Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 637: Nhà Cửa

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:24:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bảo Nhã liền : "Xem kìa, hứa hẹn quá nhiều , túi thơm tinh xảo như tốn ít công sức ! Bình thường tự một cái túi thơm còn lười biếng, Cửu Nguyệt tỷ tỷ bận rộn như , thời gian nhiều thế."

 

Bảo Trân bĩu môi, "Ta chỉ là... vui quá thôi mà..."

 

Rõ ràng nàng cũng chút chột , Tô Cửu Nguyệt sơ qua, lẽ là Bảo Trân hứa với các tiểu thư tỷ sẽ tặng túi thơm cho họ.

 

Nàng nhíu mày suy nghĩ một lúc, "Ta còn hai cái túi thơm, sẽ mang qua cho , nếu nhiều hơn, e là nhất thời cũng ."

 

Nàng dứt lời, Nhạc phu nhân tiếp: "Cho hai cái là , Cửu Nguyệt thợ thêu, thể bao nhiêu cho bấy nhiêu? Tháng tiệm thêu mang mấy mẫu cho xem, bây giờ họ thêu cũng tệ, cho mang mấy cái qua cho các con, mang tặng ."

 

Nhạc phu nhân lên tiếng, Bảo Trân cũng liên tục gật đầu, "Được , ."

 

Nhạc phu nhân xua tay với họ, "Được , các con lui xuống , và Cửu Nguyệt tỷ tỷ của các con còn chuyện !"

 

Bảo Trân và Bảo Nhã ngoan ngoãn lui khỏi phòng, Tô Cửu Nguyệt vẻ rửa tai lắng , liền Nhạc phu nhân tiếp: "Cửu Nguyệt , hai vợ chồng con dự định gì?"

 

Tô Cửu Nguyệt bàn bạc với Ngô Tích Nguyên, liền : "Hai vợ chồng con còn dư một ít tiền, đang nghĩ xem thể mua một cái sân nhỏ ở kinh thành , đón công công bà bà đến."

 

Nhạc phu nhân thì vô cùng kinh ngạc, thật ngờ đôi vợ chồng trẻ năng lực như , thể mua nhà ở kinh thành.

 

Phỉ Thúy một cái, Phỉ Thúy hiểu ý, trong phòng, lâu ngoài, trong tay còn cầm một cái hộp nhỏ.

 

Nàng đặt chiếc hộp nhỏ mặt Tô Cửu Nguyệt, Nhạc phu nhân : "Cửu Nguyệt, mau mở xem?"

 

Tô Cửu Nguyệt nghĩ đến phong cách hành sự nay của Nhạc phu nhân, chiếc hộp mặt, trong lòng luôn chút bất an.

 

Dưới ánh mắt khuyến khích của Nhạc phu nhân, cuối cùng nàng vẫn lấy hết can đảm, mở chiếc hộp .

 

Mở xem, quả nhiên, bên trong là một tờ địa khế.

 

"Hai vợ chồng con an cư ở kinh thành quả thực dễ dàng, triều đình chắc sẽ cấp một ít chi phí an gia, nhưng vẫn còn xa mới đủ. Đây là căn nhà mua cho các con, các con cứ việc lấy mà ở."

 

Nhạc phu nhân hết lời, Tô Cửu Nguyệt vẫn quyết tâm nhận.

 

Nhà ở kinh thành, chắc chắn rẻ, huống hồ Nhạc phu nhân tặng họ còn là vị trí .

 

Nhạc phu nhân thấy nàng nhất quyết chịu nhận, đành bất đắc dĩ thở dài, "Con bé , đôi khi quá thật thà, nhận căn nhà các con sẽ ở thoải mái hơn ?"

 

Môi Tô Cửu Nguyệt mím thành một đường thẳng, Nhạc phu nhân đành với Phỉ Thúy: "Đi , mang cái hộp màu đen đó qua đây."

 

Tô Cửu Nguyệt , liền dậy, "Mẹ, con thật sự thể nhận đồ của , tặng con thứ quý giá như , con e là dám đến nhà nữa."

 

Nhạc phu nhân kéo tay nàng, để nàng xuống, "Con còn xem là thứ gì, vội , còn dọa , đúng là đồ nóng tính."

 

Trong lúc chuyện, Phỉ Thúy cầm chiếc hộp từ trong phòng , Nhạc phu nhân đích nhận lấy, mở chiếc hộp .

 

"Số ngân phiếu là bổng lộc một năm nay của con, còn cả tiền hoa hồng từ cửa hàng của chúng , con cứ nhận lấy, lúc mua nhà còn thể bù một chút."

