Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 621: Điện thí
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:24:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Tích Nguyên nàng vui mừng mặt, cũng theo: "Chuyện nàng cần bận tâm , bên quan phủ sẽ gửi thư về nhà."
Tô Cửu Nguyệt nghĩ đến bộ dạng nhà khi tin, vui vẻ kéo cánh tay Ngô Tích Nguyên: "Nương nếu , còn sẽ vui mừng đến mức nào !"
Nói , nàng chợt nhớ tới Mạnh Ngọc Xuân ở bên cạnh, liền hỏi một câu: "Mạnh công t.ử thì ?"
Mạnh Ngọc Xuân cũng ha hả: "Ta nào tài hoa như Tích Nguyên , bất tài vặn tên bảng, thi đỗ hạng ch.ót."
Nhìn vẻ hưng phấn của , còn tưởng đỗ Tam giáp đấy!
suýt chút nữa thì thi trượt, cũng quả thực nên vui mừng.
"Thật quá!" Tô Cửu Nguyệt cảm thán.
Mạnh Ngọc Xuân thể thi đỗ tự nhiên là vui vẻ, nhưng...
Hắn đầu thoáng qua phòng của Củng Trị Nghi, thở dài: "Nếu ba chúng thể cùng thi đỗ thì mấy."
Kỳ khoa cử là Ân khoa do Hoàng thượng ban thêm, ở kiếp của Ngô Tích Nguyên căn bản , hơn nữa kiếp cũng căn bản quen Củng Trị Nghi.
Tất cả những điều đều là thể dự đoán , Ngô Tích Nguyên : "Danh ngạch khoa cử hạn, cũng liên quan đến việc phát huy tại chỗ, thật sự chắc thể phát huy thực lực nhất. Năm nữa sẽ còn một kỳ thi Hội, đến lúc đó Trị Nghi vẫn còn cơ hội."
Mạnh Ngọc Xuân thở dài: "Nói cũng đúng, ngày đó chúng thi, phát hiện Trị Nghi dường như chút căng thẳng."
Ngô Tích Nguyên dậy, về phía Mạnh Ngọc Xuân, với : "Được , về phòng , hai ngày nay cũng đừng luôn lượn lờ mặt Trị Nghi."
Trên đời luôn vui kẻ buồn. Những thi đỗ như bọn họ, cũng thích hợp lượn lờ mặt Củng Trị Nghi.
Mạnh Ngọc Xuân cũng hiểu ý , liền gật đầu: "Được, , tối nay chúng tự ngoài ăn?"
Tô Cửu Nguyệt ngắt lời : "Ta cảm thấy vẫn nên giữ tâm thái bình thường, Củng công t.ử đại khái cũng cần sự đồng tình của chúng . Vẫn cứ như ngày thường, nên thế nào thì thế ."
Lời của nàng khiến Ngô Tích Nguyên cũng vô cùng tán đồng: "Vậy hôm nay vẫn ăn ở nhà."
Tô Cửu Nguyệt gật đầu: "Ta ngoài mua thức ăn."
Ngô Tích Nguyên cũng hùa theo : "Ta cùng nàng."
Hai cùng khỏi cửa về phía chợ thức ăn, Tô Cửu Nguyệt còn thở dài: "Cũng Củng công t.ử tiếp theo dự định gì, Thu Lâm tỷ tỷ mới vững chân ở bên , nếu về, Thu Lâm tỷ tỷ ?"
Ngô Tích Nguyên bên cạnh nàng, trong tay còn giúp nàng xách giỏ thức ăn.
Nghe nàng , liền tiếp lời: "Chuyện của hai bọn họ, bọn họ sẽ tự bàn bạc, nghĩ hẳn hai bọn họ cũng sẽ điều hòa thỏa."
Tô Cửu Nguyệt gật đầu: "Hy vọng bọn họ thể bàn bạc t.ử tế, Thu Lâm tỷ tỷ đến bước cũng dễ dàng."
Ngay lúc hai đang chuyện, Củng Trị Nghi và Thu Lâm hai cũng đang thương lượng.
Thu Lâm vốn dĩ là an ủi Củng Trị Nghi, ngờ Củng Trị Nghi tự điều chỉnh tâm trạng.
Nàng mới khuyên hai câu, Củng Trị Nghi ngắt lời nàng : "Khoa cử vốn dĩ dễ dàng, hai bọn họ thể thi đỗ, đó là do nền tảng của bọn họ vững chắc, tương đối mà vẫn còn thiếu sót một chút, năm nữa sẽ một kỳ thi Hội, đến lúc đó tiếp tục cố gắng là ."
