Công chúa Karil giãy giụa kịch liệt, Lưu Hương ở một bên thấy, bịt miệng thể thành tiếng, nàng lắc đầu, nước mắt giàn giụa bò về phía Công chúa, mới bò hai cái, kéo chân lôi về.
Công chúa Karil trong lòng tuyệt vọng cực điểm, nàng luôn giữ bình tĩnh, lúc cũng khỏi rơi hai hàng lệ trong trẻo.
Ngay lúc nàng vạn niệm câu khôi, cánh cửa rách nát của miếu Thành Hoàng đột nhiên một cước đá văng.
Mục Triều Dương giật , bàn tay đang kéo cổ áo Công chúa Karil cũng bất giác run lên một cái.
Hắn vội vàng đầu , liền thấy một đám lai lịch từ bịt mặt từ bên ngoài xông .
Bọn họ từng một tay cầm đại đao, lượng nhiều gấp ba bọn họ.
Mục Triều Dương trong lòng "lộp bộp" một tiếng, lẽ của Công chúa Karil tìm đến ? của nàng tìm đến là quang minh chính đại ? Tại bịt mặt? Hay là bọn họ vận khí vô cùng đụng kiếp phỉ?
Hắn buông bàn tay đang kéo y phục của Công chúa Karil , từ đất lên, hai tay vỗ vỗ bụi bặm tay áo, thuận thế chắp lưng, quát lớn với đến: "Các ngươi là nào?!"
Thôi Khánh căn bản đáp lời , liếc mắt một cái thấy nữ nhân đang mặt đất lóc và y phục xộc xệch.
Chắc hẳn vị chính là vị Công chúa điện hạ mà Ngô đại nhân !
Hắn vung tay lên, chỉ hai chữ: "Cướp !"
Mục Triều Dương thấy đám ngay cả lời cũng , xông lên liền động thủ, trong lòng cũng chút sợ hãi .
Hộ vệ mang đến cũng theo bản năng chắn ở phía : "Thế t.ử gia, chúng rút ?"
Mục Triều Dương vội vã gật đầu: "Rút! Rút!"
Nếu còn , chỉ e ngay cả cái mạng nhỏ của cũng bỏ đây .
Thôi Khánh khi đến nhận dặn dò của Ngô Tích Nguyên, mục đích chuyến của bọn họ chỉ là để cứu Công chúa Karil , ngàn vạn đừng tổn thương đến tính mạng của Lạc Dương Vương Thế t.ử.
Tuy Lạc Dương Vương Thế t.ử là thứ gì, nhưng phủ bọn họ căn cơ, lúc còn thích hợp cuốn những thị phi .
Đám Thôi Khánh khí thế hùng hổ đuổi bọn họ chạy một dặm đường, dáng vẻ chật vật cưỡi ngựa hoảng hốt chạy trốn của bọn họ, mới hừ lạnh một tiếng dừng , vác thanh bảo đao của lên lưng: "Thứ gì ! Chỉ ỷ thế h.i.ế.p ! Những hành tẩu giang hồ như chúng đều ức h.i.ế.p nữ nhân và trẻ em, vị đường đường là một Thế t.ử loại chuyện bằng heo ch.ó như !"
Một đám thủ hạ bên cạnh thấy lời của , cũng hùa theo nhổ hai bãi nước bọt: " ! Làm giới hạn, khác gì súc sinh !"
"Phi! Đồ ch.ó má!"
"Súc sinh!"
...
Thôi Khánh bọn họ mắng hai câu, xả cơn giận, lúc mới xoay với : "Được , chúng về thôi, cứu quan trọng."
Lúc bọn họ đến cửa miếu Thành Hoàng, liền thấy hai thủ hạ của đang canh giữ ở cửa.
Cánh cửa miếu Thành Hoàng bọn họ một cước đá vỡ , cũng nâng lên, khép hờ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-834-cuop-nguoi.html.]
Thôi Khánh cũng hai nữ nhân nãy dung nhan xộc xệch, bọn họ lúc ít nhiều chút tiện.