 

Tô Cửu Nguyệt xấp ngân phiếu một trăm lạng ngay ngắn , lập tức trợn tròn mắt, "Mẹ, ... thể nhiều như ? Con dạy họ bao nhiêu ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-637-nha-cua.html.]

Nhạc phu nhân : "Sư phụ dẫn cửa, tu hành tại cá nhân, con dạy họ cách kim giấu chỉ, những thứ khác cứ để họ tự luyện."

 

Tô Cửu Nguyệt nhíu mày, " cái ... cũng nhiều quá ?"

 

Nhạc phu nhân : "Mấy cửa hàng đồ thêu của chúng kinh doanh ! Mấy vị phu nhân tiểu thư đó ai cũng tay hào phóng, còn thương nhân Hồ mang đồ thêu của chúng đến Tây Vực, bán cũng tệ. Sau chúng mở thêm một cửa hàng ở kinh thành, đảm bảo kiếm nhiều hơn."

 

Tô Cửu Nguyệt cũng thật giả, nhưng theo nàng thấy, Nhạc phu nhân kiếm tiền quả thực tài, chẳng trách mỗi tay đều hào phóng như .

 

Nhạc phu nhân thấy nàng vẫn còn do dự, liền giả vờ vui : "Nếu con còn nhận, thì thật sự coi !"

 

Tô Cửu Nguyệt bất đắc dĩ, thầm thở dài trong lòng, cuối cùng vẫn nhận lấy, nhưng trong lòng suy nghĩ đợi sống khá giả, đồ cũng nghĩ đến vị nghĩa mẫu .

 

.

 

Ngô Tích Nguyên đến Vương phủ gửi thư, kết quả công cốc, Vương Khải Anh ở phủ. Hắn để lời nhắn cho gác cổng, đến Tống tướng quân phủ.

 

Tống phủ là đầu tiên họ đến, Ngô Tích Nguyên hỏi đường, tìm đến.

 

Lần thì công cốc, Tống Khoát và Tống Thư Ngôn hai đang xem tranh, bên ngoài tên Ngô Tích Nguyên đến thăm.

 

Tống Thư Ngôn lập tức vui vẻ nhảy khỏi lòng trai, "Ca! Tỷ phu đến !"

 

Sắc mặt Tống Khoát vẫn còn khó chịu, hừ một tiếng, "Họ đến kinh thành lâu , bây giờ mới nhớ đến chúng ."

 

Tống Thư Ngôn thấy sắc mặt trai , liền nhẹ nhàng lay tay , "Ca ca, đừng giận nữa, tỷ phu đỗ trạng nguyên ? Trước đó chắc chắn đang chăm chỉ học hành, nên mới thời gian đến phủ chúng ."

 

Cái cớ cũng miễn cưỡng chấp nhận , sắc mặt Tống Khoát dịu một chút, "Đi, chúng đón vị trạng nguyên tỷ phu của , sách ? Sau giống như tỷ phu của , chăm chỉ một chút, hiểu thì hỏi , dù ca của cũng hiểu."

 

Tống Thư Ngôn toe toét, "Biết ạ!"

 

Hai đón Ngô Tích Nguyên phòng khách, hạ nhân dâng cho , Ngô Tích Nguyên nhấp một ngụm mới cẩn thận quan sát Tống Thư Ngôn đang đối diện.

 

Đứa trẻ trai nuôi nấng tệ, cũng trắng trẻo hơn nhiều, vóc dáng cũng cao hơn một chút. Về cho Cửu Nguyệt , Cửu Nguyệt chắc thể yên tâm .

 

"Hoàng thượng điểm Hàn Lâm Viện Tu soạn, Cửu Nguyệt đến gửi thư cho ngài, đợi nơi ở của chúng định, sẽ mời hai vị đến phủ dùng bữa cơm mật."

 

Tống Khoát , mày nhướng lên, "Nơi ở định? Chuyện đơn giản, nhà nhiều sân, chỉ là ở, là tặng các ngươi một căn?"

 

Ngô Tích Nguyên: "..."

 

"Đa tạ tướng quân hảo ý, chúng nhờ môi giới xem nhà ."

 

Tống Khoát cũng hiểu , chắc chiếm của , liền suy nghĩ một lúc : "Hay là bán cho các ngươi một căn?"

 

--

 

Tác giả lời :

 

【Thật một lời liền tặng một căn nhà, thật hạnh phúc】

 

 

Loading...