Gả Cho Quân Nhân Lạnh Lùng, Cả Khu Tập Thể Như Nổ Tung - Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-03-13 08:39:16
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phía cô, Hạ Yến nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm buông , nắm buông … lặp lặp vài như thế mới nén sự rạo rực trong huyết quản.

 

Đầu óc bình tĩnh một chút, Hạ Yến cất bước về phía Giang Doanh Doanh.

 

“Sao thế?”

 

Anh thấy cô vẻ mặt đầy phiền não bèn hỏi han.

 

“Hạ Yến, tụi mang giỏ theo, mà hái hạt dẻ mang về đây?”

 

Hạ Yến quanh một lượt:

 

“Anh cách.”

 

Anh vơ mấy nắm cỏ khô gần đó, đan tại chỗ một cái sọt cỏ.

 

Giang Doanh Doanh đến bên cạnh , thấy thoăn thoắt vài cái, cỏ khô trong tay hình thù, càng đan càng nhanh, một cái sọt cỏ thoắt cái hiện mắt.

 

“Hạ Yến, giỏi quá mất!”

 

Hạ Yến mím môi, vành tai đỏ ửng lên, :

 

“Cái , em học thì dạy cho.”

 

“Dạ , nhưng giờ tụi hái hạt dẻ , tối nay em bánh hạt dẻ nướng cho ăn.”

 

“Được!”

 

Hạ Yến theo sự chỉ huy của Giang Doanh Doanh, hái đầy một sọt cỏ hạt dẻ.

 

Giang Doanh Doanh :

 

“Được , hái thế là đủ , tụi về thôi.”

 

“Được.”

 

“Em phát hiện em cũng đều hết nhỉ.”

 

Chương 46 Lời đường mật

 

“Em là đối tượng của , cái gì cũng theo em hết.”

 

Giang Doanh Doanh mím môi, vẫn ngăn khóe môi nhếch lên.

 

“Dẻo mồm dẻo miệng.”

 

.

 

“Không , đó là lời thật lòng của mà!”

 

Hạ Yến vội vàng thanh minh.

 

“Được , em tin .”

 

“Doanh Doanh, em quá.”

 

Hai về phía khu tập thể, Hạ Yến cõng hạt dẻ về nhà họ Giang.

 

Vừa sân, Giang Doanh Doanh bảo mau đặt sọt xuống.

 

“Dây cỏ thắt ?

 

Vết thương chạm ?”

 

“Không .”

 

Hạ Yến , “Không chạm vết thương, cái sọt nhỏ thôi, vả hạt dẻ nhiều cũng nặng, , em yên tâm .”

 

Giang Doanh Doanh lườm :

 

“Đã bảo là hai đứa mỗi cõng một đoạn đường , mà ban nãy ở núi lẽ ngay từ đầu em nên đồng ý để cõng mới đúng.”

 

Hạ Yến vội vàng :

 

“Doanh Doanh, thực sự mà, ở đây thể để em cõng đồ cơ chứ.”

 

Giang Doanh Doanh liếc một cái:

 

“Em tiễn về ký túc xá, về nghỉ ngơi cho , tối nay sang nhà em ăn cơm.”

 

“Không cần tiễn , để tiễn em về nhà ăn một thì đúng hơn.”

 

Sau khi đối diện với ánh mắt của Giang Doanh Doanh, Hạ Yến im bặt, ngoan ngoãn bên cạnh cô.

 

Giang Doanh Doanh tiễn đến gần khu ký túc xá nam độc :

 

“Này, xòe tay .”

 

Hạ Yến tuy tại nhưng vẫn ngoan ngoãn xòe lòng bàn tay mặt cô.

 

Giang Doanh Doanh đưa cho hai viên kẹo sữa Thỏ Trắng:

 

“Anh về ký túc xá nghỉ ngơi cho ngoan, sách, ngủ thẫn thờ đều , cố việc nặng, cũng đón em tan nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-cho-quan-nhan-lanh-lung-ca-khu-tap-the-nhu-no-tung/chuong-64.html.]

 

:

 

“Tối nhớ đến khu tập thể ăn cơm là , nếu ngoan ngoãn lời thì em sẽ thưởng thêm kẹo cho Đoàn trưởng Hạ của chúng .”

 

“Được, theo em hết.”

 

“Vậy .”

