Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 901: Dễ Dàng Giải Quyết

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:31:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong lòng Điền Tú Nương lúc vô cùng phức tạp, lúc mà vẫn còn nhớ đến tiền mì của . cô nương đáng thương như , chịu cứu nàng.

 

"Hai mươi đồng tiền?" Kẻ dẫn đầu hỏi ngược .

 

Một bát mì cần đến nhiều tiền như , tiền còn là gã nể mặt Vương Khải Anh đích mở miệng mới .

 

ai ngờ Vương Khải Anh lắc đầu, sự chú ý của tất cả , bình thản mở miệng: "Hai trăm lượng."

 

Mọi suýt chút nữa thì rớt cằm: "Hai trăm lượng? Vương đại nhân! Một bát mì cần đến nhiều bạc như ? Ngài đang đùa chứ."

 

Sắc mặt Vương Khải Anh sầm xuống, trừng mắt: "Nói đùa? Ai rảnh rỗi mà đùa với ngươi?! Chẳng lẽ theo ngươi thấy, bát cơm do gia đích bưng đáng giá hai trăm lượng bạc ?"

 

Điền Tú Nương và cô nương lúc cũng hiểu , Vương đại nhân đây là đang biến tướng giúp đỡ bọn họ a!

 

Bát cơm đó do Vương đại nhân bưng, ai mà dám để bưng chứ, nhưng nếu như , bọn họ cũng sẽ vạch trần .

 

Đám hạ nhân Vương Khải Anh, thấy sắc mặt , cũng quan chức và gia thế của Vương Khải Anh là thứ bọn họ thể đắc tội .

 

Người nhíu mày nửa ngày, mới mở miệng : "Vương đại nhân, ngài hạ quyết tâm đối đầu với Trường Tín Bá phủ chúng ?"

 

Vương Khải Anh xong lời , bỗng nhiên khẽ một tiếng, đưa tay sờ tấm Kim Yêu Bài đeo bên hông, chậm rãi : "Ngươi thể đại diện cho Trường Tín Bá phủ các ngươi ? Hay là Thất lão gia các ngươi thể? Nếu thể, thì về với lão Bá gia nhà các ngươi, xem ông rốt cuộc đối đầu với Vương Khải Anh !"

 

Đám danh tiếng của Trường Tín Bá phủ hành sự bên ngoài luôn thuận lợi, nay gặp kẻ khó nhằn, dám thêm lời nào nữa, đành dẫn rút lui.

 

Vương Khải Anh tại chỗ, bọn họ xám xịt rời , mới sảng khoái.

 

"Ở trong Kinh thành mà còn dám cưỡng đoạt dân nữ? Dùng danh nghĩa của ai cũng !"

 

Những vốn đang ăn cơm, cũng thả chậm tốc độ ăn, chỉ chờ xem trọn vẹn màn kịch vui .

 

Lúc đều hùa theo ồn ào: "Vương đại nhân lợi hại a!"

 

"Còn ! Thể diện của Trường Tín Bá đều đám con cháu vứt hết !"

 

"Lời ngài bớt , Vương đại nhân thể đắc tội với Trường Tín Bá phủ, ngài và thì ."

 

...

 

Vương Khải Anh ở đây một lát, đợi đến khi những qua đều tiệm mì là do Vương Khải Anh bảo kê, mới dẫn về.

 

"Nhị tẩu a, nếu tiệm mì của còn kẻ đến kiếm chuyện, tẩu cứ xưng tên ! Đảm bảo bọn chúng dám loạn."

 

Điền Tú Nương vẻ mặt tươi : "Đa tạ Vương đại nhân chống lưng cho chúng a!"

 

Vương Khải Anh xua tay: "Chuyện nhỏ, nay cũng việc gì nữa, về đây."

 

Điền Tú Nương tiễn tận cửa, Vương Khải Anh mới chợt dừng , ném một thỏi bạc cho Điền Tú Nương.

 

"Tiền mì của , cần thối ."

 

Điền Tú Nương cầm thỏi bạc trong tay, thấy đến năm lượng, nàng dám nhận a! Hắn giúp nàng một việc lớn như , chỉ là một bát tiền mì, nàng thể mặt dày mà lấy.

 

"Đại nhân, cần , bạc ngài cứ cất ! Bát mì coi như là chúng hiếu kính ngài."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-901-de-dang-giai-quyet.html.]

