Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 732: Chọc tức người là gia truyền
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:26:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Thái sư thể khang kiện, còn đến mức chút đường cũng kiệu, liền từ chối ý của : "Vậy thì cần, lão phu chậm một chút là ."
Chậm rãi tới viện của Lạc Dương Vương, cho dù ông lâu ở kinh thành, Vương phủ của ông ở kinh thành vẫn tu sửa .
Trong sân một mảnh bừng bừng sức sống, một hàng thị nữ và thái giám hiên, tùy thời chờ đợi chủ t.ử trong phòng truyền gọi.
Thấy Lục Thái sư tới, lập tức phòng thông báo, bao lâu mời Lục Thái sư trong.
Văn Yển ở bên cạnh dìu Lục Thái sư bước lên bậc thềm, nha mặc áo mùa hè màu xanh non vội vàng vén rèm trúc lên, Lục Thái sư khom lưng cùng Văn Yển bước qua ngưỡng cửa.
Trong phòng đốt huân hương thanh nhã, Lục Thái sư khó chịu nhăn mũi, quanh một lượt.
Tiểu nha bên cạnh bước uyển chuyển tiến lên hành lễ với ông, hạ giọng : "Vương gia bệnh đau đầu, lúc đang nghỉ ngơi trong nội thất."
Lục Thái sư bừng tỉnh đại ngộ, cũng học theo dáng vẻ của nàng hạ giọng hỏi: "Lão phu tới đúng lúc ?"
Tiểu nha còn mở miệng, thấy giọng của Lạc Dương Vương từ nội thất truyền : "Là Lục Thái sư tới ? Mau mời ."
Lục Thái sư hiển nhiên cũng thấy lời , cũng để ý tới tiểu nha nữa, trực tiếp nhấc chân về phía nội thất.
Rèm của nội thất đều kéo kín mít, ông tự vén rèm lên thò đầu một cái, đó tiểu nha theo vội vàng kéo rèm , ông lúc mới bước .
"Ây dô, Vương gia, ngài đây là ?" Lục Thái sư vẻ mặt ân cần hỏi, "Trước đó gặp ngài vẫn khỏe mạnh ?"
Lạc Dương Vương là chọc tức, nhưng thể .
Chỉ thở dài: "Bệnh cũ tái phát, con một khi tuổi, chính là dễ sinh bệnh."
Ông ở mặt Lục Thái sư lời quả thật là tự cao tự đại , Lục Thái sư lớn hơn ông mười mấy tuổi lận!
Lục Thái sư cũng so đo những thứ với ông , chỉ thuận theo lời ông : "Đâu chỉ ! Hôm nay nhận thiệp mời của Vương gia, lão phu lập tức tới ngay. Chỉ tiếc lớn tuổi , gặp ngày mưa dầm, chân cẳng thật sự tiện, lúc mới trễ một chút."
Lạc Dương Vương xua tay, dậy, Lục Thái sư vội vàng lấy một cái gối kê lưng ông , Lạc Dương Vương lúc mới : "Không , mời ngài qua đây chẳng qua là ở kinh thành thật sự nhàm chán, tìm ngài tới chuyện phiếm. Vốn dĩ bản vương nên đích tới phủ ngài bái phỏng, ai ngờ mấy ngày nay thể vẫn luôn khỏe..."
Lục Thái sư vội vàng : "Vương gia, ngài lời quả thật là tổn thọ lão phu , nếu ngài chuyện phiếm với lão phu, cứ việc sai tới mời là , lão phu cho dù bò cũng bò tới."
Lạc Dương Vương rộ lên: "Nghe Lục Thái sư vốn cũng là Lạc Dương?"
Lục Thái sư lời của ông , liền sắp chủ đề chính , ông , đồng ý: "Chính . Lão phu hai mươi lăm tuổi đỗ Tiến sĩ, liền vẫn luôn ở kinh thành, cũng mấy chục năm từng về qua . Thật Lạc Dương nay thành bộ dạng gì ? Chắc hẳn sự cai trị của Vương gia, nhất định hơn nhiều nhỉ?"
Lạc Dương Vương tựa gối, trán buộc một chiếc khăn tay, ông Lục Thái sư chợt hỏi: "Ngài tới kinh thành mấy chục năm, lúc nào thích ứng ?"
Lục Thái sư liên tục lắc đầu: "Vương gia, ngài , trong nhà lão phu nghèo, tới kinh thành ngày tháng ngược càng sống càng . Nào gì thích ứng, thần đời sự tán thưởng của Hoàng thượng, quả thật là tạo hóa của thần a!"
