Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 971: Không thể sai sót

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:33:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Cửu Nguyệt trong nháy mắt bừng tỉnh, đồng thời cũng đ.á.n.h thức Ngô Tích Nguyên đang ngủ bên cạnh.

 

Ngô Tích Nguyên tự nhiên hỏi: "Lại gặp ác mộng ?"

 

Nương t.ử của lâu mơ, cũng coi như là ngủ một dạo yên giấc, cũng mơ thấy cái gì.

 

Tô Cửu Nguyệt dựa định thần hồi lâu, mới chậm rãi : "Tích Nguyên, mơ thấy Di tỷ nhi."

 

Ngô Tích Nguyên giấc mơ của nàng bao giờ là điềm lành, trong lòng thầm thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn nương theo lời nàng hỏi: "Lần mơ thấy gì ?"

 

Tô Cửu Nguyệt nhíu mày, đem giấc mơ của kể cho .

 

Nói xong đột nhiên thẳng dậy, đầu Ngô Tích Nguyên, vẻ mặt khó hiểu hỏi : "Tích Nguyên, xem Di tỷ nhi và Yến Vương bọn họ ngoài chắc chắn là hộ vệ, hơn nữa Di tỷ nhi và Yến Vương đều là luyện võ, thể dồn bọn họ đường cùng, đối phương rốt cuộc mang theo bao nhiêu a."

 

Ngô Tích Nguyên cũng nhíu mày, lắc đầu: "Không , cũng đoán rốt cuộc là của kẻ nào đối phó với bọn họ. Phải rằng cùng bọn họ đến tế tổ còn Vân Nam Vương, mang theo chắc chắn chỉ nhiều chứ ít."

 

"Không , chúng nghĩ cách cứu bọn họ." Tô Cửu Nguyệt kiên định .

 

ngay giây tiếp theo, nàng chút nhụt chí: "Chúng cứu bọn họ đây? Trong tay chúng , chỉ dựa mấy hộ viện của chúng cho dù phái hết qua đó e là cũng vô bổ. Trong mơ thấy của bọn chúng đông lắm, ít nhất cũng cả ngàn ."

 

Ngô Tích Nguyên ôm nàng lòng, tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên vai nàng, an ủi : "Cửu Nguyệt, nàng đừng lo lắng, những việc còn để nghĩ cách."

 

Trời còn sáng, nhưng trong lòng Tô Cửu Nguyệt chất chứa tâm sự nên ngủ nữa.

 

Ngô Tích Nguyên cũng dứt khoát cùng nàng thức dậy, khi rửa mặt xong liền triều phục.

 

"Nương t.ử, nàng gói cho hai cái bánh để ăn đường." Hắn với Tô Cửu Nguyệt.

 

Tô Cửu Nguyệt kinh ngạc : "Bây giờ vẫn còn sớm, hôm nay vội vàng như ? Dùng bữa xong cũng kịp mà."

 

Ngô Tích Nguyên lắc đầu, : "Không cần , đến Nhạc phủ một chuyến, chuyện trong giấc mơ của nàng đêm qua e là chúng chỉ thể nhờ Nhạc tướng quân giúp đỡ."

 

Toàn bộ Kinh thành nắm giữ binh quyền trong tay chỉ mấy đó, Tống Khoát núi Tề Nam, hiện giờ những trong Kinh thành nếu tính theo mức độ sơ thì cận nhất với bọn họ tự nhiên chính là Nhạc Khanh Ngôn.

 

Nhạc Khanh Ngôn hạ nhân trong nhà báo Ngô Tích Nguyên đến thăm, cũng vài phần kinh ngạc.

 

"Sao đến sớm như ? Thôi bỏ , nếu đến , mau mời ."

 

Ngô Tích Nguyên theo hạ nhân bước phòng, Nhạc Khanh Ngôn lúc cũng triều phục đang ở trong phòng đợi .

 

"Tích Nguyên, hôm nay đến sớm như ? Có chuyện gì gấp ?"

 

Ngô Tích Nguyên ôm quyền chào , cũng khách sáo, trực tiếp : "Nghĩa , một chuyện. Tiểu dạo gần đây nhận một tin tức, tin tức ước chừng tám phần là thật, liền đến tìm nghĩa bàn bạc."

 

Hắn như , Nhạc Khanh Ngôn cũng nổi hứng thú: "Ồ? Đệ là chuyện gì?"

 

"Có phục kích vợ chồng Yến Vương và Vân Nam Vương ở ngoài thành, nhân thủ mang theo ít, đến hơn ngàn ." Ngô Tích Nguyên .

 

Nhạc Khanh Ngôn hiểu : "Đệ dẫn cứu bọn họ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-971-khong-the-sai-sot.html.]

Ngô Tích Nguyên khẽ gật đầu, Nhạc Khanh Ngôn hỏi: "Vậy trực tiếp với vợ chồng Yến Vương?"

