Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 751: Mã cầu

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:27:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bình Vương cũng thuận theo lời ông khen ngợi hai câu: "Những nha đầu thoạt thật đúng là tinh thần, bản vương mở to hai mắt cho kỹ mới ."

 

Cảnh Hiếu Đế về phía ông , hỏi: "Sao hôm nay thấy Lạc Dương Vương?"

 

Bình Vương thầm nghĩ sắp ngài dọa c.h.ế.t , dám ngoài?

 

ngoài miệng thể như , ông , đáp: "Hoàng thượng ngài thật đúng là hỏi sai , thần và phủ Lạc Dương Vương cũng thiết lắm, về kinh lâu, nhưng từng tới phủ bản vương bái phỏng !"

 

Cảnh Hiếu Đế ở trong lòng mắng một câu tiếu diện hổ, mặt khẽ vuốt cằm: "Thôi bỏ , thịnh huống như , Lạc Dương Vương nếu thấy, cũng là phúc phận, chúng tự xem ."

 

Lời còn dứt, liền thấy tiểu thái giám báo một tiếng: "Lạc Dương Vương đến!"

 

Tầm mắt của tất cả đều chuyển qua, chỉ thấy Lạc Dương Vương đeo một cái mạt ngạch, sải bước về phía ngự tiền.

 

"Thần tới muộn, xin hoàng thượng trách phạt!"

 

Hoàng thượng bộ dáng xám xịt của ông , trong lòng thầm cao hứng, mặt là một bộ thần sắc quan tâm: "Lạc Dương Vương chỗ nào thoải mái ? Sao hôm nay thoạt tiều tụy như ?"

 

Môi Lạc Dương Vương mím thành một đường thẳng, hướng về phía hoàng thượng ôm quyền, cung kính : "Đa tạ hoàng thượng quan tâm, thần !"

 

Nghe thấy lời , ngay cả Bình Vương thành phủ khá sâu cũng nhịn ở trong lòng chậc chậc hai tiếng.

 

Tên thật đúng là lợi hại, chứng đau đầu của đau đến mức suốt đêm khó ngủ, nay dĩ nhiên còn tới tham gia tỷ thí .

 

Lát nữa chiêng trống vang trời, chịu đựng.

 

Lạc Dương Vương vốn tới, nhưng nay hoàng thượng và ông chẳng qua chỉ là chút tình cảm mặt mũi, nếu ngay cả chút tình cảm mặt mũi cũng duy trì nổi, tình cảnh của bọn họ trong kinh sẽ càng thêm gian nan.

 

"Nếu , thì an tọa ! Kịch sắp diễn ." Hoàng thượng nhất ngữ song quan .

 

Hoàng thượng lên tiếng, tiếng chiêng trống liền vang lên.

 

Gân xanh trán Lạc Dương Vương đều nổi lên, ông run rẩy từ trong hà bao móc một cái bình hít t.h.u.ố.c lá tinh xảo, đưa tới ch.óp mũi hít sâu một .

 

Một lát , vẻ thống khổ khuôn mặt ông mới chút cởi bỏ vài phần.

 

Tô Cửu Nguyệt ở một bên đem tất cả hành động của ông thu trong mắt, nghĩ nửa ngày cũng nghĩ trong cái bình hít t.h.u.ố.c lá rốt cuộc đựng thứ gì?

 

Hoàng Hộ Sinh lúc đang bên cạnh nàng, nàng đè thấp giọng hỏi một câu.

 

Lại thấy Hoàng Hộ Sinh đầu trừng mắt nàng một cái, Tô Cửu Nguyệt lúc mới phát giác tự sai , chuyện của hoàng thất tận lực ít hỏi đến, càng nên hỏi ở nơi đông .

 

Nàng vội vàng ngậm miệng: "Đồ nhi sai ."

 

Hoàng Hộ Sinh so đo với nàng, tầm mắt một nữa trở trong sân.

 

Mấy vị tiểu thư mà Tô Di dẫn theo chỉ nàng và Dụ Nhân quận chúa là tập võ, Dụ Nhân quận chúa vẫn là một kẻ nửa vời.

 

Nàng mấy Ba Tư kẻ đến thiện ở đối diện, hướng về phía Dụ Nhân quận chúa hỏi: "Phong hàn của đỡ hơn chút nào ?"

 

Dụ Nhân quận chúa thấy biểu tẩu quan tâm , trong lòng liền càng vui vẻ hơn: "Đỡ nhiều ! Đa tạ biểu tẩu quan tâm."

 

Tô Di khẽ vuốt cằm, vẻ mặt ngưng trọng: "Mã thuật của đối phương đều tồi, lát nữa tỷ thí bắt đầu, các nàng nhất định sẽ phái tới kiềm chế . Đến lúc đó kéo chân hai , Ngưng Hương và Thải Vi kéo chân hai khác, chúng cùng yểm trợ Dụ Nhân ghi bàn!"

 

Dụ Nhân quận chúa vẻ mặt thể tin nổi: "Ta??"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-751-ma-cau.html.]

