Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 984: Phế Tích

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:33:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vị Hoàng thượng tuy qua kiếp c.h.ế.t, nhưng giang sơn vẫn vững!

 

Nếu , t.ử khí đầu cũng sẽ hư vô mờ mịt như , mà ngưng tụ.

 

Cảnh Hiếu Đế hỏi chuyện triều chính , ngay khi Quách Nhược Vô đang buồn chán ngủ gật, mới Hoàng thượng chuyển chủ đề, đến .

 

"Vì tiên Quốc sư sức khỏe , đặc biệt chuẩn cho về quê dưỡng lão. Quách Nhược Vô thông thạo đạo pháp, bản lĩnh hơn , nay khâm điểm Quốc sư mới của triều ..."

 

Ánh mắt của lúc mới đồng loạt đổ dồn đàn ông mặc áo xanh, một trẻ tuổi, trông chỉ khỏe mạnh hơn cùng tuổi một chút, ngoài , thực sự còn điểm gì hơn .

 

Quách Nhược Vô bước nhận thánh chỉ, tạ ơn, về vị trí của .

 

Mà Hoàng thượng thuận lợi nhận thánh chỉ, gây chuyện gì, mới yên tâm.

 

Đợi khi tan triều, mấy chuẩn rời cung, Quách Nhược Vô vẫn luôn về một nơi nào đó.

 

Ngô Tích Nguyên theo ánh mắt của , từ xa thấy một chiếc xe lăn, bèn giải thích cho Quách Nhược Vô: "Vị đó là tứ hoàng t.ử của Hoàng thượng – Tĩnh Vương."

 

Quách Nhược Vô khẽ gật đầu, hất cằm về một hướng khác, hỏi: "Vị thì ?"

 

Khi Ngô Tích Nguyên qua, đó lên xe ngựa, rõ ràng tan triều chạy nhanh hơn ai hết, nhưng chiếc xe ngựa đó cũng thể nhận , bèn : "Đó là xe ngựa của nhà Yến Vương."

 

Quách Nhược Vô nghĩ đến màu tím ở các mức độ khác hai , nheo mắt gật đầu: "Thì ."

 

Quách Nhược Vô hôm nay vẫn trực, Hoàng thượng cho ba ngày để định nhà cửa , hôm nay đến xem nhà mới của .

 

Ngô Tích Nguyên cho xe ngựa nhà đưa , còn thì cùng Nhạc Khanh Ngôn và Tống Khoát đến Đại Lý Tự.

 

"Hôm qua một chịu nổi khai báo, đám thảo khấu ở núi Tề Nam căn bản là thảo khấu, họ là nuôi ở đó."

 

"Có là do ai ?" Ngô Tích Nguyên hỏi dồn.

 

"Người cũng , đại đương gia của họ gọi đối phương là Trâu ." Nhạc Khanh Ngôn .

 

"Trâu Triển?!" Ngô Tích Nguyên lập tức phản ứng.

 

Nhạc Khanh Ngôn gật đầu: "Ta cũng nghĩ , hỏi đó trông như thế nào, đó cao bảy thước, hình phần gầy gò, cằm một nốt ruồi."

 

"Có một nốt ruồi?" Ngô Tích Nguyên nhíu mày: "Chẳng lẽ là cùng một với kẻ định tay với và Khải Anh lúc ?"

 

"Ta cũng nghi ngờ , hỏi lai lịch thế nào, cũng rõ."

 

Ngô Tích Nguyên xoay chuỗi hạt tay, đột nhiên lên tiếng: "Hai vị nghĩa , chúng thể đến trại núi Tề Nam xem thử ?"

 

"Được, Tống tướng quân hôm đó rời điều tra qua, phát hiện gì."

 

Tống Khoát cũng gật đầu: "Ta xưa nay sơ ý, nếu Ngô đại nhân đích đến xem lẽ sẽ điều gì khác."

 

Ngô Tích Nguyên cùng hai họ cưỡi ngựa đến núi Tề Nam, khi còn cho gửi thư cho Cửu Nguyệt, rằng hôm nay lẽ về , bảo nàng ngủ sớm. Nếu một ngủ sợ, thì để Lan Thảo ngủ cùng.

 

Đến chạng vạng, họ mới đến núi Tề Nam.

 

Vừa đến chân núi, Ngô Tích Nguyên nhíu mũi, hỏi hai : "Các ngửi thấy mùi gì lạ ?"

