“Các với ăn vẫn , đây gọi là ăn vẫn ? Năm ngoái ngâm to thế nào, năm nay ngâm to thế nào?”
Người phụ nữ “loảng xoảng” đặt hai cái chậu lên quầy, “ mua ba đồng tư một cân, tính còn bằng ba đồng rưỡi một cân, các lừa ai thế?”
Bên cạnh quầy vốn mấy đang định mua, vội vàng buông tay, “Nở ít thế ?”
“Nở ít các tự xem ?” Người phụ nữ rõ ràng là đanh đá, giọng the thé to.
Nhân viên thu mua đó mà tim đập thình thịch, đợi nhân viên bán hàng gì, qua khuyên: “Đồng chí, gì từ từ …”
Chưa xong phụ nữ cao giọng ngắt lời, “ gì mà ? Sao nào? Lên báo là oai ? Lên báo là thể bán hàng kém chất lượng ?”
Bà chỉ thẳng Lâm trường Kim Xuyên, “ thấy bọn họ lên báo tỉnh một , vênh váo họ gì .”
Chất lượng hàng hóa kém quá nhiều, quả thực ít trong lòng lẩm bẩm, phụ nữ ầm lên, lập tức bên cạnh hùa theo.
Còn nên thư cho báo tỉnh, phản ánh tình hình, mà nhân viên thu mua đó bên cạnh đầu óc cuồng.
Anh vội vàng khuyên phụ nữ , bảo bà bớt giận, khuyên bình tĩnh, chút chuyện đến mức.
Nhân viên bán hàng của cửa hàng rau củ và thực phẩm phụ cũng nhịn kéo , hạ giọng, “Là hàng của Lâm trường Kim Xuyên , họ mắng cũng là mắng Lâm trường Kim Xuyên, xen gì?”
vấn đề là căn bản hàng của Lâm trường Kim Xuyên, nhân viên thu mua đang thế nào, bên cạnh đột nhiên : “Đây là mộc nhĩ của Lâm trường Kim Xuyên nhỉ?”
Tiếng thực sự chút đột ngột, lúc đó đều qua, phát hiện là một phụ nữ trung niên cũng đang xách giỏ rau.
Người phụ nữ trung niên ở cửa, rõ ràng là mới , lập tức nhíu mày, “Không thì đừng bừa, của Lâm trường Kim Xuyên thì là của ?”
Những là của các lâm trường Trừng Thủy, năm nay các lâm trường khác cũng trồng, đặc biệt là phụ nữ đến gây sự , chuyện khách khí.
Người phụ nữ trung niên mắng mấy câu, cũng nổi giận, lấy giỏ rau tay xuống đẩy về phía .
“ bừa cái gì mà bừa? Vừa đến cửa hàng liên doanh, mua mộc nhĩ của Lâm trường Kim Xuyên ở đó, căn bản loại .”
Cửa hàng liên doanh, là cửa hàng do nhiều đơn vị cùng kinh doanh.
Loại cửa hàng giống hợp tác xã mua bán ở trấn, bán đủ thứ, nhưng đây quả thực còn bán cả rau.
Mọi đều chút tin, đặc biệt là nhân viên thu mua , nhưng theo động tác của đối phương, trong giỏ quả thực một túi mộc nhĩ khô.
Chỉ kích thước thôi thấy rõ ràng lớn hơn loại bán ở cửa hàng rau củ và thực phẩm phụ, kể hình dạng còn đều tăm tắp, mắt.
Lúc đó liền ghé xem, “Năm ngoái mua chính là loại .”
Những xa cũng vội vàng tiến lên vài bước, “Năm ngoái mua cũng là loại .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-nham-cho-dai-lao-trong-van-nien-dai/chuong-335.html.]
“ sai chứ?” Người phụ nữ trung niên giơ giỏ rau cho xem một vòng, “Còn bảo bừa, ai mới là bừa ở đó!”
Mọi lập tức về phía mắng bà hăng nhất, đối phương lườm một cái, “Nhìn gì? Có .”
ai cũng nhớ nữa, cuối cùng đành về phía của cửa hàng rau củ và thực phẩm phụ.
Người phụ nữ đến gây sự là đầu tiên lên tiếng, “Các đây là hàng của Lâm trường Kim Xuyên ? Sao khác của nhiều thế?”
“ .” Bên cạnh bà suýt nữa mua, nghĩ mà thấy suýt lừa, “Hàng của Lâm trường Kim Xuyên hơn của các nhiều.”
Đó mới chỉ là suýt mua, mua thật thì mặt mày tái mét vì giận, “Sao các còn lừa thế ?”
“Còn bảo năm nay núi , núi mà mộc nhĩ của thế ?”
Đừng là khách hàng, ngay cả nhân viên của cửa hàng rau củ và thực phẩm phụ cũng về phía nhân viên thu mua đó với ánh mắt nghi ngờ.
Nhân viên thu mua đến trán đổ mồ hôi, nhưng vẫn từ bỏ, hỏi phụ nữ trung niên: “Cái của chị thật sự mua ở cửa hàng liên doanh ?”
“Không mua thật thì là mua giả ?” Người phụ nữ trung niên vui, “Có các một chuyến là ngay chứ gì?”
Bà thật hiểu, bà chỉ một câu thật lòng, chọc giận ai , tại mắng, là bừa?
“Vậy mộc nhĩ của chị mua bao nhiêu tiền? Chắc cũng ba đồng rưỡi một cân chứ?” Đây là cọng rơm cứu mạng cuối cùng mà nhân viên thu mua thể bám .
Anh thực sự thể mở mắt láo rằng hàng của họ thể sánh bằng của Lâm trường Kim Xuyên, nhưng ít nhất hàng cũng rẻ ?
Chỉ cần hàng đủ rẻ, kém một chút cũng , chẳng lẽ còn mong nó như hàng đắt tiền của ?
Kết quả phụ nữ trung niên đó : “Cần gì ba đồng rưỡi? Ba đồng tư thôi.”
“Ba đồng tư?” Nhân viên thu mua còn gì, những xung quanh kinh ngạc .
“ , ba đồng tư một cân, nếu thấy rẻ hơn năm ngoái, cũng mua một lúc cả cân.”
Người phụ nữ nhiều nữa, xong liền cất mộc nhĩ , về phía quầy bên cạnh, “Cho năm cân đậu đũa.”
mặt vẫn hết bàng hoàng, mộc nhĩ như , cũng bán ba đồng tư một cân? Giống như của cửa hàng rau củ và thực phẩm phụ?
Ngay lập tức những cùng huých tay , hiệu bằng mắt, lặng lẽ rời khỏi cửa hàng rau củ và thực phẩm phụ. Người phụ nữ đến gây sự còn trực tiếp bưng chậu lên, “ xem thử.”
Nếu là thật, chắc chắn lát nữa bà sẽ gây sự, thậm chí còn dữ dội hơn, nhân viên thu mua suy nghĩ một lúc, cũng theo.
Tổng cửa hàng của cửa hàng rau củ và thực phẩm phụ thực gần cửa hàng liên doanh, bộ cũng mất hai mươi phút.