 

Ngô Tích Nguyên thở dài: "Vừa tiểu ? Tin tức tám phần là thật, hai phần còn cũng dám chắc. Hơn nữa, nhân thủ trướng vợ chồng Yến Vương đủ, chuyện cho dù với bọn họ, khi tiểu rốt cuộc là kẻ nào tay với bọn họ, e là mức độ coi trọng của bọn họ cũng đủ. Thêm nữa... nếu thể cứu hai vị Vương gia và Vương phi, đây chẳng là công lao rành rành ..."

 

Cái dáng vẻ phù sa chảy ruộng ngoài của , ngược khiến Nhạc Khanh Ngôn lọt tai: "Đa tạ Tích Nguyên suy nghĩ cho vi , vi đ.á.n.h cược một ván?"

 

Ngô Tích Nguyên gật đầu: " , trong tay nghĩa binh quyền, còn Hoàng thượng trọng dụng, thể dâng sớ lên Hoàng thượng, ôm lấy công việc . Nếu thành công, thì lập công lớn ."

 

Nhạc Khanh Ngôn đến mức vài phần động tâm: "Được, lý, hôm nay khi bãi triều, vi sẽ tiến cung tìm Hoàng thượng chuyện."

 

Ngô Tích Nguyên nhận lời: "Được, chỉ là chuyến nghĩa nhất định mang đủ nhân thủ, công lao tuy quan trọng, nhưng an nguy của nghĩa càng quan trọng hơn."

 

Nhạc Khanh Ngôn đáp một tiếng , mời cùng thượng triều.

 

Ngô Tích Nguyên : "Nghĩa cứ một , xe ngựa tới."

 

.

 

Sau khi bãi triều, Nhạc Khanh Ngôn đích chạy gặp Hoàng thượng.

 

"Hoàng thượng, hai vị Vương gia và Yến Vương phi sắp tế tổ, thần tự thỉnh cầu theo bảo vệ an nguy cho hai vị điện hạ! Xin Hoàng thượng thành ."

 

Hoàng thượng đối với Nhạc gia ấn tượng vẫn luôn , thêm đó Nhạc Khanh Ngôn mang dáng vẻ quang minh lạc, ông liền mỉm hỏi : "Nhạc tướng quân dạo trận đ.á.n.h nào, nên chút ngứa ngáy tay chân ?"

 

Nhạc Khanh Ngôn hiền hậu, giữa hai hàng lông mày vài phần giống phụ lúc còn trẻ, ngược khiến Hoàng thượng một phen thổn thức.

 

"Nhớ năm xưa cha ngươi cũng là một tay đ.á.n.h trận cừ khôi, trẫm hiện giờ thể vững giang sơn, cũng thể thiếu công lao của ông ."

 

Nhạc Khanh Ngôn nào dám tranh công vội vàng : "Hoàng thượng vững giang sơn là phúc của Đại Hạ, cũng là phúc của Nhạc gia , thể theo một minh chủ như , thật sự là đại hạnh của thiên hạ."

 

Không thể , võ tướng khen ngợi khác, thật sự là đơn giản thô bạo, lọt tai Cảnh Hiếu Đế khiến ông sảng khoái , quả thực thể thoải mái hơn.

 

Ông ha hả: "Có Nhạc tướng quân bảo vệ an nguy cho con trẫm và Vân Nam Vương, trẫm tự nhiên yên tâm! Ngươi cứ ! Việc phòng thủ và nhân thủ do ngươi tự liệu."

 

"Vâng!" Nhạc tướng quân lĩnh mệnh từ hoàng cung , lập tức phái báo cho Yến Vương và Vân Nam Vương một tiếng.

 

Yến Vương vốn dĩ định mang theo , Đông Lăng cách đây xa, tùy tiện mang theo vài .

 

thấy bộ dạng hưng sư động chúng như của Hoàng thượng, cũng tiện mất hứng của lão nhân gia, liền ngầm đồng ý.

 

cho đến ngày bọn họ sắp rời Kinh, phát hiện phía đội nghi trượng một đám đông đảo nối đuôi theo, lập tức trầm mặc.

 

"Quan Hoài Viễn, ngươi gọi Nhạc tướng quân tới đây."

 

Quan Hoài Viễn rời bao lâu , còn dẫn theo Nhạc Khanh Ngôn cùng tới.

 

Nhạc Khanh Ngôn hành lễ với Yến Vương, khi Yến Vương cho bình , liền trực tiếp hỏi : "Nhạc tướng quân, mang theo nhiều như ? Chẳng chút quá mức hưng sư động chúng ?"

 

Nhạc Khanh Ngôn nghiêm mặt trả lời: "Hồi bẩm Vương gia, ngài và Vương phi đều là thiên kim chi khu, thể chịu đựng bất kỳ sự cố ngoài ý nào, thần cũng là vì thể sai sót."

 

 

Loading...