Tô Cửu Nguyệt mí mắt cũng dám nhấc lên, chỉ bà miêu tả, trong lòng một trận khó chịu, vội vàng ngắt lời bà, “Nương, mau thôi!”
Lưu Thúy Hoa lúc mới nhận con dâu tuổi còn nhỏ, thấy những cảnh thể dọa sợ.
Bà gì nữa, kéo nàng chen khỏi đám đông.
“Sợ ?” Bà khẽ hỏi.
Tô Cửu Nguyệt cúi đầu, lông mày nhiều cảm xúc dư thừa, “Con .”
Tô Cửu Nguyệt bà ngược tự trách , vội vàng lắc đầu, “Nương! Sao thể trách chứ?! Là do con nhát gan, dám .”
Thấy Lưu Thúy Hoa còn , nàng , “Nương, còn sớm nữa, chúng tìm đại ca và nhị ca !”
Hai họ ở đây lãng phí cả một buổi sáng, Tô Cửu Nguyệt từ trong bọc nhỏ đeo bên lấy một cái bánh, hỏi Lưu Thúy Hoa, “Nương, ăn chút gì ?”
thị giác và khứu giác mới trải qua cú sốc dữ dội, Lưu Thúy Hoa ăn nổi?
Bà nhăn mũi, đầu vẫy tay, “Ta ăn nổi, con đói thì tự ăn .”
Tô Cửu Nguyệt cất bánh , “Con cũng ăn nổi, là tìm đại ca họ .”
“Biết hai đứa nó cũng đến xem náo nhiệt, chúng xung quanh xem .”
Hai đều quanh, tìm.
Nói cũng thật trùng hợp, hai em Ngô Đại Thành bán xong rau cũng ở đây xem náo nhiệt, Lưu Thúy Hoa từ xa thấy chiếc xe đẩy của nhà .
“Bên ! Đi! Chúng qua đó xem!”
Hai từ trong đám đông chen về phía đó, bỗng nhiên Tô Cửu Nguyệt cảm thấy tay đang buông thõng kéo .
Nàng giật , vội vàng giằng .
khi đầu , nàng ngẩn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-88-dua-tre-ky-la.html.]
Hóa kéo nàng ai khác, chính là đứa trẻ kỳ lạ .
Động tác giằng của nàng dừng , đôi mắt to tròn nghi hoặc đứa trẻ mặt, “Ngươi là ai? Kéo gì?”
Đứa trẻ chỉ ngẩng đầu nàng, đôi mắt đen láy, nhưng gì.
“Ngươi ?” Nàng hỏi.
Đứa trẻ vẫn kéo nàng buông, gật đầu cũng lắc đầu.
Tô Cửu Nguyệt nhất thời cũng , đầu Lưu Thúy Hoa, “Nương…”
Lưu Thúy Hoa cũng phát hiện đứa trẻ bên cạnh nàng, “Con ơi, con lạc nhà ?”
Đứa trẻ lắc đầu, Tô Cửu Nguyệt cũng từ đó xác định nó điếc, tiếp tục hỏi nó, “Vậy ngươi theo gì?”
Đứa trẻ gì.
Tô Cửu Nguyệt và Lưu Thúy Hoa nhất thời cũng , cuối cùng vẫn là Tô Cửu Nguyệt : “Nương, là chúng báo quan ?”
Ai ngờ đứa trẻ lắc tay nàng, khi nàng nó, nó lắc đầu, “Không báo quan.”
Tô Cửu Nguyệt thấy nó , giọng điệu giống địa phương, liền hỏi nó, “Người nhà ngươi ? Ngươi còn nhớ đường về nhà ?”
Nó lắc đầu, “Không nhà.”
“Không nhà?” Tô Cửu Nguyệt kinh ngạc.
“Đều c.h.ế.t cả .”
Giọng điệu của nó vô cùng lạnh lùng, như thể đang chuyện của khác.
Tô Cửu Nguyệt ngẩn , đứa trẻ nắm tay nàng càng c.h.ặ.t hơn, “Tỷ tỷ, tỷ mang , ngoan.”
Tô Cửu Nguyệt chính cũng đang ăn nhờ ở đậu, thể tùy tiện đồng ý với nó?