Gả Cho Quân Nhân Lạnh Lùng, Cả Khu Tập Thể Như Nổ Tung - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-03-13 08:37:14
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sau khi hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện, Giang Doanh Doanh thấy cháu nhỏ của đúng là “tình sâu nghĩa nặng”.”
Sau đó, cô tốn ít lời mới khiến đứa trẻ hiểu rằng kiểu cho đối phương như là tình bạn thực sự.
Thực khi nhận hai bài kiểm tra đó, trong lòng đứa trẻ thầm hối hận .
Khi thấy sắc mặt của cha , sự hối hận càng lên đến đỉnh điểm.
cho dù chỉ là một đứa trẻ, bé cũng giữ thể diện.
Thế là hai bên cứ thế giằng co.
Dưới sự khuyên bảo của Giang Doanh Doanh, Giang Dương dường như mơ hồ hiểu điều gì đó, “oaoa” một tiếng nấc lên.
“Huhu, cô ơi, con coi là bạn , mà ... bạn với con!”
Giang Dương buông lời mạnh mẽ:
“Từ nay về con bạn với Nhị Mao nữa, con còn Thiết Đán và đều chơi với !”
Chương 34 Bị thương
Giang Dương t.h.ả.m lắm, nước mắt bay tứ tung.
Giang Doanh Doanh chút luống cuống an ủi ở bên cạnh, càng an ủi Giang Dương càng hăng hơn.
Đến cùng, Giang Doanh Doanh cũng chẳng an ủi gì nữa, chỉ đành đó, bé còn cô dùng khăn tay lau nước mắt cho .
Lau mãi Giang Dương cũng mệt, còn nặn một giọt nước mắt nào nữa.
Lúc , Hứa Tri Thư và Giang Triều từ trong bếp .
Giang Triều bưng một thau cháo trắng lớn, Hứa Tri Thư cầm một cây gậy củi.
Thấy , Giang Dương gào lên một tiếng, chạy nhận :
“Mẹ ơi, ơi, con , con dám nữa ...”
Hứa Tri Thư cầm gậy đuổi theo phía , mỗi cái vung gậy đều trông uy vũ nhưng cái nào cũng chỉ thiếu một chút nữa là đ-ánh trúng Giang Dương.
Giang Triều với Giang Doanh Doanh đang ngơ ngác:
“Doanh Doanh, , đói thì húp bát cháo lót .”
Giang Doanh Doanh chỉ tay về phía hai con Hứa Tri Thư:
“Anh ơi, ...”
“Em cứ đó,” Giang Triều rút một khúc gỗ từ đống củi trong sân, Giang Doanh Doanh bỗng dự cảm lành.
“Vợ ơi, mệt chứ, để giúp em.”
Giang Doanh Doanh mím môi, lắm, sự hỗn chiến của vợ chồng Giang Triều và Hứa Tri Thư, Giang Dương thêm một lúc nữa.
Tối hôm đó, bữa tối nhà họ Giang là cháo trắng và dưa muối.
Còn Giang Dương thậm chí còn cả dưa muối, chỉ một bát cháo trắng.
Nửa đêm, Giang Doanh Doanh thấy đói bụng, dậy nấu bữa khuya.
Lúc mở cửa thì gặp Giang Dương, lúc xuống bếp hai cô cháu thấy Giang Triều và Hứa Tri Thư đang tìm đồ ăn trong bếp.
Mấy một lát nở nụ ngượng ngùng.
Mọi cùng ăn một bát mì nước ai về phòng nấy ngủ.
Sáng hôm dậy, Giang Doanh Doanh vẫn như thường lệ, ăn sáng ở nhà ăn.
Lúc lấy cơm trưa, Giang Doanh Doanh thấy Vu Hồng Binh ở cửa sổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-quan-nhan-lanh-lung-ca-khu-tap-the-nhu-no-tung/chuong-44.html.]
Dù chỉ thoáng qua nhưng Giang Doanh Doanh chắc chắn thực sự thấy Vu Hồng Binh.
Vu Hồng Binh về , cũng về ?
Giang Doanh Doanh nén niềm vui sướng thầm kín đang trào dâng, cả ngày việc đều hớn hở.
