Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 939: Có thai

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:32:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngô Tích Nguyên xong sửng sốt, tình huống bình thường chính phi ba năm t.h.a.i mới cho phép trắc phi mang thai, nhưng nay Tĩnh Vương phi mới qua cửa một năm, trắc phi m.a.n.g t.h.a.i một bước ?

 

"Là trắc phi Tĩnh Vương thể khỏe ?" Ngô Tích Nguyên hỏi.

 

Nếu thể khỏe, chỉ là chuyện nhỏ m.a.n.g t.h.a.i tự nhiên cũng sẽ gióng trống khua chiêng mời thái y.

 

Tô Cửu Nguyệt lắc đầu: "Trắc phi thể khỏe mạnh lắm! Chỉ là thấy Vương phi dường như chút ."

 

Điều cũng thể hiểu , vả mặt như , Tĩnh Vương phi tự nhiên sẽ sắc mặt khó coi.

 

"Thiếp thấy Tĩnh Vương phi dường như chuyện trắc phi thai, hôm nay vẫn là chẩn ."

 

"Hỏng ..." Ngô Tích Nguyên lập tức .

 

Ngẩng đầu Tô Cửu Nguyệt, chỉ thấy sắc mặt nàng dường như cũng lắm.

 

Nàng hẳn là coi như s.ú.n.g mà sai sử , nàng là bắt bình an mạch cho Tĩnh Vương, vặn trắc phi cũng ở đó, liền nũng với Tĩnh Vương cũng bắt bình an mạch.

 

Tĩnh Vương đồng ý , nàng cũng thể theo.

 

Bọn họ thái y đều là của Hoàng thượng, nàng chẩn liền tương đương với qua một đường sáng, hoàng tôn của Hoàng thượng ai dám mù quáng tay?

 

Cứ như , cho dù Tĩnh Vương phi tâm ngoan thủ lạt đến , lúc cũng chỉ thể nhịn.

 

cục tức xả trong lòng thoải mái, thì Tô Cửu Nguyệt chẩn hỉ mạch cũng vặn trở thành bia ngắm của nàng .

 

"Nàng ?" Ngô Tích Nguyên theo bản năng hỏi một câu.

 

Tô Cửu Nguyệt lắc đầu: "Không dám ."

 

Nếu là nàng lúc mới kinh thành, nhất định tâm vô thành phủ, cái gì cũng .

 

nay giống nữa, một năm nàng ở kinh thành, trải qua còn nhiều hơn cả mười mấy năm cộng . Nếu nàng bản lĩnh mơ, thật sự vu oan nhiều .

 

Lúc đó nàng ánh mắt của trắc phi, liền luôn cảm thấy nàng thích hợp.

 

Nàng lập tức quyết định, nàng là đến khám bệnh cho , chỉ cần nàng bệnh thì thuộc quyền quản lý của nàng.

 

Còn về đứa trẻ rốt cuộc là do ai , thì là chuyện của nàng .

 

Ngô Tích Nguyên lời Tô Cửu Nguyệt , lúc mới thở phào nhẹ nhõm, giãn mày .

 

Hắn đưa tay giúp Tô Cửu Nguyệt chỉnh cây trâm phỉ thúy đỉnh đầu, : "Nương t.ử của thật thông minh!"

 

Tô Cửu Nguyệt cũng với : "Trải qua nhiều cũng sợ, tiến cung đại phu là thể diện, nhưng những chuyện âm tư đó cũng quả thực thấy ít."

 

Ngô Tích Nguyên chút đau lòng nắm lấy tay nàng, chằm chằm mắt nàng : "Đôi khi thật giấu nàng , chuyện gì cũng gánh vác nàng."

 

Tô Cửu Nguyệt chỉ , lời nào.

 

Ngô Tích Nguyên mới : "Đi thôi, hôm nay đến nhà nghĩa , cố ý sai đưa thư cho , bảo chúng qua đó ăn cơm."

 

Vương Khải Anh sớm sai đào từ hầm lên hai vò rượu ngon của lão t.ử , năm đó lúc thành cha đều nỡ uống nhiều.

 

"Tích Nguyên hẳn là lập công lớn , nghĩa còn thể nhặt một tế hời như , thật sự là mặt ánh sáng a!"

 

Cố Diệu Chi : "Muội tế quả thực lợi hại, Cửu Nguyệt cũng kém, hai bọn họ ở bên thật sự là một đôi trời sinh."

 

Vương Khải Anh ôm vò rượu sáp đến má nàng hôn nhẹ một cái, Cố Diệu Chi thẹn quá hóa giận đầu , liền thấy Vương Khải Anh vẻ mặt đắc ý : "Hai chúng cũng là một đôi trời sinh!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-939-co-thai.html.]