 

Tống Khoát cũng gật đầu: "Dường như mùi gì đó cháy khét."

 

Ngô Tích Nguyên nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên sắc mặt đổi, vội vàng lên núi: "Đi mau!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-984-phe-tich.html.]

Nhạc Khanh Ngôn và Tống Khoát rõ ràng cũng nghĩ đến, vội vàng theo lên trại núi.

 

Khi đến cửa trại, quả nhiên thấy một cảnh hỗn loạn.

 

Nơi đây vốn bao bọc bởi những hàng rào gỗ cao, bên trong xây dựng nhiều nhà cửa.

 

bây giờ thứ ở đây đều một trận hỏa hoạn thiêu rụi, chỉ còn những bức tường đổ nát cháy dở.

 

Ngô Tích Nguyên thấy thở dài: "Chắc là khi các đến phóng hỏa, chắc là sợ chúng phát hiện điều gì ở đây."

 

Tống Khoát , lập tức vô cùng hối hận.

 

"Sớm cho ở đây canh giữ ! Lần điều tra qua, thật sự thấy gì cả!"

 

Ngô Tích Nguyên đưa tay vỗ vai , an ủi: "Tống tướng quân đừng tự trách, nếu phát hiện gì, lẽ thật sự gì thì ? Đây chắc cũng là kế nghi binh của đối phương thôi."

 

Tống Khoát cũng hiểu đây là lời an ủi của , nếu nơi chứng cứ gì, đối phương chuyện thừa thãi, mạo hiểm bắt mà phóng hỏa chứ?

 

Nhạc Khanh Ngôn bước trong: "Chúng xem xem, còn thứ gì cháy hết?"

 

Ngô Tích Nguyên cũng gật đầu: "Nhạc tướng quân đúng, chúng xem ."

 

Lúc , Ngô Tích Nguyên quả thực chút phát hiện.

 

Hắn cầm một con d.a.o đập biến dạng : "Hai vị nghĩa , các qua đây xem cái ."

 

Nhạc Khanh Ngôn và Tống Khoát đang tìm kiếm, , cũng buông đồ trong tay, về phía .

 

Chỉ thấy Ngô Tích Nguyên đang cầm một con d.a.o hỏng, Tống Khoát hỏi: "Tích Nguyên, ngươi phát hiện ?"

 

Ngô Tích Nguyên đáp một tiếng, đưa con d.a.o trong tay cho hai : "Các xem cái ."

 

Nhạc Khanh Ngôn và Tống Khoát gì, Ngô Tích Nguyên lau chuôi d.a.o, cho dấu ấn chuôi d.a.o rõ hơn một chút.

 

"Dấu ấn lan thảo." Ngô Tích Nguyên .

 

"Liên quan đến Tĩnh Vương? Chẳng lẽ họ là của Tĩnh Vương?!" Tống Khoát hỏi .

 

Ngô Tích Nguyên khẽ gật đầu: "Ít nhất cũng chút quan hệ với ."

 

Nhạc Khanh Ngôn , đột nhiên chỉ về một phía khác: "Ta cũng thấy một con d.a.o ở bên đó, nhặt về xem thử."

 

Nói xong liền về phía đó, Tống Khoát và Ngô Tích Nguyên hai đợi nhặt con d.a.o đó về.

 

Lưỡi con d.a.o mà Nhạc Khanh Ngôn nhặt về gãy một nửa, nửa còn cũng mẻ.

 

Hắn dùng tay áo lau chuôi d.a.o, khi rõ dấu ấn đó, lập tức sắc mặt đổi, bước nhanh về phía Ngô Tích Nguyên.

 

"Dấu ấn là một bông hoa mai!"

 

Sắc mặt Ngô Tích Nguyên cũng đổi, nếu lan thảo đại diện cho Tĩnh Vương, hoa mai là ai?

 

Cả một ngọn núi Tề Nam ngoài của Tĩnh Vương còn khác? Hắn đang hợp tác với ai?

 

Họ tốn công tốn sức phóng hỏa thiêu rụi nơi , e rằng chính là lo phát hiện.

 

Ngô Tích Nguyên suy nghĩ một lúc, về phía Tống Khoát: "Tống tướng quân, hôm đó bắt những thảo khấu , thu giữ binh khí của họ ?"

 

 

Loading...