 

Trong lúc chuyện, Vương Khải Anh xa, thấy lời của nàng, vội vàng xua tay từ chối: "Vậy , bổn thiếu gia ăn quỵt nhiều năm , nếu để lão phu nhân nhà , thì sẽ gia pháp trừng trị đấy! Nhị tẩu, ngài cứ nhận lấy ! Ta về đây a!"

 

Hắn , bước lên xe ngựa nhà .

 

Tiếng gọi "nhị tẩu" vang dội của cũng khiến tất cả đều thấy, lập tức trợn mắt há hốc mồm, trong lòng liền xếp tiệm mì nhỏ bé mấy nổi bật hàng ngũ thể đắc tội.

 

Đùa , đừng thấy tiệm mì nhỏ, quan hệ lớn lắm đấy! Đây chính là tiệm do nhị tẩu của Vương Khải Anh mở!

 

Không chỉ , còn truyền tai , hai con phố xung quanh Hẻm Tỉnh Thủy đều nơi một tiệm mì do nhị tẩu của Vương Khải Anh mở.

 

Tô Cửu Nguyệt từ Thái Y Thự trở về, việc đầu tiên là đến tiệm mì của bọn Điền Tú Nương.

 

Vừa bước đến cửa thấy bóng dáng bận rộn của nhị tẩu bên trong, lập tức thở phào nhẹ nhõm: "May quá may quá, nhị tẩu ."

 

Nàng mới lẩm bẩm xong, Điền Tú Nương đầu liền thấy Tô Cửu Nguyệt đến.

 

Nàng hiện tại của , thấy còn thiết hơn cả gặp nương ruột.

 

Mẹ chồng nàng sai, đối xử với Cửu Nha một chút, nha đầu là một phúc tinh!

 

Hôm nay nếu nhờ quan hệ của nàng, Vương đại nhân thể dành trọn một ngày trong tiệm của bọn họ, để chống lưng cho bọn họ?

 

Lúc đám đến loạn, cho dù khoanh tay , việc buôn bán của tiệm bọn họ chắc chắn cũng sẽ ảnh hưởng, thể giải quyết êm ?

 

Nàng cầm giẻ lau, đón : "Cửu Nha a! Muội bận xong ? Đã dùng cơm ? Nhị tẩu nấu mì cho nhé?"

 

Tô Cửu Nguyệt nhận lời, theo nàng trong tiệm, hỏi: "Nhị tẩu, xem việc buôn bán của chúng cũng tồi a?"

 

Điền Tú Nương bật : "Còn ? Sáng nay vốn dĩ việc buôn bán còn khá ảm đạm, nhưng khi nghĩa của đến, việc buôn bán liền lên. Muội hôm nay gặp chuyện gì ..."

 

Tô Cửu Nguyệt nàng kể, thấy cô nương đang dọn dẹp bàn ghế bên cạnh, giống hệt như trong mộng của nàng, trong lòng cũng hiểu rõ chắc hẳn là nghĩa của nàng giải quyết thỏa chuyện .

 

"Nhị tẩu, ngài thu nhận nàng ?"

 

Điền Tú Nương thở dài: "Vốn dĩ cũng dám thu nhận nàng , chúng vì mở tiệm tiêu tốn bao nhiêu bạc, còn trả nợ, dám thêm một miệng ăn. lúc Vương đại nhân đưa cho năm lượng bạc, là tiền cơm cho , trả cho ngài , ngài cũng nhận. Ta suy nghĩ Vương đại nhân chắc cũng sợ chúng ngày tháng khó khăn, nên mới cho. Liền giữ cô nương , mấy ngày nay cũng khá bận rộn, cũng giúp đỡ. Chuyện , đợi một thời gian nữa tính tiếp !"

 

Tô Cửu Nguyệt gật đầu, ôm lấy cánh tay nàng mỉm : "Nhị tẩu, ngài yên tâm, việc buôn bán của tiệm mì chúng nhất định sẽ ngày càng lên!"

 

.

 

Vương Khải Anh trở về phủ của bọn họ, thẳng đến viện t.ử của tìm thê t.ử!

 

"Phu nhân! Phu nhân a! Ta tìm một mối phát tài, nàng thử ?"

 

Cố Diệu Chi đang thêu mặt giày, thấy lời của liền cửa, lúc mới vén rèm bước .

 

Cố Diệu Chi lườm một cái: "Chưa cửa la hét ầm ĩ."

 

Vương Khải Anh bước đến bên bàn, uống cạn chén mặt nàng, mặc kệ ánh mắt ghét bỏ của phu nhân , toét miệng : "Phu nhân, mối phát tài , nàng rốt cuộc hứng thú ."

 

-- Tác giả lời :

 

 

Loading...