 

Cố Diệu Chi thực sự hết cách với , chỉ thể ôm má mắng: "Đã thấy mặt dày, từng thấy mặt dày như !"

 

Vương Khải Anh lấy nhục, ngược lấy vinh: "Chỉ cần phu nhân thích, da mặt vi phu còn thể dày hơn một chút."

 

Cho đến khi bên ngoài hạ nhân tới bẩm báo, là Cửu Nguyệt tiểu thư dẫn cô gia tới .

 

Cố Diệu Chi lúc mới : "Được , cái bộ dạng đó của kìa, mau thu liễm một chút ! Kẻo lát nữa chê ."

 

Nàng nhấc tay, Vương Khải Anh tự nhiên mà đỡ nàng lên.

 

Cố Diệu Chi ngẩng đầu mỉm với , Vương Khải Anh cũng bật , hai phu thê nắm tay về phía .

 

Tô Cửu Nguyệt thấy Cố Diệu Chi, liền thấy một bộ trang sức phỉ thúy của nàng, Cố Diệu Chi hiển nhiên cũng thấy của nàng, hai , tất cả đều cần cũng hiểu.

 

Ngược là Vương Khải Anh mắt , mở miệng trêu chọc: "Muội t.ử của xưa nay thanh đạm, hôm nay còn đeo trang sức? Không lẽ là tế tặng?"

 

Hắn lời , Cố Diệu Chi vội vàng trừng mắt một cái, cảnh cáo thu liễm một chút.

 

Ngô Tích Nguyên liếc thần sắc của Tô Cửu Nguyệt, chỉ thấy mặt nàng tuy vẫn còn chút ngượng ngùng, nhưng rốt cuộc vẫn hào phóng thừa nhận: "Ừm, là Tích Nguyên tặng."

 

Cố Diệu Chi kinh ngạc liếc nàng một cái, thầm gật đầu.

 

Xem cô nương so với tiến bộ chỉ một chút a! Quan chức của Ngô đại nhân ngày càng cao, ngày nàng chính là một đảm đương một phía, nếu trêu chọc một chút liền đỏ mặt, thì ?

 

Nàng vốn dĩ đều định từ từ dạy dỗ nàng , ngờ mới mấy tháng gặp, nha đầu bây giờ tiền đồ như .

 

Ngô Tích Nguyên thần sắc Tô Cửu Nguyệt cũng càng thêm dịu dàng: "Cũng đồ gì để tặng, cũng may Cửu Nguyệt chê."

 

Vương Khải Anh ngắt lời : "Sao đồ ? Ta thấy mà? Muội tế, nửa năm, quả thực là đen ít, trở về bồi bổ cho ."

 

Ngô Tích Nguyên nhận lời: "Là bồi bổ cho , so với Cửu Nguyệt thực sự đen hơn quá nhiều."

 

Mấy hai câu, Vương Khải Anh gọi một tiếng: "Vương Thông, bảo dọn thức ăn lên."

 

Vừa mới xong, đột nhiên vỗ trán: "Nhìn , suýt chút nữa quên mất chuyện quan trọng như ?"

 

Hắn ngẩng đầu, liền thấy ánh mắt của ba khác đều rơi .

 

Cố Diệu Chi dường như gì, mặt mang theo chút ửng đỏ ngượng ngùng.

 

Vương Khải Anh toét miệng với hai , mới : "Vốn dĩ đợi đến ba tháng mới chia sẻ với các , chỉ là quá vui mừng chút đợi khoe khoang, bắt buộc cho các ."

 

Cố Diệu Chi lời , cúi đầu xuống.

 

Vương Khải Anh kéo một bàn tay của nàng qua, tình ý liếc nàng một cái, đến mức miệng sắp ngoác đến tận mang tai , mới hướng về phía hai : "Tẩu tẩu các t.h.a.i một tháng ..."

 

Tô Cửu Nguyệt tiên là dám tin, ngay đó kinh ngạc nhịn đưa tay che môi: "Trời ạ? Thật ? Tẩu tẩu t.h.a.i ?"

 

Lời nàng là Cố Diệu Chi , Cố Diệu Chi đối mặt với ánh mắt chân thành hưng phấn của nàng, chậm rãi gật đầu: "Ừm."

 

Tô Cửu Nguyệt càng hưng phấn hơn: "Tẩu tẩu, thể bắt mạch cho tẩu ?"

 

Cố Diệu Chi với nàng cũng kiêng dè, liền gật đầu nhận lời, kéo tay áo lên, lộ một đoạn cổ tay.

 

Tô Cửu Nguyệt sờ một cái như , nụ mặt càng lớn hơn.

 

"Thật sự! Tẩu tẩu t.h.a.i ! Hài t.ử và tẩu tẩu đều khỏe mạnh! Thật quá!"

 

 

Loading...