Gả Cho Quân Nhân Lạnh Lùng, Cả Khu Tập Thể Như Nổ Tung - Chương 28
Cập nhật lúc: 2026-03-13 08:36:58
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hạ Yến bước trong bếp, bát mì đầy ắp đó, trong lòng dâng lên một luồng ấm gia đình vô hạn.”
Giang Doanh Doanh bước bếp ngay chân :
“Ăn xong nếu đủ thì trong nồi vẫn còn ạ."
Lần mời khách đó giúp Giang Doanh Doanh hiểu sơ qua về sức ăn của Hạ Yến.
Lần , cô dựa theo lượng ăn của và lượng ăn ngày thường của Giang Triều mà chuẩn .
“Còn cô thì ?"
Hạ Yến hỏi, đôi mắt thâm trầm Giang Doanh Doanh.
Giang Doanh Doanh ngẩn một lát, :
“ ăn ạ, đói , mau ăn , để ít đồ ăn vặt cho ông Phùng."
Hạ Yến cô sâu sắc:
“Lát nữa sẽ giúp."
Anh cũng mấy lời sáo rỗng như cùng ăn một chút ở giúp đỡ, từ việc lúc nãy Giang Doanh Doanh nấu mì giúp và hai tiếp xúc , thể thấy Giang Doanh Doanh là một khi đưa quyết định thì sẽ dễ dàng đổi.
Thế là Hạ Yến bưng bát, còn rảnh tay cầm đôi đũa ngoài ăn mì cùng lão Phùng.
Chẳng mấy chốc, dầu trong nồi của Giang Doanh Doanh còn nóng, Hạ Yến múc bát thứ hai .
Giang Doanh Doanh kinh ngạc trợn tròn mắt:
“Ăn xong ạ?"
Thần sắc cô lúc trông chút ngây ngô, đáng yêu.
“Không... nóng ạ?"
“Ăn xong ," Hạ Yến trả lời, dừng một chút, “Quen với tốc độ ăn như ."
Lông mày Giang Doanh Doanh khẽ nhíu , giải quyết xong bữa tối quá ba phút, vét sạch chỗ mì còn trong nồi, rửa sạch bát đũa của và lão Phùng xong liền xuống giúp Giang Doanh Doanh nhóm lửa.
Chân mày Giang Doanh Doanh cứ nhíu , mấy định gì đó với Hạ Yến nhưng thôi, cuối cùng vì mối quan hệ giữa hai thiết lắm nên cô nuốt những lời đó trong bụng.
Hạ Yến nhận ánh mắt của cô gái nhỏ, chỉ là cô mở miệng thì cũng tiện hỏi xem chuyện gì.
Lúc đầu, bầu khí trong bếp trong sự ngập ngừng của Giang Doanh Doanh còn chút khó xử lạ lùng, nhưng từ khi mùi thơm lan tỏa, lão Phùng cũng bếp “giám sát" thì bầu khí bỗng trở nên hòa hợp hơn hẳn.
“Tiểu Giang, cháu chiên cho ông nhiều một chút, lát nữa ông trả tiền công cho."
“Ông Phùng ơi, đồ chiên chỉ ăn một ít thôi ạ, nên ăn nhiều, dễ nhiệt lắm ạ."
“Ái chà, ông chừng mực mà, cháu cứ chiên nhiều một chút, ông mang tặng ..."
Lão Phùng miệng thì tặng , nhưng trong lòng nghĩ chính ăn còn chẳng đủ, mới thèm tặng ai .
Trong những lời “yêu cầu" của ông cụ, Giang Doanh Doanh và Hạ Yến một cái, đầy vẻ bất lực.
Cuối cùng, Giang Doanh Doanh chỉ chiên thêm cho lão Phùng đầy nửa đĩa khoai tây chiên.
Về phần tiền phiếu cơm cô định trả cho lão Phùng, ông cụ nhận, Hạ Yến cũng chịu.
Đến cùng là Hạ Yến nhét tiền phiếu cơm cho lão Phùng, còn mượn đèn pin để đưa Giang Doanh Doanh về khu tập thể.
“Tiểu Hạ, nhớ đưa tiểu Giang đến tận cửa nhà nhé, trời tối đấy."
