Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 777: Ai Cũng Có Chút Tâm Tư
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:28:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày thứ hai khi Ngô Tích Nguyên về nhà liền tiến cung, bởi vì Hoàng thượng trong cung, lúc giám quốc ở Cần Chính điện chính là bản Yến Vương.
Lúc Ngô Tích Nguyên đến Hàn Lâm Viện từ chỗ cấp , chính là Yến Vương gặp ở thiên điện, ít nhiều khiến chút kinh ngạc.
Vốn dĩ còn tưởng Yến Vương đang cúi đầu việc kỷ án, ngờ lúc đến, Quan Hoài Viễn đang mài mực cho Yến Vương, còn Yến Vương thì đang... vẽ tranh.
Hắn từ xa liếc một cái, phát hiện trong tranh của Yến Vương loáng thoáng vài phần thần tựa Yến Vương phi.
Ngô Tích Nguyên: "..."
Nghe Cửu Nguyệt , nàng cùng Yến Vương phi Thừa Đức, Yến Vương hẳn cũng một ở nhà lâu nhỉ?
Yến Vương thấy Ngô Tích Nguyên bước , lúc mới đặt b.út trong tay xuống, thưởng thức hai cái kiệt tác của , hỏi: "Về ? Nghe phụ hoàng bảo ngươi tra vụ án gì đó? Tra thế nào ?"
Ngô Tích Nguyên chắp tay với , : "Tra tám chín phần mười ."
Yến Vương trao cho một ánh mắt tán thưởng, thảo nào kiếp tuổi còn trẻ thể Nội các, bản lĩnh ở đó cơ mà!
Ngay lúc Ngô Tích Nguyên tưởng Yến Vương sẽ bảo bẩm báo kỹ càng, thấy Yến Vương chuyển hướng câu chuyện, trực tiếp : "Ngươi đến Nội các chuyện cho chư vị đại thần , để Các lão đại nhân bọn họ thương nghị một chương trình, trình lên cho bản vương xem."
Ngô Tích Nguyên hiểu , thảo nào Yến Vương giám quốc thoạt nhẹ nhàng như , hóa là bận rộn !
Ngô Tích Nguyên thậm chí chút tâm tư xa nghĩ, cứ như liệu mấy vị đại nhân của Nội các giống như kiếp của , lao lực quá độ...
Yến Vương cầm b.út lên định tiếp tục vẽ, liền thấy Ngô Tích Nguyên vẫn tại chỗ, liền ngẩng đầu hỏi một câu: "Sao thế? Ngươi còn chuyện gì khác với bản vương ?"
Ngô Tích Nguyên lúc mới thu hồi tinh thần, hành lễ với Yến Vương, cung cung kính kính hỏi: "Vương gia, phu nhân nhà cùng Vương phi Thừa Đức, Vương gia khi nào các nàng về ạ?"
Thần sắc mặt Mục Thiệu Linh cứng đờ, thở dài một tiếng: "Haizz, khi nào các nàng về, bản vương cũng a!"
Ngô Tích Nguyên ngộ : "Hạ quan quấy rầy , xin cáo lui ngay đây."
Xem Vương phi đều thư cho Vương gia, Vương gia thật đáng thương.
Lúc Ngô Tích Nguyên thật đúng là , bức thư tiểu tức phụ nhà gửi cho vẫn là mượn nhân mã Vương phi đưa thư cho Vương gia cùng đưa về đấy.
Ngô Tích Nguyên từ Cần Chính điện liền đến Nội các, mấy vị đại thần của Nội các suýt chút nữa đều bận rộn đến mức bay lên . Nếu vì mùa hè mùi nặng, mấy chỉ hận thể đặt thùng xí chân, để tiết kiệm chút thời gian vệ sinh đó.
Phàm là chuyện gì cũng nặng nhẹ nhanh chậm, thêm đó Ngô Tích Nguyên là do Yến Vương đích điểm danh bảo qua Nội các, ít nhiều thể chen ngang một chút.
Thủ phụ đại nhân Trần Chính Đạo liền trong lúc trăm công nghìn việc sai mời : "Ngô đại nhân đến tìm chúng vì chuyện gì?"
Chuyện Ngô Tích Nguyên Mai Tiên Sơn, là mật chiếu của Hoàng thượng hạ xuống, trong Nội các cũng .
Vốn dĩ khi hồi cung là đem chuyện bẩm báo cho Hoàng thượng định đoạt, nhưng Hoàng thượng trong cung, để Yến Vương giám quốc.
Yến Vương mấy quản sự, nếu còn chậm trễ nữa, chậm trễ tất sinh biến a!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-777-ai-cung-co-chut-tam-tu.html.]
Hai cái hại so sánh lấy cái nhẹ hơn, những đại thần của Nội các lẽ tư tâm của , nhưng trong chuyện lớn như , hẳn là vẫn sẽ hồ đồ.