Thím Lan Hoa trêu cô:
“Tiểu Giang, hôm nay cháu nhặt tiền đường ?”
“Thím Lan Hoa,” Giang Doanh Doanh , “Hôm nay tâm trạng cháu .”
Lúc tan về nhà, bước chân của Giang Doanh Doanh còn vui tươi hơn hẳn ngày thường.
Sư phụ Chu Giang Doanh Doanh, đầu hai đồ của , bỗng nhiên thở dài một tiếng.
“Cùng là thanh niên, Tiểu Giang thì hoạt bát tươi tắn, còn hai đứa ngày nào cũng lờ đờ thế ...”
“Sư phụ, từ dùng như , hai chúng con đây là vững vàng, trưởng thành.”
Sư phụ Chu chắp tay lưng, đầu lắc lư xa dần.
Đi đến gần nhà họ Giang, “Vợ ơi, em chuyện Hạ Đoàn thương nên với Doanh Doanh một tiếng ?”
Nụ mặt Giang Doanh Doanh lập tức cứng đờ.
“Anh ơi, gì cơ?”
Nhìn thấy Giang Doanh Doanh, Giang Triều và Hứa Tri Thư cũng cần bàn bạc xem nên cho cô chuyện nữa.
“Doanh Doanh, Hạ Đoàn về đến quân khu đưa đến bệnh viện quân y , chiều nay qua xem một lát...”
Giang Triều , “Anh nghĩ Hạ Đoàn ơn với nhà , bây giờ thương, ở bên cạnh, là thời gian chúng đưa cơm qua đó, chăm sóc một chút...”
“Hạ đoàn trưởng, thương nặng ạ?”
“Chiều nay qua xem thì vẫn tỉnh, bác sĩ và Ngụy phó đoàn qua một câu, Hạ Đoàn là chịu khổ lớn ...”
Giang Doanh Doanh chỉ cảm thấy tim thắt , cô cố gắng tìm giọng của .
“Cơm của Hạ đoàn trưởng để em cho.”
“Không cần,” Giang Triều , “Ngày nào em ở nhà ăn cũng vất vả , cơm để là , bên bệnh viện cũng qua chăm sóc.”
“ ,” Hứa Tri Thư cũng , “Tiết học ở trường của chị xong , chị sẽ qua bệnh viện xem cần giúp gì ...”
“Để em cho, lúc Hạ đoàn trưởng cứu em, bây giờ thương em qua thăm nhiều một chút là điều nên .”
“Chị dâu dạy ba khối bốn lớp Văn ở trường, việc dạy vốn vất vả , kể tiết dạy của bản chị nhiều, thỉnh thoảng đồng nghiệp xin nghỉ còn dạy ...”
“Về đến nhà còn bao nhiêu việc vặt vãnh , trai ban ngày huấn luyện ở quân khu về đến nhà cũng đủ thứ việc, vất vả lắm , việc chăm sóc Hạ đoàn trưởng cứ để em ...”
“Tay nghề của em , còn mấy món d.ư.ợ.c thiện bồi bổ, đợi qua bệnh viện hỏi bác sĩ điều trị cho Hạ đoàn trưởng xong em sẽ thêm mấy món canh thu-ốc bổ dưỡng để tẩm bổ c-ơ th-ể cho ...”
“Em kết thúc ca trực sáng, thời gian tới sẽ một quãng thời gian dài chỉ cần đến nhà ăn chuẩn cơm trưa và cơm tối, thời gian rảnh của em nhiều...”
“Tóm và chị dâu đừng tranh với em nữa, nhà để em chăm sóc Hạ đoàn trưởng là hợp lý nhất.”
“...”
Giang Triều còn thêm gì đó.
Giang Doanh Doanh ngắt lời :
“Hơn nữa, chỉ em chăm sóc Hạ đoàn trưởng , lãnh đạo quân khu của Hạ đoàn trưởng ở gần đây chắc chắn sẽ sắp xếp chăm sóc .”
“Yên tâm , Hạ đoàn trưởng là như , khi em còn chẳng cơ hội chăm sóc mà chỉ đưa cơm thôi đấy.”