Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 620: Hội nguyên

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:24:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Mẫn Hành hiển nhiên cũng ngờ yêu cầu như , ông nghiêng đầu cẩn thận đ.á.n.h giá Lý Trình Ký từ đầu đến chân một lượt, ngược cảm thấy cũng dáng hình.

 

Lại cách ăn mặc của mấy khác, chậc chậc, đúng là cay mắt.

 

May mà mấy tiểu t.ử còn chút tự hiểu , bảo ông đưa cả bốn bọn họ .

 

Nếu trừ phi hạ nhân trong phủ Bùi Chính Xung đều là kẻ mù, nếu thể ?

 

"Các ngươi để Lý Trình Ký trộn điều tra manh mối?" Cố Mẫn Hành hỏi.

 

Vương Khải Anh gật đầu: "Chính là như ."

 

"Các ngươi suy nghĩ cho kỹ, Bùi Chính Xung chính là một kẻ háo sắc, nếu cứ khăng khăng ... thể sẽ nhanh bại lộ, đến lúc đó Lý Trình Ký lẽ sẽ gặp nguy hiểm." Cố Mẫn Hành hảo tâm nhắc nhở bọn họ một câu.

 

Vương Khải Anh tự nhiên cũng hiểu đạo lý , liền chắp tay với ông: "Cháu cũng chuyến vô cùng nguy hiểm, cho nên mới đến tìm Tứ thúc, xem Tứ thúc thể nghĩ cách gì ..."

 

Cố Mẫn Hành ngờ chẳng qua chỉ tiện tay giúp bọn họ một phen, thế mà rước lấy rắc rối cho , đối diện với ánh mắt của bọn họ, từng biểu cảm nhỏ tràn đầy sự ngưỡng mộ , thật sự khiến ông cách nào từ chối.

 

"Ta..." Ông thở dài, "Cứ để suy nghĩ kỹ thêm ."

 

Trên mặt mấy Vương Khải Anh lập tức bừng sáng: "Tứ thúc thật !"

 

"Tứ thúc, ngài là nam nhân phách lực nhất mà cháu từng gặp!"

 

"Tứ thúc! Ngày mai chúng cháu mời ngài đến Hồng Họa quán! Anh T.ử bao ch.ót!"

 

...

 

Từng tiếng Tứ thúc gọi, thật sự là còn hơn cả cha ruột, Cố Mẫn Hành chút dở dở , xua tay: "Được , các ngươi cũng mau về , cẩn thận một chút đừng để của Bùi Chính Xung phát hiện. Nếu cách gì, tự nhiên sẽ sai tìm các ngươi."

 

Vương Khải Anh cũng lo lắng chậm trễ sinh biến, chắp tay với ông tiếng cảm tạ, dẫn theo ba oanh oanh yến yến khác rời khỏi nơi .

 

Bọn họ chân , chân Thị Mặc trở : "Tứ gia! Người theo dõi Bạch gia thương hội tin tức ."

 

Sắc mặt Cố Mẫn Hành biến đổi: "Ồ? Thư ?"

 

Thị Mặc cung kính đặt bức thư trong tay lên án kỷ mặt ông, Cố Mẫn Hành cầm lấy mở xem.

 

Chỉ thấy thư , Bùi Chính Xung phái tìm Nguyên Cửu, bọn họ gì trong phòng thì rõ, nhưng thể , Bạch gia thương hội tuyệt đối quan hệ với Bùi Chính Xung.

 

Những chuyện khác ước chừng thật sự đợi bọn Lý Trình Ký trộn , mới nghĩ cách ngóng.

 

.

 

Hôm nay là một ngày nắng , mặt trời mới ló dạng từ đường chân trời, cả kinh thành dường như trong nháy mắt trở nên náo nhiệt.

 

Không vì lý do gì khác, chỉ vì hôm nay là ngày yết bảng, chỉ qua kỳ thi Hội, mới tư cách đến mặt Hoàng thượng tham gia Điện thí.

 

Bất luận thứ hạng Điện thí thế nào, chỉ cần qua , cuộc đời bọn họ sẽ là một mảnh tươi sáng.

 

Tiểu viện của bọn Tô Cửu Nguyệt từ sáng sớm náo nhiệt hẳn lên.

 

"Cửu Nguyệt , căng thẳng thế nhỉ?! Ta thấy ba bọn họ cứ như việc gì , cũng nên khen bọn họ một câu ." Thu Lâm lẩm bẩm với Tô Cửu Nguyệt bên cạnh bếp lò.

 

Tô Cửu Nguyệt mỉm : "Đỗ đỗ thì ngày tháng chẳng vẫn trôi qua như cũ ? Có gì mà căng thẳng? Tỷ cũng thả lỏng tâm trạng , lát nữa chúng còn đến Thái Y Thự trực ban nữa đấy!"

 

Thu Lâm nàng, tán thưởng : "Vẫn là thể bình tĩnh , vốn dĩ còn định hôm nay cũng xin nghỉ một ngày."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-620-hoi-nguyen.html.]