Ngô Tích Nguyên lấy một bản tài liệu điều tra ở Mai Tiên Sơn cho bọn họ: "Trần đại nhân, hạ quan lúc phụng mệnh lệnh của Hoàng thượng Mai Tiên Sơn ở Lạc Dương, tra mỏ sắt ở đó. Bọn họ mỗi năm đều lấy lượng lớn mỏ sắt tiến cống cho Lạc Dương Vương, cùng với Tây Bắc Tổng đốc, Xuyên Thiểm Tổng đốc, Giang Nam Tổng đốc, Bình Vương, Mậu Vương, Vân Nam Vương..."
Trần Chính Đạo càng sắc mặt càng khó coi, ông cũng một mỏ sắt như liên lụy nhiều thế lực như ? Cần mỏ sắt gì? Đừng với ông là đều dùng để rèn nồi sắt, ông dù cũng mấy tin tưởng.
Ông đen mặt xem chứng cứ Ngô Tích Nguyên đưa cho ông, bên ghi chép chi tiết lượng mỏ sắt đưa ngoài.
Chiếm phần lớn rõ ràng chính là Lạc Dương Vương, những thứ chính là t.ử chứng, Trần Chính Đạo liên kết với những tội danh khác mà Lạc Dương Vương phủ phạm mấy ngày , gộp chỉnh lý đích đưa cho Yến Vương.
Yến Vương lật xem hai trang, trực tiếp ném tấu chương lên bàn, với Trần Chính Đạo: "Chuyện chớ vội, bên Lạc Dương Vương phủ còn tin tức gì khác ?"
Trần Chính Đạo lắc đầu: "Gần đây dường như đều phong thanh gì đó, Trấn Bắc Hầu bình thường qua thiết với Lạc Dương Vương phủ nay cũng đều mấy qua nữa."
Ngụ ý chính là, Yến Vương dựa Lạc Dương Vương phủ câu cá lớn, ước chừng là thành .
Mục Thiệu Linh ừ một tiếng: "Đợi thêm chút nữa, chớ vội, bách túc chi trùng t.ử nhi bất cương, một Lạc Dương Vương phủ to lớn như thể mặc cho chúng c.h.é.m g.i.ế.c? Bản vương ngược xem còn hậu thủ gì."
Trần Chính Đạo bước khỏi thiên điện của Cần Chính điện, thấy Tống Khoát đang đợi ở cửa.
Chỉ một lát công phu như , Quan Hoài Viễn bước , với Tống Khoát: "Tống tướng quân, Vương gia mời ngài ."
Tống Khoát một tiếng, chắp tay với Trần Chính Đạo, bước .
"Vương gia, thuộc hạ lúc phát hiện hai kẻ khả nghi ở gần tòa trạch viện phố Tẩu Mã, sai theo dõi bọn chúng lâu, nay mới coi như mò chút manh mối." Tống Khoát là một võ tướng, học cách vòng vo, liền trực tiếp mở miệng .
Yến Vương nghiêng mặt liếc ông: "Manh mối gì?"
"Hai kẻ đụng phố Tẩu Mã hôm đó hẳn là của Bình Vương phủ, bọn chúng dẫn hạ quan một nơi, hạ quan tra mới phát hiện hẳn là bọn chúng cố ý. Những t.ửu trang quán đó gần như đều tên Lạc Dương Vương, giúp thu thập tình báo thông tin từ các nơi."
Mục Thiệu Linh khẽ vuốt cằm: "Ngoài thì ? Còn phát hiện gì khác ?"
Tống Khoát tiếp tục : "Hạ quan cũng thể cứ dắt mũi mãi, liền dùng một thuật che mắt với , đó mới phát hiện Bình Vương thế mà chút liên hệ với Tĩnh Vương. Hơn nữa bọn họ mở một sòng bạc trong Kinh thành, vơ vét ít tiền của."
"Tĩnh Vương?" Mục Thiệu Linh nhướng mày, lão tứ chân thọt, bình thường mấy thích chuyện, cảm giác tồn tại cũng cao. Kiếp lúc Hoàng thượng, cũng từng coi Tĩnh Vương là đối tượng cạnh tranh, bất kỳ ai cũng sẽ để một kẻ tàn tật bẩm sinh Hoàng thượng.
...
Lỡ như chân là thọt thật thì ?
Mục Thiệu Linh nghĩ đến lão ngũ còn nhỏ như , lão tứ một cái là tâm cơ thâm trầm, nếu để Hoàng thượng, bản và lão ngũ đều quả ngon để ăn, vẫn là nghĩ cách nâng đỡ lão ngũ mới !
"Bản vương , ngươi chằm chằm Bình Vương và Tĩnh Vương, bọn họ một khi dị động gì, lập tức đến báo!"
"Vâng!"