Gà Luộc Dẫn Lối Cho Thao Thiết - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-08 14:18:41
Lượt xem: 292
là Đại Thiết, chính là chữ “thiết” trong Thao Thiết.
Vì quá ham ăn nên lén trốn xuống núi lừa bắt .
Khi tỉnh họ rì rầm bàn tán.
“Con đàn bà ngu thật.”
“Tào lao! Không ngu dụ bằng một cái đùi gà chứ? Tự nhiên vợ, còn kén chọn cái gì!”
nhíu mày, định ngu, thì cửa bật mở. Một gã đàn ông trắng trẻo béo ú .
Vừa thấy , chảy nước miếng: “Vợ quá.”
cũng chảy nước miếng.
Một con “cừu hai chân” béo , thèm c.h.ế.t .
1
Nghe gà luộc Trương Ký ngon đến mức nuốt cả lưỡi, thèm chịu nổi, nhân lúc đêm tối trăng mờ liền lén xuống núi.
“Gà luộc… gà luộc…”
bộ hơn mười cây mới tới huyện. Hỏi thăm một vòng mới nơi Trương Ký.
“Ở mới ?”
Ông lão bán gà nheo mắt từ xuống : “Không .”
thất vọng đám gà , lau nước miếng, định thì một cái đùi gà bóng mỡ đưa tới mặt.
“ mời cô ăn.”
Mùi thơm xộc thẳng mũi. nuốt nước bọt, mắt dán c.h.ặ.t cái đùi gà.
Thèm quá.
Muốn ăn quá.
sờ túi rỗng, lắc đầu.
Gã đàn ông cao gầy bật , nhét đùi gà tay .
“Ăn ăn , cô nó nửa tiếng .”
ngẩn , nhận lấy ăn ngấu nghiến.
Hắn trả tiền xong, ghé sát thì thầm, chỉ về con hẻm hẹp phía xa: “ Trương Ký ở .”
đang l.i.ế.m tay thì khựng : “Ở ?”
Hắn vẫy tay: “Đi theo .”
Vừa bước hẻm, một bóng đen lao định cướp đồ. Theo phản xạ, thúc cùi chỏ một cái. Người đập tường trượt xuống, ôm bụng nôn khan.
Gã cao gầy hốt hoảng: “Cô gì thế!”
ngơ ngác họ.
Người hồi , rên rỉ ôm bụng. Gã cao gầy vội giải thích đó là bạn , cũng là chủ quán Trương Ký.
Sợ vui, còn đưa phần gà còn cho : “Dẫn cô ăn món gà ngon nhất, lên xe .”
thèm quá, gặm gà lên chiếc xe van cũ trong hẻm.
“Uống nước.” - Tên đ.á.n.h mặt nghiêm trọng, lấy chai nước ném cho .
uống ừng ực: “Còn ?”
Cuối cùng uống hết cả thùng nước.
Xe chậm rãi lăn bánh, lắc lư như nôi.
Chẳng mấy chốc ngủ mất.
Tỉnh thì trời tối.
Trên xe thêm mấy cô gái, miệng đều dán băng keo.
gãi đầu. Chắc gà luộc ngon lắm, nhiều ăn .
“Mọi cũng tìm Trương Ký ?”
Họ hoảng sợ lắc đầu.
còn định hỏi thì cửa xe mở .
Gã cao gầy lôi họ xuống, cuối cùng sang , giọng bất đắc dĩ:
“Đi thôi, đến Trương Ký .”
gật đầu xuống xe.
Mấy cô gái dẫn những căn phòng khác . Có hai phản kháng tên đàn ông dùng gậy đ.á.n.h.
“Con khốn, tới đây còn lời! Có đ.á.n.h c.h.ế.t mày cũng chẳng ai !”
Một cô gái mặc áo thun đ.á.n.h đến m.á.u me be bét.
m.á.u đỏ tươi, lặng lẽ nuốt nước bọt.
A!
Thèm quá.
đẩy nhẹ gã đang đ.á.n.h : “Gà luộc ?”
Hắn loạng choạng bay xa hai mét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-luoc-dan-loi-cho-thao-thiet/chuong-1.html.]
Gã cao gầy , nhắm mắt thở dài, dịu giọng:
“Trong phòng. Cô , lát nữa mang tới.”
Trước khi , cô gái đất vẫn lắc đầu với , như đừng .
…
Căn phòng tồi tàn, còn tệ hơn hang núi của . Ngoài chiếc giường bẩn thỉu, góc tường còn chất hai đống khoai lang.
“Thèm c.h.ế.t mất, thèm c.h.ế.t mất.”
Không gà, xổm ăn khoai.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Chắc ăn hơn trăm củ.
Ngoài cửa vang tiếng bước chân.
họ thì thầm: “Con ngu thật.”
“Không ngu dụ bằng cái đùi gà chứ? Được một đứa con dâu , còn kén chọn cái gì.”
nhíu mày định phản bác.
Cạch!
Cửa một gã béo trắng trẻo mở .
Vừa thấy chảy nước miếng: “Vợ quá.”
cũng chảy nước miếng.
Con mồi béo .
Lần cuối ăn là một trăm năm .
Thèm c.h.ế.t .
2
“Vợ ơi!”
Gã béo chu môi lao về phía .
lau nước miếng, giơ tay đ.ấ.m một cái.
Bốp!
Gã béo bay thẳng lên giường, rầm một tiếng, chiếc giường sập luôn.
Ngoài cửa trầm trồ.
“Lưu lão nhị, thằng con đần của ông ghê gớm ?”
Lưu lão nhị gãi đầu. Con thế nào chẳng lẽ ông ?
Người vợ còn một phút, còn sập giường ?
quan tâm lời họ . Vừa c.ắ.n một miếng thịt của gã béo thì…
Phì phì phì!
nhổ hết , nhịn lẩm bẩm:
“Người thời nay ăn cái gì ? Thịt hôi tanh.”
Không ăn thịt.
trực tiếp xổm bên giường, há miệng nuốt luôn linh hồn của gã.
Lâu ăn linh hồn, cảm giác thỏa mãn khiến nhịn thở dài khoan khoái.
Ngoài cửa vang tiếng .
“Không ngờ con ngốc còn… dữ . Biết thế tao chơi .”
“Thôi , con ngốc sức mạnh ghê lắm. Không ý là đập mày dính tường ngay.”
“Cũng đúng.”
Bọn họ chợt nghĩ điều gì, lập tức đẩy cửa xông .
Chỉ thấy xổm đất, ăn khoai lang ngon lành. Cánh tay gã béo vẫn chảy m.á.u, bên giường còn một miếng thịt.
đầu, chằm chằm ba , nghĩ một lúc hỏi: “Gà luộc ?”
Lưu lão nhị thấy con trai nửa sống nửa c.h.ế.t thì hét toáng lên.
“Trời ơi! Mày gì con tao ?”
nhai khoai “rắc rắc”, vẻ mặt vô tội.
Lúc Lưu lão nhị mới để ý, hai đống khoai chỉ còn vài củ hỏng.
Ông sững sờ mấy giây hét lên:
“Hai trăm cân khoai của tao ?!”
Hai , thể tin nổi.
“Con ngốc … thật sự ăn hết ?”
Một nhịn hỏi, giọng đầy hoài nghi.
“Không thể nào! Hơn hai trăm cân đó! Lợn cũng ăn hết một lúc !”
Lưu lão nhị còn tâm trí nghĩ đến khoai nữa, vội chạy tới giường kiểm tra con trai.
Ông gọi mấy tiếng vẫn tỉnh, run rẩy chỉ : “Rốt cuộc mày gì?!”