Gả Nhầm Cho Đại Lão Trong Văn Niên Đại - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:18:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày Nghiêm Tuyết rời , gia đình Nghiêm Tùng Sơn ai đến tiễn, mấy đứa nhỏ mặc dù thò đầu , nhanh bố gọi .

Hai vợ chồng thực sự nghẹn khuất, vốn còn tưởng hôn sự thành, ít , nhà thể nhường cho họ, ngờ Nghiêm Tuyết để Nghiêm Kế Cương ở .

Con nhóc để tâm đến đứa em trai nhất ?

Không thể nào đó đều là giả vờ, tìm tiền đồ , liền lập tức vội vàng rũ bỏ gánh nặng chứ?

họ đến tiễn , cũng ai để ý. Nghiêm Tuyết Nhị lão thái thái tiễn đến cổng sân, em trai ruột tiễn ngoài làng.

Mắt thấy càng càng xa, thiếu niên giúp cô vác tay nải ý định dừng , Nghiêm Tuyết cuối cùng cũng .

Không cần cô mở miệng, Nghiêm Kế Cương cũng thể hiểu ý cô, mím môi, cuối cùng vẫn nhịn :"Chị, chị, chị sẽ về, về chứ?"

"Nhiều nhất là nửa năm." Nghiêm Tuyết tháo găng tay của .

Nghiêm Kế Cương cũng tháo găng tay ngoắc tay với cô, ngoắc xong đợi cô gì, nhét tay nải liền chạy, chạy xa lén đầu cô.

Cách quá xa Nghiêm Tuyết rõ biểu cảm của bé, nhưng thể thấy khi , lấy mu bàn tay quệt mặt một cái...

Ba ngày , chuyến tàu hỏa vỏ xanh kiểu cũ dừng ở một thị trấn nhỏ phủ đầy tuyết chân núi Trường Bạch.

Nghe nhân viên phục vụ thông báo trạm Trừng Thủy đến, Nghiêm Tuyết quấn c.h.ặ.t khăn quàng cổ cầm lấy hành lý, khỏi ga, thấy giơ một tấm biển bằng bìa cứng, đó hai chữ "Nghiêm Tuyết".

tới:"Là dì Thu Phương ạ?"

Người phụ nữ trùm kín mít giậm chân gật đầu, đ.á.n.h giá từ xuống :"Cháu là Tiểu Tuyết?"

Nghiêm Tuyết , đối phương lập tức gập tấm bìa cứng , kẹp nách, đưa tay đỡ lấy hành lý cô đang xách:"Mấy năm gặp, đều lớn thành thiếu nữ , cháu , dì cũng dám nhận."

Lại hỏi cô:"Đông Bắc lạnh nhỉ? Hồi dì mới đến lợi hại, tai, tay đều cước, lấy thanh hao đông nấu nước ngâm mấy năm mới khỏi."

Rõ ràng đây là một , Nghiêm Tuyết cũng theo dì ngoài:"Cũng tàm tạm ạ, Cô lão lão đặc biệt dặn dò mùa đông bên lạnh, bảo bà nội giúp cháu sửa áo bông."

"Cô lão lão của cháu chính là lo lắng, kể từ khi dì bên lạnh, năm nào thư cũng hỏi."

Đơn Thu Phương , lông mày và mắt Nghiêm Tuyết cũng cong cong:"Cô lão lão là quan tâm dì, bà còn bảo cháu mang theo ít khoai lang khô, cho dì với các em ăn."

"Xa thế còn bắt cháu cõng đồ, cũng chê nặng." Đơn Thu Phương ngoài miệng phàn nàn, ý trong mắt sâu hơn.

dẫn Nghiêm Tuyết chen khỏi đám đông:"Đến chỗ dì , dì đồ ăn ngon cho cháu. Đợi ngày mai nghỉ ngơi khỏe , lâm trường."

"Vẫn nên lâm trường ạ, gặp sớm cũng yên tâm sớm, bà nội và em trai cháu vẫn đang ở nhà đợi tin tức."

cũng là họ hàng xa, nhiều năm gặp , Nghiêm Tuyết phiền . Huống hồ thời đại nhà cửa đều chật chội, lương thực trong thành phố còn cung cấp theo nhân khẩu, đừng là tiếp đãi khách, khi nhà còn đủ ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-nham-cho-dai-lao-trong-van-nien-dai/chuong-7.html.]

