Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 741: Hư danh
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:27:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng Hộ Sinh xong sắc mặt cũng vô cùng ngưng trọng, gác phận của bọn họ bàn tới, bất kể là ai đến mặt ông, thì đều chỉ còn một phận: Bệnh nhân.
"Sao đau đến hai ngày mới đến Thái Y Thự?"
Quản gia cũng hết cách , nếu khác thật sự bó tay với chứng đau đầu của Vương gia, bọn họ cũng mấy sẵn lòng dùng của Hoàng thượng để chữa trị.
Hoàng Hộ Sinh y thuật cao siêu, hỏng ít chuyện của bọn họ, nhưng lúc bọn họ cũng chỉ thể tìm ông.
"Vương gia lúc khi đau đầu sai xoa bóp giúp ngài thì sẽ thuyên giảm đôi chút, ngờ chứng đau đầu ập đến dữ dội như , hai ngày mà vẫn hề thuyên giảm chút nào."
Rõ ràng... rõ ràng trời hửng nắng mà?
Quản gia mang vẻ mặt đầy tâm sự, chẳng lẽ chứng đau đầu của Vương gia trở nặng ?
Hoàng Hộ Sinh thở dài một tiếng, sợ nhất chính là giấu bệnh sợ thầy: "Thôi bỏ , mau dẫn lão phu xem Vương gia."
Quản gia dẫn hai thầy trò Hoàng Hộ Sinh vội vã về phía viện của Lạc Dương Vương, đến viện, chỉ thấy một đám thị vệ mang đao đang đợi ở đây, bọn họ giống như đang loạn thần tặc t.ử nào đó .
Một tiểu nha vội vàng từ bậc thềm bước xuống, hành lễ với bọn họ: "Hoàng đại nhân, Vương gia đợi ngài từ lâu , mời ngài mau trong."
Hoàng Hộ Sinh ừ một tiếng, xách vạt áo theo nha trong phòng.
Cửa "kẽo kẹt" một tiếng đẩy , một mùi hương liệu phả mặt, sắc mặt Hoàng Hộ Sinh lạnh lẽo, đó trở bình thường về phía nội thất.
Tô Cửu Nguyệt cúi đầu theo ông, cũng lờ mờ cảm thấy mùi hương chút đúng.
Nội thất tối, Hoàng Hộ Sinh nhíu mày bảo kéo rèm .
Lúc Lạc Dương Vương cũng thở hắt một nặng nề: "Hoàng đại nhân đến ..."
Tiểu nha vội vàng tiến lên kéo màn che giường , Hoàng Hộ Sinh tiến lên hành lễ với Lạc Dương Vương: "Hạ quan bái kiến Vương gia."
Lạc Dương Vương lúc tinh thần sa sút, chỉ cảm thấy đầu sắp nứt đến nơi, mất kiên nhẫn xua tay: "Không cần đa lễ, mau đến xem cho bổn vương, cái đầu đau hơn cả lúc thế ?"
Hắn rốt cuộc đau đến mức nào Hoàng Hộ Sinh , nhưng Hoàng Hộ Sinh vẫn thuận theo bắt mạch cho .
Qua hồi lâu, Hoàng Hộ Sinh mới buông tay : "Vương gia, xin cho phép hạ quan châm cứu cho ngài."
Lạc Dương Vương ừ một tiếng: "Chuẩn."
Tô Cửu Nguyệt vội vàng chuẩn ngân châm cho ông, Hoàng Hộ Sinh cắm một vòng ngân châm lên đầu Vương gia, thoạt vô cùng đáng sợ.
lẽ là vì quả thực tác dụng, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t của Lạc Dương Vương dần giãn .
Quản gia bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhõm, Vương gia , đám hạ nhân bọn họ mới thể bình an vô sự.
"Hoàng đại nhân, Vương gia nhà nghiêm trọng như ?" Quản gia hỏi.
Hoàng Hộ Sinh thở dài một tiếng: "Vương gia trăm công nghìn việc, dạo gần đây lẽ là chút nộ hỏa công tâm, mong Vương gia buông lỏng tâm tình tĩnh dưỡng."
Nói thì nhẹ nhàng, nhưng Vương gia nhà bọn họ thể tĩnh dưỡng cơ chứ.
"Bệnh của Vương gia thể chữa tận gốc ?" Quản gia tiếp tục hỏi.
Mỗi Hoàng Hộ Sinh đến, ông đều hỏi một , cũng ngoại lệ, mặc dù bản ông cũng hẳn là chẳng còn hy vọng gì nữa .
Quả nhiên, liền thấy Hoàng Hộ Sinh lắc đầu: "Vương gia đây là bệnh cũ, chỉ thể tĩnh dưỡng để thuyên giảm, nếu chữa tận gốc e là chút thể nào a."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-741-hu-danh.html.]
