Gả Cho Quân Nhân Lạnh Lùng, Cả Khu Tập Thể Như Nổ Tung - Chương 103
Cập nhật lúc: 2026-03-13 08:41:43
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Tri Thư đế giày tay Giang Doanh Doanh một cái, hỏi:
“Làm cho ai thế?”
Giang Doanh Doanh ướm thử kích cỡ , :
“Làm cho Dương Dương đấy ạ, nhưng chị dâu đừng với thằng bé nhé.”
“Nó cũng ngốc.”
đợi Giang Dương rửa tay xong hớn hở chạy về, Từ Tri Thư thầm nghĩ:
“Có lẽ nào, thực là, ...?”
Giang Dương cũng kéo một chiếc ghế cạnh Giang Doanh Doanh, hỏi:
“Cô ơi, đôi giày cô cho ai thế ạ?”
Giang Doanh Doanh :
“Làm cho một bạn nhỏ đấy.”
“Ồ ồ,” Giang Dương ngoan ngoãn gật đầu, cũng truy hỏi là bạn nhỏ nào.
Cậu lộ vẻ hâm mộ :
“Hâm mộ thật đấy, cháu cũng một đôi giày vải do chính tay cô .”
“ mà giày vất vả lắm, cháu nỡ để cô vất vả .”
Giang Doanh Doanh hỏi:
“Vậy nếu là Dương Dương, cháu một đôi giày như thế nào?
Đôi giày là cô giúp một thím ở nhà bếp cho cháu nội của thím , cô các bạn nhỏ bây giờ thích kiểu gì.”
“Dương Dương thể cho cô , như thế đôi giày chắc chắn sẽ hơn.”
Giang Dương vỗ vỗ ng-ực, “Tất nhiên là ạ,” , “Nếu một đôi giày thêu hình con hổ lớn đó, chắc chắn là ngầu nhất luôn.”
“Ra là , còn gì nữa ?”
“Còn ...”
Giang Dương vắt óc suy nghĩ để hiến kế cho cô , những thứ thích, càng càng hăng say.
Từ Tri Thư lẳng lặng đút cho Giang Doanh Doanh một quả nho, sự im lặng lan tỏa trong lòng bà.
Có lẽ, con trai bà ngốc, hoặc là thiếu tâm nhãn?
Cái tâm nhãn đúng là thiếu hụt lớn đấy!
Không nỡ , Từ Tri Thư thật sự nỡ cái điệu bộ hớn hở của thằng nhóc ngốc nghếch , bà lẳng lặng đút cho Giang Doanh Doanh một quả nho, tự ăn một quả để trấn tĩnh.
Sau khi Giang Dương một cho đời, thấy trong bát tay Từ Tri Thư chỉ còn hai quả nho.
Cậu im lặng, đôi mắt to chằm chằm Từ Tri Thư rời.
Từ Tri Thư lẳng lặng thu bàn tay đang định hạ xuống, đưa bát cho Giang Dương.
“Ăn nho xong thì rửa bát .”
Giang Dương hậm hực ăn nốt chỗ nho, đó hậm hực rửa bát.
Cái bóng lưng nhỏ xíu , cảm giác như sắp bốc hỏa đến nơi .
Giang Doanh Doanh :
“Chị dâu, như ạ?”
“Doanh Doanh, trêu trẻ con tranh thủ lúc sớm, cũng chỉ còn một hai năm thôi, còn cơ hội nữa .”
Từ Tri Thư :
“Vả , chị đây là đang rèn luyện nó đấy, ngoài gặp những , nó sẽ thích nghi hơn, kỹ năng đối phó hơn.”
Giang Doanh Doanh cũng từng nuôi con nhỏ, bà thật giả, nhưng cứ cảm thấy giống như là lý lẽ cùn .
Rất nhanh đó, Giang Dương , tay bưng một chiếc bát, vẫn là chiếc bát đó, trong bát vẫn là nho.
Từ Tri Thư “hừ" một tiếng, “Rửa cho ?”
Giang Dương ngoáy m-ông một cái, “Cô ơi, ăn nho ạ.”
“Ái chà ái chà, thật là đáng thương quá mà.”
Từ Tri Thư bắt đầu than vãn, Giang Dương mím môi, bàn tay nhỏ chọn chọn lựa lựa trong bát, đưa hai quả nho cho Từ Tri Thư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-quan-nhan-lanh-lung-ca-khu-tap-the-nhu-no-tung/chuong-103.html.]