Đợi một khắc đồng hồ, bên trong mới truyền một trận tiếng gõ cửa.
Thôi Khánh nháy mắt với bên cạnh một cái, nọ hiểu ý, đưa con d.a.o tay cho bên cạnh, tới dời cánh cửa đang khép hờ .
Công chúa Karil lúc bước chỉnh lý xong y phục và đầu tóc, mặt cũng khôi phục sự bình tĩnh, nàng lúc và nãy quả thực là hai khác .
Đám Thôi Khánh lúc cũng bịt mặt, ánh mắt Công chúa Karil lượt quét qua bọn họ, ghi nhớ thật kỹ khuôn mặt của những ân nhân cứu mạng .
Thôi Khánh thấy cũng bước lên phía , hành lễ với nàng : "Công chúa điện hạ, chúng là phụng mệnh lệnh của Ngô đại nhân đến, ngài hiện nay ? Chúng đưa ngài qua đó."
Công chúa Karil về phía Thôi Khánh, cũng hiểu hẳn là dẫn đầu trong đám .
Người sinh mày rậm mắt to, da dẻ ngăm đen, một cỗ khí chất thổ phỉ, thế nào cũng giống như gia nô nhà ai.
"Ngô đại nhân? Là vị Ngô đại nhân nào?" Công chúa Karil hỏi.
Thôi Khánh : "Chính là Ngô Tích Nguyên đại nhân."
Ngô Tích Nguyên quan gì, Công chúa Karil . Trong mắt nàng , vị Ngô đại nhân chỉ là nam nhân của Tô y nữ.
Công chúa Karil khẽ gật đầu, tỏ ý nhận ân tình của , mới với Thôi Khánh: "Ngươi đưa đến sứ quán là ."
Xảy chuyện lớn như , Lạc Dương Vương phủ tự nhiên là thể về nữa, nàng nhất định tìm Đại Hạ triều cho nàng một lời giải thích!
Thôi Khánh nhận lời, đích hộ tống nàng , đưa nàng đến sứ quán.
Công chúa Karil khi ở, việc đầu tiên chính là mộc d.ụ.c canh y, đó mới vẻ mặt thất thần gương trang điểm, yên lặng chờ đợi truyền tin của Hoàng thượng trong cung.
Lưu Hương trải qua màn kịch hôm nay, vốn dĩ tức sợ, lúc thấy dáng vẻ thất hồn lạc phách của Công chúa, trong lòng liền càng dễ chịu.
Nước mắt nàng bất tri bất giác chảy xuống, nàng dùng khăn tay lau nước mắt, Công chúa Karil thấy động tĩnh, liền xoay nàng .
Sau khi thấy vành mắt đỏ hoe của Lưu Hương, mặt nàng mới chút thần thái khác.
"Lưu Hương, ngươi đừng nữa, hôm nay ngươi theo chịu khổ . Lạc Dương Vương phủ đối xử với bổn công chúa như , thì đừng trách bổn công chúa khách sáo!"
Lưu Hương gật đầu, dùng sức lau mắt một cái, mới nghẹn ngào : "Nô tỳ cho , nô tỳ chỉ là đau lòng cho Công chúa, ngài bao giờ chịu uất ức như , Lạc Dương Vương phủ thật sự là thứ gì!"
Khóe miệng Công chúa Karil nhếch lên một nụ trào phúng, dung mạo xinh tùy tiện một động tác đều là mắt, liền nàng nhẹ giọng : "Bọn họ vốn dĩ là thứ gì, chúng cũng coi như là dê miệng cọp, hiện nay thể trở lui, thật sự cảm tạ vị Ngô đại nhân ... Chuyện lúc kết một thiện duyên, rốt cuộc là đúng ."
--
Tác giả lời :
[Hôm nay tiêm vắc xin, tiêm xong đặc biệt đặc biệt đặc biệt buồn ngủ, về đến nhà liền ngủ trời trăng gì, đó cập nhật liền... muộn .]