Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 882: Ngọc Sinh Hương
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:30:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điền Lâm Gia cũng là thích chọi dế, mùa tìm một con dế khó , Vương Khải Anh , vội vàng xáp tới, vươn cổ con dế trong l.ồ.ng.
Điền Lâm Gia tuổi tuy nhỏ, nhưng đối với dế vẫn chút hiểu .
Một con dế yêu cầu "bốn bệnh", tức là ngửa đầu, cuộn râu, nghiến răng, đá chân; màu sắc bề ngoài cũng phân biệt tôn ti, trắng bằng đen, đen bằng đỏ, đỏ bằng vàng.
Mà hai con dế trong l.ồ.ng của Vương Khải Anh đều là màu vàng, hai chân thoạt cũng rắn chắc lực, là một đôi phẩm tướng .
Hắn càng mắt càng sáng, ngẩng đầu về phía Vương Khải Anh, chút hưng phấn khen ngợi: "Vương đại ca, Đại tướng quân của tìm ở ? Thoạt thật lợi hại a!"
Vương Khải Anh khẽ một tiếng, hất cằm vẻ mặt đắc ý : "Đó là đương nhiên, dế của chúng chính là tìm từ huyện Ninh Tân về đấy!"
Dế giống Ninh Tân ở quốc đều nổi tiếng, đầu to, gáy to, chân to, màu da , thể chất cường tráng, hung hãn, tính chiến đấu và sức chịu đựng ngoan cường. Ở trong kinh thành, một đôi dế huyện Ninh Tân xào lên tới hai trăm lượng bạc một đôi. Hiện giờ thu, càng là tiêu tốn của Vương Khải Anh năm trăm lượng mới kiếm một đôi như .
Lúc đầu Cố Diệu Chi còn đối với chuyện khá bất mãn, một tháng mới lĩnh hai mươi lượng bổng lộc, thế nhưng dám bỏ năm trăm lượng mua hai con dế, tiền nữa cũng tiêu như a!
Cuối cùng vẫn là Vương Khải Anh ôm nàng, dăm ba bận cam đoan đều là vì phá án, bạc tiêu pha hoàng thượng sẽ thanh toán cho, Cố Diệu Chi lúc mới thôi.
"Hoàng thượng thanh toán tiền mua dế, thật đúng là đầu tiên , đừng lừa gạt a!" Cố Diệu Chi tựa trong n.g.ự.c , đầu hờn dỗi lườm một cái.
Vương Khải Anh nhẹ nhàng gật đầu một cái: "Yên tâm, lừa gạt ai cũng dám lừa gạt nàng a. Nói thật với nàng, nếu khác tìm hoàng thượng thanh toán nhất định sẽ hoàng thượng mắng trở về, nhưng hoàng thượng tuyệt đối sẽ thanh toán cho."
Cố Diệu Chi nghi hoặc nghiêng đầu, hỏi: "Đây là vì chứ?"
Vương Khải Anh : "Bởi vì... đứa trẻ mới sữa b.ú."
Cố Diệu Chi lắc đầu: "Chàng là ngụy biện gì ..."
...
Lúc Điền Lâm Gia chút hưng phấn xoa xoa tay, kịp chờ đợi với Vương Khải Anh: "Vương đại ca, chúng mau cho hai con dế tỷ thí một chút ! Xem xem con nào lợi hại hơn?"
Vương Khải Anh lấy hũ chọi dế , với Điền Lâm Gia: "Chúng tỷ thí một chút, chọn ."
Điền Lâm Gia chằm chằm hai con dế so sánh nửa ngày, cuối cùng chỉ con một chấm đỏ cánh : "Ta con bên trái !"
Vương Khải Anh một ngụm đáp ứng: "Được! Đệ đặt cho nó một cái tên !"
"Gọi là Xích Thố ! Thật oai phong a!"
"Tên ! Vậy chọn con còn , tên gọi là Đại tướng quân!"
Hai xổm bậc thềm đình hóng mát trong hoa viên, cẩn thận từng li từng tí chuyển hai con dế trong hũ, thần tình vô cùng trang nghiêm túc mục.
Nếu , còn tưởng bọn họ đang chuyện gì thần thánh lắm.
Trọng lượng và kích thước của hai con dế xấp xỉ , hai dùng cỏ Nhật Khảm hoặc lông đuôi ngựa hấp chín để dẫn dụ chọi, cho chúng giao đấu với .
"Xích Thố! Lên a! Lên!!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-882-ngoc-sinh-huong.html.]
"Đại tướng quân! Cắn nó!"
"Xông xông xông!"
...
