Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 933: Ngươi Có Thể Thử Xem

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:32:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ám Lục nhíu mày, hét lớn một tiếng: "Khoan !"

 

Tề Thành Hoàn vị thị vệ vẫn luôn theo bên cạnh Ngô Tích Nguyên là Thị vệ đái đao bên cạnh Hoàng thượng, đây chính là cận thần của thiên t.ử, vạn vạn thể đắc tội nổi.

 

Hắn ôm quyền với Ám Lục, cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Đại nhân là phát hiện điều gì ?"

 

Ám Lục trả lời , mà từ tảng đá lớn nhảy xuống, hét lớn với những : "Các ngươi từng một bước lên phía !"

 

Những đưa mắt , tất cả đều yên tại chỗ nhúc nhích.

 

Liền thấy Ám Lục đưa tay chỉ một ở phía nhất, : "Ngươi lên !"

 

Người thể từ chối nữa, lúc mới nhấc chân chậm rãi từng bước từng bước về phía .

 

Đi chừng hai mươi bước, Ám Lục mới bảo dừng .

 

Hắn nhấc chân tới, chuôi đao trong tay vỗ vỗ eo và khuỷu chân , trào phúng: "Là tự ngươi lấy để lấy?"

 

Người ngước mắt liếc Ám Lục một cái, tay sờ lên thanh đao bên hông.

 

Ngay đó trong mắt lóe lên một tia tàn nhẫn, với thế sét đ.á.n.h kịp bưng tai c.h.é.m về phía Ám Lục.

 

Ám Lục sớm phòng , trở tay dùng vỏ đao đỡ lấy, mượn lực lùi về phía vài bước.

 

Sau đó nhanh ch.óng rút đao, áp sát tiến lên.

 

Người là đối thủ của Ám Lục? Ngay cả hai chiêu cũng đỡ nổi, khống chế.

 

Ám Lục lúc mới tháo t.h.u.ố.c nổ buộc chân xuống, hừ lạnh một tiếng: "Dám giở trò với ông đây? E là chữ c.h.ế.t thế nào !"

 

Hắn ngước mắt liếc những khác ở cách đó xa: "Chắc hẳn các ngươi cũng giống như , giấu đồ đúng ?! Thật là sống c.h.ế.t!"

 

"Người ! Xông lên cho !"

 

Những sống mạng, bọn họ cũng cần nhiều với bọn chúng nữa.

 

Trơ mắt kế hoạch bại lộ, chút của bọn chúng thể đ.á.n.h ? Chỉ thể thung lũng bàn bạc kỹ hơn.

 

bọn chúng chạy nhanh, phía đuổi cũng nhanh, còn chạy bao lâu, những kẻ tụt phía giao chiến với , cuối cùng trốn về ngay cả một nửa cũng tới.

 

Bọn Ám Lục còn thừa thắng xông lên, ngờ mới đến cửa thung lũng, liền thấy đỉnh đầu tiếng động truyền đến.

 

Ám Lục ngẩng đầu , vội vàng bảo rút lui.

 

Ngay đó liền thấy những tảng đá khổng lồ từ hai bên thung lũng lăn xuống, nếu đập trúng, kiểu gì cũng mất mạng.

 

Sắc mặt Ám Lục kém, Tề Thành Hoàn vẫn luôn tụt phía cũng giật nảy , thấy yên tĩnh , mới chạy lên phía , lo lắng hỏi Ám Lục: "Đại nhân, ngài chứ?"

 

Ám Lục lắc đầu: "Không , chỉ là đám rùa rụt cổ trốn ở bên trong chút khó giải quyết."

 

Ám Thất tới, đặt tay lên vai .

 

Ám Lục đầu , Ám Thất mới : "Đừng vội, ngươi quên khi chúng đến Ngô đại nhân ?"

 

Ám Lục nhớ tới lời của Ngô Tích Nguyên, dần dần gật đầu.

 

Trơ mắt mặt trời ngả về Tây, nhưng lúc đừng là gió Tây Nam, ngay cả một cơn gió cũng .

 

Tề Thành Hoàn sai đ.á.n.h hai con thỏ nướng lên gọi Ám Lục Ám Thất đến ăn, Ám Lục nhận lấy một cái đùi thỏ, mới ăn hai miếng, bỗng nhiên ch.óp mũi một cơn gió nhẹ thổi qua.

 

Hắn sửng sốt, ngẩng đầu khói lửa nướng thỏ.

 

Hướng khói gió thổi bay chính là hướng Tây Nam!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-933-nguoi-co-the-thu-xem.html.]

Ám Lục lập tức hét lên: "Gió Tây Nam! Nhanh! Làm việc thôi!"

