Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 683: Chiếc Rương Đen

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:26:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngô Tích Nguyên trở về phòng, Tô Cửu Nguyệt đang nữ công, thấy về, lập tức ngẩng đầu một cái, hỏi: "Nói chuyện thế nào ? Cha của Mai T.ử gọi qua đó ?"

 

Ngô Tích Nguyên chuyện nửa ngày, cũng cảm thấy khát nước, liền bước đến bên bàn, xách ấm nhà rót một chén, mới : "Cũng gì, chỉ là cha của Mai T.ử để con gái ông nhập nô tịch."

 

Tô Cửu Nguyệt đặt kim chỉ trong tay xuống, : "Chúng vốn dĩ cũng chỉ tìm đến giúp đỡ, chứ tìm nô tài, điểm cả."

 

Ngô Tích Nguyên tán thành gật đầu: "Ta cũng nghĩ , với cha của Mai T.ử cũng như thế, ông lúc mới đồng ý."

 

Tô Cửu Nguyệt hỏi: "Vậy tiền công với họ thế nào?"

 

Vừa lúc Tích Nguyên ngoài, nàng mới nhớ quên bàn bạc với rốt cuộc nên trả cho Mai T.ử bao nhiêu tiền công thì hợp lý.

 

Nhà nàng từng thuê , ở Ung Châu, tiền công của hai vị đại ca A Phúc A Quý trong nhà cũng đều do nghĩa chi trả.

 

Lần đúng là đại cô nương lên kiệu hoa — đầu tiên.

 

Ngô Tích Nguyên thì khác, trong nhà cũng từng nuôi hạ nhân, đại nha bưng rót nước mỗi tháng một lượng bạc, nhưng Mai T.ử những việc . Nàng chẳng qua chỉ là phụ việc lặt vặt, cộng thêm trông nom nhà cửa, thì tiền khác .

 

Hắn bàn bạc với cha của Mai Tử, cha của Mai T.ử khăng khăng chịu nhận quá nhiều, cuối cùng chốt mỗi tháng trả hai trăm đồng tiền lớn.

 

"Hai trăm đồng tiền lớn, phần còn coi như là tiền họ thuê nhà ở."

 

Tô Cửu Nguyệt hỏi: "Hai trăm đồng tiền lớn liệu ít ? Trước đại ca họ công ở hồ chứa nước, một ngày tám mươi đồng tiền lớn !"

 

Mặc dù nàng cũng đại ca họ công mệt nhọc hơn Mai T.ử một chút, nhưng một tháng hai trăm đồng tiền lớn, ở Kinh thành quả thực chút... đủ dùng.

 

Ngô Tích Nguyên mỉm với nàng: " ít, nhưng cha của Mai T.ử họ ở nhà ăn cơm nhà , theo lý nên giúp đỡ chúng một chút. Chúng trả tiền khách sáo , nếu trả nhiều hơn nữa, ông còn mặt mũi nào mà nhận."

 

Tô Cửu Nguyệt đến câu cuối cùng, bật : "Người hành tẩu giang hồ chuyện thật sự thú vị, nếu như , thì vẫn là để mỗi ngày mua thức ăn , như hai trăm đồng tiền lớn Mai T.ử thể tiết kiệm ."

 

Hai chuyện một lúc, giọng của Mai T.ử từ bên ngoài truyền : "Phu nhân, đại nhân, con đun xong nước , hai rửa mặt ? Con giúp hai múc nước nhé?"

 

Tô Cửu Nguyệt thể để nàng giúp múc nước chứ, vội vàng từ giường dậy, bước ngoài.

 

"Không cần cần, lát nữa tự , cô cứ việc của cô ." Tô Cửu Nguyệt khách sáo .

 

Mai T.ử gật đầu, bưng một chiếc chậu gỗ : "Vậy con giúp cha con lau rửa đây, hai nghỉ ngơi sớm , con phiền nữa."

 

Tô Cửu Nguyệt nàng hậu viện, mới tự lấy nước nóng cùng Tích Nguyên rửa mặt một phen, ôm chìm giấc ngủ.

 

.

 

"Cốc cốc cốc..."

 

Tô Cửu Nguyệt mở mắt , mắt tối đen như mực, nàng thấy gì cả.

 

Nàng tưởng ngủ mơ màng, dụi dụi mắt, buông tay , vẫn thấy gì.

 

Nàng sững sờ một lúc, liền thấy đỉnh đầu vang lên tiếng "cốc cốc cốc".

 

Tô Cửu Nguyệt nhíu mày, thấy cố ý hạ thấp giọng ghé sát đỉnh đầu nàng, giọng điệu căng thẳng hỏi một tiếng: "Phu nhân, ... ở trong ?"

