Tô Cửu Nguyệt tại chỗ, nắm tay Ngô Tích Nguyên nhút nhát gật đầu: " , Trương đại phu, ngài bốc cho chút t.h.u.ố.c."
Trương đại phu dẫn bọn họ tới căn phòng đặt d.ư.ợ.c liệu của , cửa đủ loại mùi t.h.u.ố.c xộc mũi, Ngô Tích Nguyên nhăn mũi, vẻ mặt ghét bỏ.
"Bây giờ trong nhà chỉ còn chút , nhưng những t.h.u.ố.c cũng thể coi như cơm ăn." Trương đại phu một câu.
Tô Cửu Nguyệt mím môi, mở chiếc gùi nhỏ mang tới , lấy mấy củ khoai lang đặt lên chiếc bàn bên cạnh.
Những thứ là lúc nàng Lưu Thúy Hoa bảo nàng mang theo, Lưu Thúy Hoa lúc đó thời buổi đưa tiền còn bằng đưa đồ ăn, tiền cũng chắc mua thức ăn, càng đừng đến trấn Ngưu Đầu bây giờ loạn thành dáng vẻ .
Trương đại phu thấy động tác của nàng, sửng sốt một chớp mắt, mới vội vàng hỏi: "Ngươi đây là gì?"
Tô Cửu Nguyệt : "Trương đại phu, trong nhà bây giờ tiền, dùng những thứ đổi chút d.ư.ợ.c liệu của ngài ?"
Trương đại phu là một hiền lành, bình thường thấy nhà ai khó khăn luôn giúp một tay, nếu cũng sẽ ở thời điểm mấu chốt đem khẩu phần ăn của nhà san sẻ cho nhà một ít.
Ông theo bản năng liền từ chối, nhưng lời đến khóe miệng, nghĩ đến hai đứa con nhà , và những lời nương t.ử , ông nuốt xuống.
"Vậy... liền nhận lấy, các ngươi bốc phương t.h.u.ố.c gì?"
Tô Cửu Nguyệt lấy phương t.h.u.ố.c Hoàng Hộ Sinh tự , đặt ở mặt ông: "Phương t.h.u.ố.c ."
Trương đại phu lướt qua tên phương t.h.u.ố.c, là d.ư.ợ.c liệu bình thường khá phổ biến, liền bốc cho bọn họ ba thang t.h.u.ố.c.
"Không keo kiệt, là t.h.u.ố.c vốn dĩ cũng thứ gì, các ngươi cứ cầm về , nếu uống hết mà bệnh vẫn khỏi, các ngươi đến. Nếu bệnh khỏi , cũng cần uống t.h.u.ố.c nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-68-nuong-tu-luon-nan-tay-ta.html.]
Tô Cửu Nguyệt như thực vẫn là bọn họ chiếm tiện nghi, mấy củ khoai lang cũng đáng giá bao nhiêu tiền.
Cuối cùng nàng lấy từ trong túi một chút gạo, đại khái cũng chỉ bằng lượng của một bát nhỏ, vẫn đặt lên bàn: "Trương đại phu, đây là một chút gạo, nương bảo mang tới. Ngài cũng đừng chê ít, trong nhà cũng còn bao nhiêu lương thực dư thừa."
Gạo mì chính là thứ hiếm lạ, bây giờ nhà nhà cơ bản đều đứt bữa, Trương đại phu tính toán sơ qua, đây là nhà chiếm tiện nghi a!
Lập tức liền bảo Tô Cửu Nguyệt mang khoai lang về, Tô Cửu Nguyệt uyển chuyển từ chối: "Lúc ngài giúp đỡ chúng nhiều, nay ngày tháng trong nhà ngài cũng dễ sống, cứ coi như trả luôn tiền khám bệnh lúc ."
Trương đại phu đang từ chối, bên ngoài chợt truyền đến một tiếng ho khan nặng nề, chặn lời của ông.
Ngô Tích Nguyên dọa giật , nhích từng chút một tới bên cạnh Tô Cửu Nguyệt, vươn tay kéo vạt áo của nàng, lúc mới dường như thêm chút tự tin.
Hất cằm với Trương đại phu: "Bá bá, nương t.ử của ngài thật hung dữ a! Vẫn là nương t.ử của , bao giờ hung dữ với !"
Trong nhà ngoài ngõ một mảnh tĩnh mịch như tờ, mặt Tô Cửu Nguyệt cũng hổ c.h.ế.t, nàng kéo tay Ngô Tích Nguyên qua, nhẹ nhàng nắn nắn, hiệu đừng chuyện nữa, mới ngượng ngùng với Trương đại phu: "Tích Nguyên hiểu chuyện, Trương đại phu ngài đừng chấp nhặt với ."
Ngô Tích Nguyên biện bạch, mới một chữ "Ta", liền Tô Cửu Nguyệt nắn tay một cái, bĩu môi về phía Tô Cửu Nguyệt: "Ta sai, nương t.ử, nàng luôn nắn tay ?"
--
Tác giả lời :
[Hy vọng các tỷ thể cho thêm vài đ.á.n.h giá năm , nếu điểm đ.á.n.h giá thể tăng thêm phẩy ba, nhất định là đứa con cưng nhất con đường !! Vớt với! Các tỷ !]