa: “Quận chúa , bây giờ tình hình phủ chúng , tuyệt đối thể để cớ nữa!”

 

Dụ Nhân quận chúa tức giận tiện tay ném một cái chén , tức tối : “Từ khi mẫu qua đời, bắt nạt thì thôi, các ngươi cũng lời ?! Bản quận chúa nếu ngay cả hai tiện dân cũng đuổi , quận chúa còn ý nghĩa gì? Thà cùng mẫu cho !”

 

Nàng lẽ tức đến cực điểm, ngay cả vành mắt cũng đỏ hoe.

 

Lâm ma ma nàng , lập tức quỳ xuống, “Quận chúa, ? Trưởng công chúa điện hạ , càng sống cho ! Trưởng công chúa điện hạ một cách kỳ lạ, nghĩ cách điều tra rõ vụ án, cho Trưởng công chúa điện hạ một lời giải thích.”

 

Dụ Nhân quận chúa càng tức giận hơn, nàng phất tay áo dậy, một tay chống hông, một tay chỉ mắng: “Tra tra tra! Cả ngày đều bảo bản quận chúa tra án! Mẫu , chỉ mấy các ngươi đau buồn ? Bản quận chúa chẳng lẽ đau buồn? Cứ như chỉ các ngươi là trung bộc ! Vụ án tự nhiên Đại Lý Tự tra! Cùng lắm còn hoàng đế cữu cữu, bản quận chúa là một nữ t.ử yếu đuối, ngươi bảo bản quận chúa tra thế nào?!”

 

Nàng càng càng tức, “Một hai thì thôi, ngay cả ngoài ngắm cảnh cũng yên tai! Hôm nay bản quận chúa thẳng ở đây! Đi đuổi hai tiện dân đó cho bản quận chúa! Ai dám cản, thì cùng bọn họ luôn!”

 

Lâm ma ma trong lòng thực sự lo lắng, nhưng chủ t.ử nổi giận, bà cũng cách nào, khuyên nữa cũng dám mở miệng.

 

Dụ Nhân quận chúa chỉ tiểu nha bên cạnh : “Đi! Đuổi cho bản quận chúa!”

 

--

 

Tác giả lời :

 

[Các bạn ở miền Bắc, chúc Tết ông Công ông Táo vui vẻ nhé~~]

 

 

Loading...