Quản gia chút thất vọng lắc đầu: "Thôi , phiền Hoàng đại nhân kê thêm cho Vương gia một phương t.h.u.ố.c ."
Hoàng Hộ Sinh từ chối, cầm b.út phương t.h.u.ố.c, ông cũng phủ Lạc Dương Vương chắc chắn yên tâm uống t.h.u.ố.c do Thái Y Thự bọn họ sắc, dứt khoát ôm đồm chuyện . Chỉ giao phương t.h.u.ố.c cho bọn họ, dặn dò bọn họ cho Vương gia mỗi ngày uống hai .
Đợi xong phương t.h.u.ố.c, lúc giao cho quản gia, ông mới chợt hỏi: "Quản gia, ông cho lão phu , đầu của Vương gia lúc từng thương gì ?"
Lời lúc ông cũng từng hỏi, nhưng quản gia gì cũng thừa nhận, đợi đến thấy thần sắc nghiêm túc của Hoàng Hộ Sinh, ông mới chút do dự.
"Chuyện ..."
Hoàng Hộ Sinh thần sắc vô cùng ngưng trọng : "Không giấu gì ông, ban nãy lúc chẩn trị cho Vương gia phát hiện, trong đầu Vương gia dường như dị vật gì đó."
Quản gia xong hai mắt trợn trừng, Vương gia khám qua bao nhiêu đại phu, đây vẫn là đầu tiên chuyện .
Tất cả đều Hoàng Hộ Sinh y thuật cao siêu, kéo Hoàng thượng từ Quỷ Môn Quan trở về, bây giờ xem quả nhiên là hư danh.
Hoàng Hộ Sinh thấy thần sắc ông khác thường, đoán chừng bản hẳn là đúng .
Ông nhíu mày, tiếp tục : "Nếu thật sự gì, xin ông hãy thật. Nếu giấu giếm, chậm trễ bệnh tình của Vương gia, đến lúc đó ngàn vạn đừng trách lão phu cứu a!"
Quản gia thấy ông nghiêm trọng, mới thở dài một tiếng, xua tay với đám hạ nhân xung quanh, bảo bọn họ lui xuống .
Đợi đến khi cả căn phòng chỉ còn ba Hoàng Hộ Sinh, quản gia và Tô Cửu Nguyệt, ông mới chậm rãi mở miệng.
"Vương gia lúc nhỏ Tĩnh Nhàn thái phi cắm một cây kim thêu trong đầu, lúc đó bất kỳ ai ở hiện trường, chỉ Vương gia và Tĩnh Nhàn thái phi . Nếu Vương gia đích , thì ngay cả lão nô cũng thể nào ."
"Kim thêu?!" Hoàng Hộ Sinh cũng sững sờ.
Thóp đỉnh đầu trẻ con quả thực là mới phát triển thiện, nếu lúc nhỏ thứ gì đó lọt , lấy thì khó .
Quản gia gật đầu: "Chính là . Ngày đó Tuệ quý phi chọc giận Thánh thượng, phạt cấm túc, Vương gia liền Hoàng thượng tạm thời giao cho Tĩnh Nhàn thái phi nuôi dưỡng."
Tĩnh Nhàn thái phi chính là sinh mẫu của đương kim Thánh thượng, nay qua đời gần mười năm .
Trong lòng Hoàng Hộ Sinh lờ mờ chút hối hận, ông vẽ rắn thêm chân hỏi một câu như , ngược kéo bản dính líu vụ án chốn hậu cung xa xưa .
Ông âm thầm thở dài một tiếng, dám hỏi tiếp nữa, chỉ : "Chứng đau đầu của Vương gia hẳn là do cây kim thêu gây ."
Quản gia bao gồm cả Lạc Dương Vương trong lòng đều rõ ràng, nhưng cũng hết cách.
Quản gia lúc cũng thuận thế truy hỏi một câu: "Hoàng đại nhân, cây kim thêu cách nào lấy ?"
Hoàng Hộ Sinh trầm mặc suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn thể thấy c.h.ế.t mà cứu.
Hắn với triều đình, thì nên để triều đình phán xét, chứ để ông quyết định sự sống c.h.ế.t của .
"Nay chỉ một cách khả thi, đó chính là mở hộp sọ , lấy cây kim thêu đó ."
Quản gia trợn tròn mắt: "Chuyện ?? Người còn thể sống ?!"
Hoàng Hộ Sinh trịnh trọng : "Thực giấu gì ông, chỉ đến một phần khả năng, cho dù sống sót thì cũng khả năng ngốc ."
Quản gia thể chủ Vương gia , cuối cùng chỉ cung cung kính kính tiễn ông ngoài, xoay trở về phòng Vương gia.
Chuyện vẫn bẩm báo cho Vương gia mới .