 

Hạ Yến bất lực , hai ba bước ngoái đầu , Giang Doanh Doanh vẫn nguyên chỗ cũ vẫy tay với .

 

Anh thêm hai bước ngoái đầu, cô vẫn còn ở đó.

 

Cả hai tự chủ mà bật , Giang Doanh Doanh vẫy tay :

 

“Mau .”

 

“Được , đây.”

 

Hạ Yến thêm hai bước ngoái đầu, Giang Doanh Doanh vẫn còn đó.

 

Lần cô mỉm lườm , Hạ Yến cũng lớn bước nhanh hơn, dõng dạc :

 

“Anh ngay đây.”

 

Trên lầu, một nam đồng chí độc nhiệm vụ về đang nghỉ ngơi chợt thấy buồn phiền vô cùng.

 

Hạ Yến lên lầu thấy Vu Chính Nghĩa bằng ánh mắt oán hận.

 

Khi Hạ Yến chạm mắt với , nụ môi vẫn còn vương .

 

Vu Chính Nghĩa nhanh ch.óng tiến gần , lúc ở tầng ngoài nhiệm vụ về thì chỉ còn Hạ Yến, chẳng ai khác cả.

 

Thế là Vu Chính Nghĩa thèm hạ thấp giọng.

 

“Lão Hạ ơi lão Hạ, mù mắt ?

 

thấy cái gì thế ?”

 

“Cậu, lão Hạ, Diêm vương mặt lạnh, cùng một nữ đồng chí ở , còn quyến luyến rời nữa chứ?”

 

Vu Chính Nghĩa với ánh mắt thể tin nổi:

 

“Cậu mau, mau một câu , bảo rằng đây là sự thật.”

 

“Không nữ đồng chí ,” Hạ Yến , “Là đối tượng của đấy.”

 

Vu Chính Nghĩa thấy vế đầu định gật đầu bảo thế mới đúng chứ, thế mới là Hạ Yến – Đoàn trưởng Hạ mà .

 

Kết quả là vế khiến suýt chút nữa thì sợ ch-ết khiếp.

 

Sau cơn chấn động, Vu Chính Nghĩa vẫn khỏi kinh ngạc.

 

Hạ Yến lướt qua , định về phòng nghỉ ngơi.

 

“Cậu đợi , đợi nào lão Hạ!”

 

Vu Chính Nghĩa đưa tay chặn cánh cửa mà Hạ Yến định đóng , hỏi cho chắc chắn.

 

“Cậu cái gì cơ?”

 

, nhầm chứ?

 

Cậu đối tượng !”

 

Vu Chính Nghĩa chằm chằm:

 

mới nhiệm vụ về mà từ một gã độc biến thành đối tượng á?”

 

Thấy Hạ Yến gật đầu, Vu Chính Nghĩa phấn khích hú hét một tiếng, còn định hỏi thêm gì đó.

 

Hạ Yến ngắt lời :

 

“Đừng nữa, đang nghỉ bệnh, đối tượng bảo nghỉ ngơi cho , ngủ trưa đây, về .”

 

Vu Chính Nghĩa thực sự quá đỗi kinh ngạc, bao giờ Hạ Yến những lời như , đờ một lúc cánh cửa phòng Hạ Yến đóng sầm .

 

“Cây già thực sự nở hoa ?”

 

Vu Chính Nghĩa lẩm bẩm:

 

“Lại còn lời đối tượng nữa chứ, rõ là khoe khoang mà!”

 

“Không , lão Hạ còn tìm đối tượng , cứ thế thì cũng nên tìm đối tượng ?”

 

Vu Chính Nghĩa và Hạ Yến quen từ hồi ở cùng trường quân đội, lúc học còn ở giường giường của .

 

Hồi đó, phòng ký túc xá của họ đề nghị phân chia thứ bậc theo thực lực, kết quả là Hạ Yến một đ-ánh bại tất cả , trở thành đại ca của họ.

 

Sau khi trường quân đội, Vu Chính Nghĩa cùng Hạ Yến đến cùng một quân khu.

 

Những năm qua, hai riêng tư đùa giỡn , nhưng Vu Chính Nghĩa hạ quyết tâm để Hạ Yến lấn át thêm nào nữa.

 

Vu Chính Nghĩa cái gì cũng so bì với Hạ Yến, nhưng về đại cục thì hai vẫn đồng lòng.

 

Loading...