Tô Di liếc xéo nàng một cái, lạnh giọng hỏi: "Sao ? Muội ?!"

 

Dụ Nhân quận chúa theo bản năng , nhưng thần sắc của biểu tẩu, nếu nàng to gan dám một câu , e là thể vặn đầu nàng xuống mã cầu để đ.á.n.h.

 

Nàng ho nhẹ một tiếng, dịu tâm tình chút hoảng loạn, hướng về phía các nàng trịnh trọng : "Ta thể!"

 

Tô Di lúc mới hài lòng: "Lát nữa chỉ việc tấn công, chúng tạo cơ hội cho ."

 

Một tiếng chiêng lanh lảnh vang lên, tỷ thí chính thức bắt đầu, Tô Di suy đoán sai, hai thị nữ của Công chúa Karil lập tức vây quanh, chặn đường của Tô Di.

 

Bất luận Tô Di vòng thế nào cũng vòng qua , nàng tả đột hữu tiến, dùng khóe mắt động tĩnh bên phía Dụ Nhân quận chúa.

 

Nàng kiềm chế hai , bên liền chỉ còn ba , Dụ Nhân ngược nhẹ nhõm hơn nhiều.

 

Nàng trẻ tuổi nóng tính, cưỡi một con ngựa đỏ nhỏ mang theo dũng khí dũng vãng trực tiền, xả thủ nghĩa, đối phương dám cứng đối cứng với nàng, thật đúng là để nàng g.i.ế.c xuyên qua.

 

Ngay lúc nàng đang đắc ý, đột nhiên phía xuất hiện một cây gậy đ.á.n.h cầu, suýt chút nữa cướp mất quả cầu của nàng.

 

Nàng lập tức vung gậy đ.á.n.h quả cầu về phía , lúc thể khống chế rốt cuộc là ai lấy quả cầu, trong đầu nàng chỉ một ý niệm, thể để quả cầu rơi tay Công chúa Karil mặt.

 

Tô Di trơ mắt quả cầu bay tới, nàng đột nhiên ngả , trong nháy mắt quả cầu trở về trong tay Ngưng Hương.

 

Ngưng Hương thấy quả cầu bay tới đều ngây ngẩn cả , Tô Di hét lớn một tiếng: "Mau ghi bàn!"

 

Kỵ thuật của Ngưng Hương bình thường, vặn lúc bên cạnh cũng ai bám theo nàng, nàng vội vàng theo lời Tô Di .

 

Dẫn quả cầu chạy về phía một đoạn, đến rổ, mới dùng gậy trong tay gạt một cái, dĩ nhiên cứ như dễ như trở bàn tay mà thắng ?

 

Ngưng Hương gậy đ.á.n.h cầu trong tay, quả cầu rổ, cũng ngọt ngào .

 

Vương Ngưng Hương cũng hùa theo : "Không ngờ quả cầu đầu tiên dĩ nhiên là ghi, Vương phi, ngài thật lợi hại a!"

 

Tô Di bừa bãi: "Cầu là ghi, lợi hại là mới đúng. Sắp bắt đầu trận tiếp theo , chúng chuẩn cho ."

 

Nàng gọi tất cả với thương lượng trận tiếp theo , mặc dù cố gắng hết sức, nhưng vẫn để đối phương thắng một ván.

 

Hai trận tỷ thí xuống, các cô nương đều chút thở hồng hộc.

 

Thực sự tỷ thí lên, so với ngày thường các nàng chơi đùa là giống .

 

tuy mệt, một ai bỏ gánh nữa, Tô Di một nữa phân chia vị trí cho các nàng.

 

"Ta tận lực kéo các nàng ở nửa sân , Ngưng Hương và Thải Vi, các chuyền cầu cho Diệu Chi. Mã thuật của Diệu Chi tồi, hai trận thể lực tiêu hao cũng ít, quả cầu để ghi."

 

Cố Diệu Chi định lời từ chối, nhưng bộ dáng nghiêm túc của các tỷ , nàng lười biếng thực sự chút nổi.

 

Vốn dĩ nàng định tới đ.á.n.h mã cầu, nhưng Yến Vương phi thực sự gom đủ , Dụ Nhân quận chúa chạy tới gọi nàng cùng , nàng cũng cách nào từ chối, lúc mới đuổi vịt lên giá.

 

Nàng từng chơi trò , nhưng mã thuật quả thực tồi, ít nhiều cũng thể theo kịp nhịp độ của .

 

"Diệu Chi tỷ, trông cậy tỷ !" Dụ Nhân quận chúa ở một bên về phía nàng.

 

Cố Diệu Chi lúc mới chậm rãi gật đầu một cái: "Được, sẽ cố gắng hết sức!"

 

Tầm mắt của Tô Di quét qua mặt bốn khác, thấy bộ dáng khẩn trương của , an ủi: "Mọi cũng cần khẩn trương như , cố gắng hết sức là !"

 

 

Loading...