 

Nghe giọng giống như Mai Tử, nàng đưa tay sờ thử thứ đỉnh đầu, sờ nàng mới nhận , hình như nàng đang ở trong một chiếc rương.

 

Sao nàng ở đây?

 

Còn kịp suy nghĩ cặn kẽ, đỉnh đầu dường như thứ gì đó nhỏ xuống, nhỏ lên mặt nàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-683-chiec-ruong-den.html.]

Nàng đưa tay sờ thử, chút sền sệt, sắc mặt nàng lập tức trầm xuống.

 

Kết hợp với cảnh hiện tại của nàng, nếu nàng đoán lầm thì thứ nhỏ xuống hẳn là vết m.á.u, còn là của ai...

 

Nàng theo bản năng liền nghĩ đến Mai Tử: "Ta... ở đây..."

 

Mai T.ử rõ ràng vô cùng vui mừng, nhưng chút e dè, chỉ là giọng mang theo vài phần hân hoan: "Phu nhân, cuối cùng cũng tìm thấy , con sẽ cứu ngay đây!"

 

Ngay đó, liền thấy tiếng đập rương từ bên ngoài.

 

Trái tim Tô Cửu Nguyệt thót lên, động tĩnh lớn như , liệu thu hút đến .

 

Sự lo lắng của nàng rõ ràng là thừa, bao lâu , liền thấy bên ngoài tung một cước đá văng cửa.

 

"Lại còn là một nữ nhân! Vậy mà thể xông ! Người ! G.i.ế.c ả cho !"

 

Tô Cửu Nguyệt giọng vài phần quen tai, nhưng nhất thời thực sự nhớ rốt cuộc thấy ở .

 

Âm thanh bên ngoài ngày càng ồn ào, Tô Cửu Nguyệt chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, bóng tối mắt giống như một vũng bùn lầy cuốn nàng trong.

 

Không , thể ngủ.

 

"Ta thể ngủ... thể ngủ..." Tô Cửu Nguyệt giường nhỏ giọng rên rỉ.

 

Ngô Tích Nguyên nhẹ nhàng vỗ vỗ vai nàng, kéo Tô Cửu Nguyệt từ trong giấc mộng : "Ngoan bảo nhi, tỉnh ."

 

Tô Cửu Nguyệt mơ màng thấy gọi nàng tỉnh , nàng khó nhọc mở đôi mắt chút cay xè.

 

Trước mặt là dung nhan tuấn tú của phu quân nàng, trời vẫn sáng, chỉ lờ mờ thấy một hình dáng.

 

Tô Cửu Nguyệt mấp máy môi: "Ưm."

 

Cổ họng thực sự khô khốc, Ngô Tích Nguyên thấy liền từ giường bò dậy đến bên bàn rót cho nàng một chén nước đun sôi để nguội bưng tới.

 

"Uống một ngụm thấm giọng ." Ngô Tích Nguyên .

 

Tô Cửu Nguyệt nhận lấy ừng ực uống cạn, nước men theo khóe miệng rớt xuống vạt áo.

 

Ngô Tích Nguyên cầm khăn tay giúp nàng lau chùi, dịu dàng : "Uống chậm thôi."

 

Tô Cửu Nguyệt uống cạn một chén nước, mới ngẩng đầu lên Ngô Tích Nguyên, ánh mắt nàng chút mờ mịt, rõ ràng giấc mộng đối với nàng cũng chút kỳ lạ.

 

Trước nàng mộng đều là góc của bản , quá chân thực, cứ như thể chính nàng đích trải qua một .

 

" , mộng ." Tô Cửu Nguyệt .

 

"Mộng thấy gì?" Ngô Tích Nguyên gặng hỏi.

 

"Mộng thấy nhốt trong một chiếc rương, Mai T.ử đến cứu , nàng chảy nhiều m.á.u, nhưng mở rương... Sau đó đến g.i.ế.c nàng , giọng chút quen tai, nhưng nhớ là ai..."

 

Tô Cửu Nguyệt nhíu c.h.ặ.t mày, theo thể chất của nàng, những giấc mộng đều sẽ trở thành sự thật. Nói cách khác, quả thực đối phó với nàng.

 

"Thiếp xưa nay luôn đối xử t.ử tế với , hẳn là cũng đến mức tốn công tốn sức g.i.ế.c chứ? Thực sự nghĩ ."

 

Ngô Tích Nguyên trong lòng chút suy đoán: "Cửu Nguyệt, tuy chúng đối xử t.ử tế với , nhưng lẽ là chúng cản trở chuyện của ai đó ."

 

Tô Cửu Nguyệt kinh ngạc : "Cản trở chuyện của khác ? Chuyện gì chứ? Chúng !"

 

 

Loading...