Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 970: Tế tổ

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:33:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Biết tin vợ chồng Yến Vương tiến cung, Cảnh Hiếu Đế cũng nghĩ nhiều, ông hạ chỉ, hai vợ chồng bọn họ tiến cung tạ ơn vốn là chuyện hết sức bình thường.

 

Hai vợ chồng Yến Vương bước , hành đại lễ với Cảnh Hiếu Đế: "Nhi thần tham kiến phụ hoàng."

 

Cảnh Hiếu Đế xua tay: "Bình ! Đều là nhà, cần đa lễ như ."

 

Nói xong còn chỉ chiếc ghế bên cạnh: "Ngồi ."

 

Đợi hai an tọa, Yến Vương mới vội vàng : "Phụ hoàng, nhi thần thấy hiện giờ thể khang kiện, thêm đó Vân Nam Vương nhiều năm mới về Kinh một , gặp cũng là khi nào, ngoài dạo một chút?"

 

Cảnh Hiếu Đế suy nghĩ của , tiểu t.ử còn đ.á.n.h bài tình với ông ?

 

Ha hả, ông thể đến bước , tâm còn lạnh hơn cả d.a.o, còn để tâm đến tình gì nữa.

 

Ông Yến Vương xong, mới đột nhiên nắm tay thành quyền, đưa lên môi ho khan vài tiếng.

 

"Lão Tam a, nếu trẫm thể thật sự khang kiện, cũng sẽ để con trẫm những việc ."

 

Mục Thiệu Linh nhíu mày : "Đại ca thì ? Đại ca là trưởng t.ử, là để đại ca ?"

 

Cảnh Hiếu Đế liếc xéo một cái, vẻ mặt che giấu sự ghét bỏ: "Đừng nhắc đến mặt trẫm!"

 

Đứa con do tính kế mà , bảo ông thích cho nổi?

 

"Vậy Tĩnh Vương..."

 

Mục Thiệu Linh còn hết câu, Cảnh Hiếu Đế ngắt lời: "Được , thánh chỉ trẫm hạ, con cứ thế mà ."

 

Yến Vương thấy lúc còn đường lui, liền dứt khoát : "Vậy nhi thần đưa Di nhi cùng tế tổ, hoàng tổ phụ từng gặp cháu dâu, tự nhiên dẫn cho lão nhân gia xem mặt."

 

Hắn nghĩ kỹ , nếu phụ hoàng cho Di nhi , cũng sẽ , cùng lắm là kháng chỉ, phụ hoàng cũng thể vì chuyện mà thật sự lấy đầu bọn họ.

 

Hắn nghĩ sẵn cách cãi lý, nhất là để phụ hoàng thích đứa con trai nữa.

 

ai ngờ phụ hoàng chỉ Tô Di một cái, liền một ngụm đồng ý: "Được."

 

Tô Di sững sờ, Mục Thiệu Linh cũng sững sờ.

 

Đã hoàng thất cho phép nữ nhân tế tổ cơ mà? Sao thuận lợi như ?

 

Ngay lúc hai vợ chồng bọn họ còn hồn, Hoàng thượng mỉm với Tô Di, hỏi: "Di nhi cũng xem thử ?"

 

Lời đến nước , Tô Di cũng chỉ đành ngoan ngoãn gật đầu.

 

Cảnh Hiếu Đế bật : "Muốn thì bảo lão Tam dẫn con xem thử, chuyện của Dụ Nhân vẫn luôn do con hao tâm tổn trí. Nếu đám trẻ nhà chúng đều thể giống như con san sẻ nỗi lo cho trẫm, thì mấy."

 

Lúc lời , ông trừng mắt Mục Thiệu Linh một cái.

 

Mục Thiệu Linh cạn lời phụ hoàng nhà khen ngợi Vương phi của một hồi, còn ban thưởng nhiều đồ .

 

Sắc mặt vốn dĩ đang xúi quẩy, mới dần dần lên.

 

Trong tư khố của phụ hoàng nhiều đồ , đồ ban thưởng cho Di nhi chắc chắn tồi, tiến cung bọn họ cũng tính là uổng công.

 

Sau khi hai vợ chồng bọn họ rời , Hoàng thượng mới khẽ một tiếng: "Tiểu t.ử , còn uy h.i.ế.p trẫm? Cửa cũng !"

 

Chẳng qua chỉ là tế tổ mà thôi, c.h.ế.t như đèn tắt, ông từng dạo một vòng quỷ môn quan, cảm xúc đặc biệt sâu sắc.

 

cũng chỉ là ăn chay, thắp hương, ai mà chẳng là ?

 

Hoàng thượng tự nghĩ thông suốt, nhưng những lão ngoan đồng chốn tiền triều nghĩ như .

 

Bọn họ đồng loạt dâng sớ, xin Hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh ban.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-970-te-to.html.]