Trải qua vài giao phong, Đại tướng quân của Vương Khải Anh kém hơn một chút, lùi về phía , Xích Thố của Điền Lâm Gia thì kiêu ngạo dang cánh gáy dài, chọc cho Điền Lâm Gia ha hả.
Vương Khải Anh vốn dĩ chính là tới dỗ chơi, lúc thấy vui vẻ, liền dứt khoát hào phóng đem con dế tặng cho .
"Nếu thích, liền mang về một con, hảo hảo nuôi dưỡng, qua hai ngày nữa chúng chọi!"
Điền Lâm Gia lúc do dự, tuy quả thực thích con Xích Thố , nhưng quân t.ử đoạt chỗ yêu thích của khác. Hơn nữa, con dế tuyệt đối rẻ.
"Vương đại ca, thể nhận đồ của a, mang về cha sẽ mắng mất." Điền Lâm Gia nhíu mày, vẻ mặt xoắn xuýt , ánh mắt luyến tiếc rời khỏi Xích Thố.
Vương Khải Anh trong lòng thầm, liền ai thể thoát khỏi sự đầu kỳ sở hảo của !
Liền Vương Khải Anh : "Chuyện gì , chúng là ? Huynh với thì đừng khách sáo, nếu ngày Vương đại ca cũng dám tới tìm chơi nữa."
Điền Lâm Gia vẫn dám nhận lời, Vương Khải Anh thấy thế tiếp tục : "Như , thấy đương gia hoa đán Ngọc Sinh Hương của Lê Viên nhà hát tồi. Qua mấy ngày nữa là thọ thần của tổ mẫu nhà , mời nàng tới hát hai màn cho tổ mẫu , xem thể tính cho đại ca một cái giá ưu đãi ? Hoa đán nhà đắt quá, ca ca dạo hầu bao rỗng tuếch. Nếu , chỉ đành lùi mà cầu việc khác, mời khác ."
Điền Lâm Gia , lập tức vung tay lên: "Chuyện đơn giản! Vương đại ca yên tâm, với cha ngay đây, cha nhất định sẽ đồng ý."
Vương Khải Anh dứt khoát thẳng: "Thành, hỏi , ở đây đợi , dế cũng mang về . Bất kể cha đồng ý , con dế đại ca đều tặng !"
Điền Lâm Gia lúc mới đáp ứng, xách dế đưa cho tiểu tư của , bảo cẩn thận hầu hạ. Bản thì xoay chạy về phía viện của cha .
Điền tế t.ửu Vương Khải Anh mời Ngọc Sinh Hương hát hai khúc trong thọ thần của tổ mẫu , hỏi xem thể rẻ hơn một chút .
Lúc phái nữ nhi tới nhà Ngô Tích Nguyên, ăn quả đắng, hiện giờ nhi t.ử kết giao với Vương Khải Anh, trong lòng ông thật sự là thể vui vẻ hơn nữa.
Ông ngẩng đầu liếc nhi t.ử vẻ mặt thấp thỏm mặt, đột nhiên bật : "Tổ mẫu của Vương đại nhân mừng thọ, phủ chúng đương nhiên cũng tới chúc mừng, chẳng qua là mời Ngọc Sinh Hương hát hai khúc, cần bạc gì chứ? Con với Vương đại nhân một tiếng, cứ đến lúc đó, nhà chúng tự nhiên sẽ để Ngọc Sinh Hương qua đó."
Điền Lâm Gia lời của cha , thật sự là quá vui mừng , trực tiếp nhảy cẫng lên: "Cha! Người thật sự là quá ! Con với Vương đại ca ngay đây!"
Nói xong, liền nhảy chạy ngoài.
Điền tế t.ửu khẽ hai tiếng, cất cao giọng dặn dò: "Chú ý lễ tiết một chút."
Đáp ông chỉ là một câu xa xa bay tới: "Con và Vương đại ca là ! Không cần chú ý những thứ !"
Điền tế t.ửu vốn dĩ cũng từng hoài nghi ý đồ của Vương Khải Anh, một nam t.ử sắp cập quan, mỗi ngày rảnh rỗi bồi xú tiểu t.ử nhà ông chơi?
đối phương những chuyện nên hỏi nên hỏi đều hỏi, cùng lắm chỉ dẫn nhi t.ử ông theo đám Lý Trình Ký cùng chơi đùa.
Điền tế t.ửu nghĩ Vương Khải Anh đều thể dẫn dắt đám Lý Trình Ký chính đồ, chừng đứa nhi t.ử nên của theo cũng thể học chút bản lĩnh, lúc mới nhắm mắt ngơ.