Lạc Dương Vương ông chỉ xưng thần với Hoàng thượng, trong mắt lóe lên một tia âm u, Lục Thái sư thấy, cũng cần thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-732-choc-tuc-nguoi-la-gia-truyen.html.]
Ông hiệu trung với Hoàng thượng, vốn dĩ ở thế đối lập với Lạc Dương Vương, ông thể ý gì với chứ?
Ngay đó liền thấy ông : "Bản vương tuổi tác cao, chịu nổi giày vò. Ở Lạc Dương lâu , về kinh thành, cái già a, chỗ nào cũng thoải mái. Muốn về Lạc Dương tĩnh dưỡng, ai ngờ Hoàng thượng căn bản cho."
Đương nhiên là cho , ban đầu Tô Trang đích mời ông , ông đều tránh mặt gặp, nay vất vả lắm mới tới kinh thành, thể thả hổ về rừng.
Nói thật, chủ ý vẫn là do ông đưa .
E là bản Lạc Dương Vương cũng ngờ thế mà bại lộ sớm như , bằng đ.á.n.h c.h.ế.t ông cũng sẽ bước khỏi Lạc Dương nửa bước.
Lục Thái sư giả vờ thở dài, : "Hoàng thượng e là cũng nghĩ các đại nhân của Thái Y Thự trong kinh y thuật cao minh, ngài ở kinh thành mới thể chữa trị hơn."
Lạc Dương Vương xong lời chỉ cảm thấy đầu càng đau hơn, ông tự đưa tay ấn lên huyệt thái dương, thở đều nặng nề hơn nhiều, thở phả thổi tung bộ râu hoa râm của ông run rẩy yên.
Hồi lâu mới thể thấy giọng căng thẳng kiềm chế của ông vang lên trong phòng: "Bản vương chỉ là chút hợp thủy thổ, thật sự cần phiền đến các đại nhân của Thái Y Thự. Lục Thái sư xưa nay thể vài lời mặt Hoàng thượng, bằng ngài giúp bản vương vài câu mặt Hoàng thượng, để Hoàng thượng thả bản vương về Lạc Dương ?"
Lục Thái sư căn bản tiếp lời ông , trực tiếp : "Vương gia, ngài thể coi trọng thể của . Chúng tuổi càng coi trọng, ngài vẫn là mời đại nhân của Thái Y Thự tới khám cho ngài , nếu thật sự là hợp thủy thổ, do thái y chẳng hơn lão phu rách cả mép ?"
Lạc Dương Vương nghĩ , tuy ông đang thoái thác, nhưng lời ông cũng chút đạo lý.
"Ngài đúng, bản vương ngày mai mời thái y tới khám bệnh."
Lục Thái sư chuyển lời hỏi ông : "Vương gia lúc ở Lạc Dương, từng đau đầu ? Nếu chỉ đau ở kinh thành, lẽ thật sự là hợp thủy thổ ."
Lạc Dương Vương lắc đầu: "Chưa từng."
"Haizz, ngày mai thái y tới khám tính , nay sứ thần Ba Tư vẫn về nước, Hoàng thượng còn cần ngài giúp đỡ cùng chủ trì đại cục đấy!"
Ông lời , Lạc Dương Vương cảm thấy đau đầu còn thể nhịn .
Lời , Lạc Dương Vương chỉ cảm thấy đầu càng đau hơn.
Hoàng thượng còn ông giúp đỡ chủ trì đại cục?! Từ khi ông về kinh, bao nhiêu chằm chằm phủ ông , cho dù ông ở yến tiệc sứ thần Ba Tư một cái, chừng đều thể gán cho ông cái tội thông đồng với địch bán nước.
Lục Thái sư thấy ông nhíu c.h.ặ.t mày, động tác xoa huyệt thái dương càng mạnh hơn, khóe miệng ông khẽ nhếch lên.
Bắt ông chạy một chuyến xa xôi như , chọc tức c.h.ế.t ông , chẳng là uổng công tới ?
"Vương gia, công chúa Ba Tư tuổi tác tương đương với tiểu vương gia, ý của Vương gia..."
Lạc Dương Vương xong lời phảng phất như gậy đập đầu, ông vội vàng ngắt lời ông: "Lục đại nhân!"
Lục Thái sư ngậm miệng, Lạc Dương Vương nghỉ ngơi một lát, mới kiên nhẫn : "Vương phi đó xem mắt cô nương cho ngô nhi , ý định cưới công chúa Ba Tư."