Cảnh Hiếu Đế long ỷ, Ngự sử đại phu lải nhải ngừng bên , chỉ cảm thấy ồn ào vô cùng.

 

Ông day day mi tâm, mất kiên nhẫn ngắt lời ông : "Được ."

 

Tần ngự sử dứt khoát bái lạy: "Xin Hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh ban! Hành động bất lợi cho giang sơn xã tắc a!"

 

Cảnh Hiếu Đế ha hả, bước xuống khỏi long ỷ, mặt Tần ngự sử, mỉm hỏi ông : "Dám hỏi Tần ái khanh, vợ chồng Yến Vương tế tổ là tế tổ tiên của ai?"

 

Hoàng thượng quá gần Tần ngự sử, trong lòng ông thực cũng chút sợ hãi, mồ hôi hột trán đều túa .

 

Hoàng thượng thấy ông nửa ngày gì, liền hỏi thêm một câu: "Sao gì nữa? Trẫm hỏi ngươi, bọn họ tế là tổ tiên của ai?"

 

Khí thế của Hoàng thượng quá bức , trong lòng Tần ngự sử hoảng sợ tột độ, cuối cùng ấp úng nặn một câu: "Tổ tiên của thiên gia."

 

Cảnh Hiếu Đế vung tay áo, bật : "Nếu như , thì liên quan gì đến các ngươi? Nếu thật sự rảnh rỗi việc gì , trẫm thấy Đại Lý Tự vẫn còn thiếu một nấu cơm đấy."

 

Sắc mặt Tần ngự sử biến đổi lớn, vội vàng thỉnh tội: "Thần tội! Xin Hoàng thượng thứ tội."

 

Cảnh Hiếu Đế nhấc chân chỗ của : "Trẫm nhận thấy Đại Hạ triều chúng dường như thiết lập nhiều chức quan , nếu các ngươi thật sự rảnh rỗi việc gì , về quê trồng trọt cũng là một cách ."

 

Văn võ bá quan mặt tại đó, đều vất vả lắm mới leo lên vị trí , ai cam tâm cứ thế về quê trồng trọt?

 

Mọi cũng đều phát hiện , kể từ Hoàng thượng khỏi bệnh , dường như tùy hứng hơn nhiều.

 

ông nắm binh quyền trong tay, sự ủng hộ của Tô Đại tướng quân và Lục Thái sư, cũng vốn liếng để tùy hứng.

 

.

 

Tô Di cách của Hoàng thượng triều đường, cũng ngừng .

 

"Phụ hoàng cũng là một lão nhân gia đáng yêu."

 

Mục Thiệu Linh Vương phi nhà miêu tả, thật sự nhịn khóe miệng giật giật.

 

"Nàng cẩn thận kẻo để phụ hoàng thấy, cũng bắt nàng về quê trồng trọt đấy."

 

Tô Di mới sợ , trực tiếp chống nạnh: "Ta cầu còn chứ! Dưới quê nhiều trò vui lắm!"

 

Nàng như , tâm tư của Mục Thiệu Linh cũng trở nên linh hoạt.

 

Đợi bọn họ tế tổ trở về, mau ch.óng tìm một trang t.ử đưa Di nhi đến ở, tránh xa Kinh thành, tránh xa ngai vàng.

 

Lúc Tô Cửu Nguyệt cũng từ miệng Ngô Tích Nguyên chuyện Tô Di sắp tế tổ.

 

"Vị Hoàng thượng của chúng thật sự việc theo lẽ thường." Ngô Tích Nguyên .

 

Tô Cửu Nguyệt cũng : "Hoàng thượng ngay cả cũng thể phong Thái y, đủ thấy Hoàng thượng căn bản là một lão ngoan cố."

 

Không những là lão ngoan cố, mà còn là tư tưởng mới mẻ.

 

Trong lòng Ngô Tích Nguyên bình yên từng , cứ như từ từ thăng quan phát tài, so với kiếp phú quý hiểm trung cầu, càng hợp ý hơn.

 

Hai vợ chồng chui chung một ổ chăn, nhưng mơ những giấc mơ khác .

 

Một một mảnh bình yên, một trực tiếp sợ hãi bừng tỉnh từ trong mộng.

 

Tô Cửu Nguyệt lâu mơ, cũng thật sự dọa sợ.

 

Không vì điều gì khác, chỉ vì Di tỷ nhi trong giấc mơ của nàng xảy chuyện.

 

Nhìn thấy Di tỷ nhi tay cầm trường kiếm nghĩa vô phản cố xông tới đỡ một kiếm cho Yến Vương, nhưng một thanh kiếm khác đ.â.m xuyên qua từ phía .

 

Yến Vương đau buồn tột độ ngửa mặt lên trời gào thét, đôi mắt đều nhuốm màu m.á.u, cuối cùng đ.á.n.h lui, đến bên bờ vực ôm lấy Di tỷ nhi nhảy xuống.

 

 

Loading...