“Mẹ ơi, nè, ăn nho ạ.”
Hai quả nho, cũng chẳng Giang Dương chọn thế nào mà nhỏ héo, là ngon.
Từ Tri Thư dựng ngược lông mày liễu lên, .
Cậu thấy bà nhận, thu tay về, ánh mắt của bà, một quả, hai quả... năm quả nho chui tọt bụng .
Từ Tri Thư vẫn đang chằm chằm, đôi môi Giang Dương run run, chủ động chọn một quả to căng mọng đút cho bà.
Lần , Từ Tri Thư ăn.
Giang Dương chọn một quả đút cho Giang Doanh Doanh, cô cũng ăn.
Cứ như , Giang Dương lúc thì đút cho Từ Tri Thư, lúc thì đút cho Giang Doanh Doanh, đút cho chính một quả.
Đang ăn, Từ Tri Thư hỏi:
“Con trai, nho ngọt ?”
“Ngọt ạ!”
Giang Dương :
“Lúc nãy con tự ăn thấy đắng lắm, ơi, đồ chi-a s-ẻ, chúng là một gia đình, như nho cùng ăn mới ngọt.”
Cậu bà, hỏi:
“Mẹ ơi, lúc nãy và cô ăn nho cũng thấy đắng ạ?”
“Lần ăn nho nhớ gọi con nhé, như sẽ ăn nho đắng .”
“Sẽ giống như bây giờ nè, ăn nho ngọt lịm luôn.”
Từ Tri Thư b.úng trán một cái, :
“Được , sai , lẽ gọi Dương Dương nhà cùng ăn nho ngọt sớm hơn mới đúng.”
“Biết nhận là lớn , ơi, con tha cho đấy.”
Giang Dương hào phóng .
“Cô ơi, ăn nho ạ.”
“Cảm ơn Dương Dương nhé.”
Ba ở trong nhà chính một lúc, đó cưỡng cơn buồn ngủ, ai nấy về phòng ngủ trưa một giấc.
Mãi đến nửa buổi chiều, sân nhà họ Giang mới bắt đầu động tĩnh.
Người tỉnh dậy đầu tiên là Giang Dương, lúc dậy Từ Tri Thư và Giang Doanh Doanh vẫn tỉnh.
Giang Dương ngẩn ngơ ngoài sân một lát, đành về phòng bài tập và đề thi.
Người tỉnh dậy thứ hai là Từ Tri Thư, bà dậy xong rửa mặt, quanh một vòng thấy Giang Doanh Doanh vẫn dậy, bà liền về phòng lấy sổ và b.út, cạnh Giang Dương chuẩn giáo án cho tuần .
Lúc Giang Doanh Doanh tỉnh dậy hơn bốn giờ chiều, cô lắc lắc cái đầu lơ mơ vì ngủ quá giờ.
Cô đúng là thể ngủ trưa , hễ ngủ là dậy nổi.
Giang Doanh Doanh khỏi phòng, Từ Tri Thư và Giang Dương thấy động tĩnh liền đồng loạt thò đầu cửa phòng.
“Doanh Doanh, dậy ?”
“Cô ơi, cô dậy ạ!”
Giang Doanh Doanh thần sắc long lanh giống hệt của hai con, :
“Vâng, dậy ạ.”
Ba túm tụm tán gẫu một lát, bữa tối dĩ nhiên là món thỏ ăn nguội mà đều vô cùng mong đợi.
Lần đầu tiên ăn, Giang Dương và Từ Tri Thư tròn xoe mắt, bữa cơm hai con ăn đến mức ngẩng đầu lên nổi.
“Ngon quá ngon quá.”
“Á á á, ngon tuyệt vời luôn.”
Giang Doanh Doanh thấy hai ăn ngon miệng, bản cũng vô cùng mãn nguyện.
Ừm, món thỏ ăn nguội đúng là hương vị trong ký ức, cô khá chuẩn.
Chỉ một con thỏ b-éo thôi thực sự khơi dậy tính háu ăn của bé Giang Dương.
Cậu ngày nào cũng mong ngóng đến kỳ nghỉ tiếp theo để lên núi dạo một vòng, xem thể bắt thêm con thỏ nào nữa .