Thu Lâm xuống bên cạnh , nắm lấy tay : "Chàng thể nghĩ thông suốt là , chỉ sợ chui ngõ cụt nào đó."
Củng Trị Nghi mỉm : "Nam nhân của nàng yếu đuối đến mức đó ."
Thu Lâm : "Vậy tiếp theo định thế nào? Có về nhà ?"
Củng Trị Nghi lời , khá kinh ngạc liếc nàng một cái: "Về? Nếu chúng về , nàng ? Nàng bây giờ đang ở Thái Y Thự ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-621-dien-thi.html.]
Trong lòng Thu Lâm tự nhiên chút nỡ rời bỏ thứ ở Thái Y Thự, nhưng nàng càng nỡ rời xa nam nhân của hơn.
"Tự nhiên là , sẽ theo đó."
Củng Trị Nghi mỉm : "Vậy cả, cứ ở trong kinh thành. Chi tiêu trong kinh tuy khá lớn, nhưng dẫu cũng đỗ Cử nhân, tìm một tư thục dạy bọn trẻ sách cũng tồi."
Thu Lâm lời , cả khuôn mặt đều bừng sáng, lên đưa tay ôm lấy cổ : "Phu quân, thật sự là quá !"
Củng Trị Nghi mỉm , kéo nàng xuống đùi : "Nàng là nương t.ử của , đối với nàng thì đối với ai? Chỉ là Mạnh Ngọc Xuân và Ngô Tích Nguyên hai thi đỗ , thể nhậm chức, ước chừng thể ở cùng chúng nữa."
Thu Lâm lập tức tiếp lời : "Vậy hai chúng ở viện t.ử chút lớn , là tìm một cái nhỏ hơn?"
"Được!"
Hai vợ chồng , ngay cả trong lòng Củng Trị Nghi cũng thoải mái hơn nhiều.
Rất nhanh đến ngày trọng đại Điện thí, Điện thí là do Hoàng thượng đích chủ trì.
"Tích Nguyên , đều gần vua như gần cọp, tính tình Hoàng thượng tệ ?"
Ngô Tích Nguyên trừng mắt : "Cách vách tai, huống hồ chúng còn đang ở bên ngoài, một lời thể bừa."
Mạnh Ngọc Xuân vội vàng động tác im lặng, Ngô Tích Nguyên lúc mới nhắc nhở: "Đệ nếu triều quan, thì thể để tâm đến những thứ , nếu sợ thì thà về nhà ruộng còn hơn."
Mạnh Ngọc Xuân liên tục lắc đầu: "Không cần cần, sợ nữa! Tương đối mà , vẫn là ruộng đáng sợ hơn."
Ngô Tích Nguyên mỉm : "Vậy thì đừng nghĩ nhiều quá, cứ bài của cho là ."
Mạnh Ngọc Xuân tự chuyện nhà , thể liên tiếp đỗ Cử nhân, đỗ Tiến sĩ, sớm ngoài dự liệu .
Điện thí tùy tiện thi một thứ hạng, tệ nhất cũng thể một Huyện lệnh.
Huyện lệnh cũng , tránh xa triều đường, cho dù là gần vua như gần cọp, cũng cần gần.
Những Tiến sĩ trải qua kiểm tra nghiêm ngặt, mới từng một bước Bảo Hòa Điện.
Nơi vốn dĩ là nơi Hoàng thượng thượng triều, bây giờ đều bày kín bàn ghế.
Xung quanh đầy thị vệ mang đao, đợi bọn họ từng một đến vị trí của xuống, một tiểu công công mới từ bên ngoài , cao giọng xướng: "Hoàng thượng giá lâm!"
Tất cả mặt đều quỳ xuống, Ngô Tích Nguyên cũng quỳ ở một bên bàn, trong đầu tự nhiên hiện lên dung mạo của Hoàng thượng ở kiếp .
Hoàng thượng long ỷ, nhiều lời khách sáo, mới gọi lên.
Ngô Tích Nguyên lặng lẽ liếc Hoàng thượng long ỷ, cái , còn chút kinh ngạc.
Sao kiếp Hoàng thượng trẻ trung như ? Trông thể cũng vô cùng khang kiện, khiến cũng ngờ , một Hoàng thượng như bệnh mất mười năm ?
Lẽ nào ẩn tật gì ?
Hắn nhíu mày, Hoàng thượng đài lên tiếng: "Chư vị đều là những kẻ sĩ học thức đến từ các nơi, quan trong triều, tự nhiên việc vì bách tính. Vậy đề thi hôm nay là, nếu đại hạn ba năm, các ngươi là Huyện lệnh một phương, sẽ những việc gì?"
--
Tác giả lời :
[Hôm nay việc quá bận, nên cập nhật một chương.]