 

Tô Cửu Nguyệt lắc đầu, tán đồng nàng : "Trong một tháng chúng xin nghỉ mấy ? Cũng là Triệu ma ma dễ chuyện, nếu nhất định tìm chúng tính sổ! Dù cũng thi xong , hai chúng cũng sẽ ảnh hưởng đến thứ hạng của bọn họ, vẫn là nên trực ban đàng hoàng ! Còn về thứ hạng rốt cuộc thế nào, đợi chiều về sẽ ."

 

Thu Lâm thể đợi đến chiều: "Không , lát nữa dặn dò bọn họ một tiếng, đợi bảng vàng yết , sai đến báo tin cho hai chúng ."

 

Tô Cửu Nguyệt mỉm : "Như cũng ."

 

Buổi trưa hai bọn họ ở Thái Y Thự ăn tạm hai miếng cơm, Thu Lâm nhíu mày hỏi Tô Cửu Nguyệt: "Cửu Nguyệt , xem rốt cuộc bọn họ thi đỗ ? Sao đến bây giờ , vẫn ai đến báo tin cho chúng ?"

 

Tô Cửu Nguyệt mặc dù ngoài miệng , nhưng trong lòng cũng sốt ruột a!

 

Nếu ba bọn họ đều thi đỗ, tự nhiên sẽ đến báo tin cho bọn họ, nhưng nếu thi đỗ thì ? Ước chừng sẽ đến nữa.

 

thi đỗ đó rốt cuộc là ai? Sẽ là Tích Nguyên ?

 

Tô Cửu Nguyệt tự an ủi , Tích Nguyên tuổi còn trẻ, nếu thật sự thi đỗ thì thi một cũng hẳn là .

 

sự lo lắng trong lòng giảm mảy may, nàng thở dài: "Chiều về sẽ thôi."

 

Buổi chiều lúc thực sự bận rộn, kỳ thực cũng rảnh để nghĩ đến những chuyện , nhưng đợi bận xong , hai đều chút nóng lòng về nhà.

 

Mới bước cửa, thấy Ngô Tích Nguyên và Mạnh Ngọc Xuân hai đang chuyện trong sân, còn Củng Trị Nghi thấy bóng dáng .

 

Thu Lâm vội vã bước sân, hỏi Ngô Tích Nguyên: "Nam nhân của ?!"

 

Mạnh Ngọc Xuân chỉ phòng, vẻ mặt chút khó xử.

 

Thu Lâm ngốc đến mấy bộ dạng của cũng hiểu , ước chừng hẳn là nam nhân của nàng thi trượt.

 

Nàng thở dài, tự đến cửa, hai tay căng thẳng nắm c.h.ặ.t buông , cuối cùng vẫn lấy hết can đảm đẩy cửa bước .

 

Tô Cửu Nguyệt nàng bước phòng, lúc mới đến bên cạnh Ngô Tích Nguyên, hỏi : "Tích Nguyên, đỗ ?"

 

Ngô Tích Nguyên mỉm , còn kịp chuyện, Mạnh Ngọc Xuân ở bên cạnh vội vàng sán tới: "Tẩu t.ử! Tẩu đối với Tích Nguyên cũng quá lòng tin đấy?! Tẩu nên hỏi đỗ thứ hạng mấy mới đúng chứ!"

 

Tô Cửu Nguyệt , một trái tim cũng buông xuống hơn phân nửa.

 

"Đệ nhỏ giọng một chút." Nàng dặn dò một câu, mới về phía Ngô Tích Nguyên, hỏi: "Vậy... Tích Nguyên thi thứ hạng mấy?"

 

Tô Cửu Nguyệt nghiêng đầu suy nghĩ một chút: "Hạng hai mươi?"

 

Lần thi Hội tổng cộng lấy bốn trăm mười sáu , nếu thể thi hạng hai mươi, tuyệt đối tiền đồ vô lượng.

 

Nàng cảm thấy đoán to gan , nhưng vẻ mặt cạn lời của Mạnh Ngọc Xuân đối diện, nàng liền cảm thấy đoán sai .

 

Nàng nhún vai: "Ta đoán , các trực tiếp cho ."

 

"Hội nguyên! Hội nguyên a! Tẩu t.ử!" Mạnh Ngọc Xuân vẻ mặt hâm mộ ghen tị.

 

Tô Cửu Nguyệt vẫn còn chút hiểu lắm, nàng nhíu mày, hỏi ngược : "Hội nguyên? Là hạng mấy?"

 

Nàng là Ngô Tích Nguyên hỏi, Ngô Tích Nguyên cũng cho Mạnh Ngọc Xuân cơ hội giành trả lời nữa, tự trực tiếp : "Chính là đầu."

 

Mắt và miệng Tô Cửu Nguyệt dần dần mở to, to đến mức thể nhét một quả óc ch.ó, lúc mới vội vàng dùng bàn tay nhỏ bé che môi .

 

"Tích Nguyên! Chàng... cũng quá lợi hại ! Nhanh! Chúng mau ch.óng gửi thư cho nương bọn họ, cũng để bọn họ cùng vui mừng!"

 

 

Loading...