“Phùng lão, cháu , ông cũng khóa cửa sớm ạ."
Sau khi bữa cơm trễ nải một lúc, trôi qua hơn nửa tiếng đồng hồ , Giang Doanh Doanh chào tạm biệt lão Phùng xong, bước chân trở về cũng nhuốm màu vội vã.
Chẳng bọn Giang Triều lo lắng , ngoài tìm cô nữa...
Trên đường về, Giang Doanh Doanh và Hạ Yến sóng đôi bên , nếu cô sợ nhà lo lắng thì chắc chắn cô sẽ trò chuyện thêm vài câu với Hạ Yến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-quan-nhan-lanh-lung-ca-khu-tap-the-nhu-no-tung/chuong-28.html.]
Hai đường một lúc, phía một bóng xông tới.
“Doanh Doanh, con bé , lâu thế..."
Giang Triều tới gần mới thấy Hạ Yến bên cạnh Giang Doanh Doanh.
Anh chút thắc mắc:
“Hạ đoàn, cũng ở đây ?"
“Anh, tới đây?"
Giang Doanh Doanh , “Em việc trễ nải một chút, gặp Hạ đoàn trưởng đường."
Chẳng hiểu , Giang Doanh Doanh theo bản năng nhắc với Giang Triều rằng thời gian cô trễ nải đó là nấu cơm cho Hạ Yến.
Hạ Yến cứu cô, cô báo đáp đối phương.
Giang Triều đó , ơn huệ cần cô bận tâm, sẽ trả.
Giang Doanh Doanh , cứu là cô, thì trả ơn cũng nên là cô.
Cô thực sự trút gánh nặng lên vai bọn Giang Triều, lúc cô cũng rõ vì lý do thôi thúc mà cô giấu nhẹm chuyện mới nấu cơm cho Hạ Yến.
“Hạ đoàn, trai tới , chúng cùng về là , cần đưa nữa ."
Giang Doanh Doanh tiến lên một bước, bên cạnh Giang Triều, chào tạm biệt .
“Chúng về đây, cũng về sớm nhé."
Giang Triều ngoài là để tìm , giờ tìm thấy thì đương nhiên là về thôi.
“Hạ đoàn, chúng về đây."
“Đợi , cái đèn pin đưa cho ," Hạ Yến , “Nhớ trả cho Phùng lão là ."
Giang Triều nếu một thì cần dùng đèn pin, nhưng chẳng đây còn Giang Doanh Doanh .
Thế là nghĩ một lát, tự nhiên đưa tay nhận lấy đèn pin từ tay Hạ Yến, nếu quan sát kỹ sẽ thấy vành tai đều đỏ lên.
Ngay cả khi Giang Doanh Doanh Hạ Yến cứu, mối liên hệ của với Hạ đoàn nhiều hơn nhiều, vẫn chút tự nhiên.
Dù thì Hạ Yến trong lòng tích lũy uy nghiêm từ lâu.
“Cảm ơn Hạ đoàn nhé, ngày mai sẽ trả cho Phùng lão."
Giang Doanh Doanh mím môi một cái, Hạ Yến.
“Hạ đoàn, chúng về đây."
“Được."
Hạ Yến yên tại chỗ nhúc nhích, hai em họ xa dần.
Tiếng gió thổi mang tiếng của hai họ ẩn ẩn hiện hiện truyền tới:
“Anh, ngày mai để em mang trả cho ông Phùng là ."
“Được, Doanh Doanh , em đ-ánh rơi cái gì mà lâu thế..."
Cô gái nhỏ dường như gượng một tiếng:
“Chẳng là tìm mãi thấy , mới tốn nhiều thời gian một chút, ngày mai ban ngày em sẽ tìm kỹ xem ..."
……
Gió thổi một cái, tan biến.
Hạ Yến chiếc hộp cơm đang cầm trong tay, mặt bỗng nóng bừng, thứ mà cô gái nhỏ tìm kiếm rõ ràng đang trong tay .
Về đến nhà, Giang Doanh Doanh Từ Tri Thư và Giang Dương một lớn một nhỏ càm ràm một hồi lâu, mãi cho đến khi thời gian còn sớm nữa cô mới thể nhanh ch.óng thoát khỏi sự càm ràm đó để tắm rửa về phòng.