Cô thậm chí định để Đơn Thu Phương cùng , vẫn là Đơn Thu Phương thấy thực sự khuyên , tìm một quen nhờ về nhà báo một tiếng, kiên quyết băng qua hơn nửa Trừng Thủy, đưa cô đến ga tàu hỏa rừng:"Đi lâm trường tàu hỏa nhỏ, bên đó hẻo lánh, một nơi còn đường, xe khách ."

Thực sự nhịn hỏi:"Thật sự đến chỗ dì ?"

"Nếu cháu thực sự nhập hộ khẩu ở đây, còn lo cơ hội ?" Nghiêm Tuyết :"Đến lúc đó nhất định sẽ mang lễ tạ mai đến cảm ơn dì."

"Cháu sống , dì còn tham chút lễ tạ mai đó của cháu ."

Ga tàu hỏa rừng lớn, chỉ một dãy nhà trệt. Lúc hai một chuyến tàu hỏa nhỏ sắp khởi hành, Đơn Thu Phương tìm hỏi, lập tức kéo Nghiêm Tuyết chạy trong.

"Chính là chuyến , bây giờ mua vé kịp nữa , lên tàu mua bổ sung."

đẩy Nghiêm Tuyết lên, bản định lên, phía gọi:"Dì Thu Phương! Dì Thu Phương ở đây ?"

Đơn Thu Phương chân bước lên bậc thang sắt, theo bản năng đầu :"Ai tìm ?"

Một cô bé mười hai mười ba tuổi trượt nhanh tới, giày trượt băng tự chế bọc giày còn cởi, nhảy lên bậc thang, thở hổn hển:"Đại Cường nhà dì, nhà dì rơi xuống hố băng , cháu bảo cháu qua báo cho dì một tiếng..."

Lời còn dứt, Đơn Thu Phương lập tức biến sắc:"Đại Cường rơi xuống hố băng ? Đã cứu lên ?"

Đây chính là những ngày lạnh nhất của mùa đông, nhiệt độ âm hai ba mươi độ, khéo sẽ c.h.ế.t cóng .

"Dì về ngay đây." Đơn Thu Phương nhảy xuống bậc thang sắt liền chạy, chạy sáu bảy mét, nhớ điều gì vội vàng đầu:"Nhà dì việc, Tiểu Tuyết cháu tự nhé. Người tên Tề Phóng, ở Lâm trường Kim Xuyên, cháu đến hỏi thăm một chút là tìm ."

"Cháu cũng xem thử."

Nghiêm Tuyết rõ, vội vàng xách hành lý đặt xuống lên, mới , tàu hỏa lắc lư khởi hành.

Cùng với tiếng "rầm" đóng cửa của nhân viên phục vụ, hai bóng dáng một lớn một nhỏ đó cũng nhanh ch.óng biến mất thấy nữa.

Cho đến khi màn đêm buông xuống, uống t.h.u.ố.c lấy rượu trắng nồng độ cao lau , cuối cùng cũng hạ nhiệt độ cơ thể của đứa trẻ xuống, Đơn Thu Phương mới đột nhiên nhớ một chuyện.

Bên lâm trường tên Kim Xuyên hai cái, một cái Kim Xuyên, một cái Tiểu Kim Xuyên, lúc đó chắc dì sai chứ...

Nghiêm Tuyết cũng phát hiện vấn đề , lúc cô tìm nhân viên phục vụ để mua vé bổ sung.

Mặc dù cô nhớ rõ Đơn Thu Phương là Kim Xuyên, nhưng vẫn nhịn hỏi một câu:"Có hai Lâm trường Kim Xuyên ?"

Cô sợ lúc đó Đơn Thu Phương vội vàng, rõ ràng. Bây giờ tàu chạy , cô cũng cách nào tìm dì xác nhận.

Nhân viên phục vụ cầm kẹp vé đầu cũng ngẩng lên:"Một cái Kim Xuyên, một cái Tiểu Kim Xuyên, thời gian khai thác khác , giá vé cũng khác ."

 

 

Loading...