 

Đùi thỏ trong tay cũng ba hai miếng ăn sạch sẽ, những binh lính khác cầm củi khô chạy về phía lối ở đầu bên .

 

Không bao lâu lửa liền bốc lên, khói đen cuồn cuộn mượn gió Tây Nam ùa trong thung lũng.

 

A Hưng thấy thế sờ sờ trong n.g.ự.c , lấy thứ mà lúc Ngô Tích Nguyên giao cho .

 

"Để thêm chút gia vị cho bọn chúng!"

 

Hắn ném hai gói giấy trong lửa, Ám Lục một bên , tò mò hỏi một câu: "A Hưng, ngươi thêm gia vị gì ?"

 

A Hưng thẳng thắn lắc đầu: "Ta cũng , đại nhân đưa cho, bảo ném , cũng tác dụng. Nếu ngươi , thể tự qua đó thử xem."

 

Ám Lục vội vàng xua tay: "Thôi thôi, đợi lát nữa bọn chúng ngoài là ngay thôi."

 

Thứ Ngô đại nhân lấy để đối phó với những , thể là thứ gì? Hắn nghĩ quẩn mới thử.

 

Người bên trong vẫn đang chuẩn các loại bẫy rập, đợi những bên ngoài xông sẽ chơi xỏ bọn họ một vố.

 

ai ngờ bỗng nhiên một cơn gió thổi qua, khói đặc cuồn cuộn liền ùa hẻm núi nhỏ của bọn chúng.

 

Nếu chỉ là khói thì cũng thôi , bên trong còn pha trộn thứ quỷ quái gì, giống như nhà ai xào ớt cay xé lưỡi , sặc cay mắt, trong nháy mắt cả đều .

 

Bọn Ám Lục đốt lửa xong liền sang một bên khác đợi, đợi đến khi đầu tiên từ bên trong xông , bọn Ám Lục lập tức lấy tinh thần.

 

Đợi đến khi bọn họ bắt , ngửi thử y phục bọn chúng một cái, lập tức đều nhăn mũi.

 

"Thứ quỷ gì thế ! A Hưng, thứ ngươi ném là bột ớt ?" Ám Lục phẩy phẩy ch.óp mũi, hỏi.

 

A Hưng nhún vai, vẫn là câu đó: "Ta cũng , Ngô đại nhân đưa cho."

 

Bọn Ám Lục bắt , liền trực tiếp về thành Đại Lý.

 

Đợi gặp Ngô Tích Nguyên, mới tò mò hỏi một câu: "Ngô đại nhân, hai gói đồ ngài đưa cho A Hưng lúc là gì ? Bột ớt ?"

 

Ngô Tích Nguyên bật : "Đó là lúc phu nhân đưa cho, là để dùng phòng ."

 

Đám Ám Lục đều bỏ qua vẻ đắc ý mặt khi nhắc tới phu nhân.

 

Trước khi Ngô Tích Nguyên rời kinh, Tô Cửu Nguyệt đưa cho nhiều loại t.h.u.ố.c tự chế , đều là một thứ dùng để phòng .

 

Loại bột phấn Ngô Tích Nguyên dùng , chính là bột ớt pha với một loại thực vật.

 

Tác dụng của loại thực vật chỉ là sẽ khiến mùi hăng của ớt tăng lên gấp mấy , gặp lửa hiệu quả càng hơn.

 

Ngô Tích Nguyên cũng là khi bọn họ xuất phát mới bỗng nhiên nhớ thứ , liền đưa cho A Hưng bảo mang theo.

 

Ám Lục Ám Thất vẫn luôn ở kinh thành, đối với việc Ngô đại nhân yêu thương phu nhân đến mức nào cũng .

 

Nghe Ngô Tích Nguyên , liền khen ngợi: "Ngô phu nhân quả nhiên lợi hại a!"

 

Ngô Tích Nguyên thích khen ngợi phu nhân nhất, mặt càng thêm vui vẻ.

 

Ngô Tích Nguyên thở dài: "Sắp ."

 

Chỉ đợi thánh chỉ Hoàng thượng triệu Vân Nam Vương hồi kinh nữa thôi.

 

Vân Nam Vương từ Tây Chiêu trở về là chuyện của hai tháng , trời dần ấm lên, Ngô Tích Nguyên cũng áo kép .

 

Hạng Lập Tân với , Vương gia dẫn đại quân trở về .

 

"Đi đưa bái đến phủ Vương gia!" Hắn đợi ông lâu , Vương gia mới trở về, cầu kiến chắc chắn nhiều, thể để khác giành .

 

 

Loading...