GẢ NHẦM CHO ĐẠI LÃO VĂN NIÊN ĐẠI - Chương 75:**
Cập nhật lúc: 2026-04-14 23:23:22
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ Phóng dứt khoát sang chuyện quấy với bà cô họ Tề: "Chuyện đúng là gia đình cháu , nhưng cháu và Nghiêm Tuyết kết hôn cũng ngót nghét bốn tháng . Tình cảm hai vợ chồng đầm ấm, bọn cháu ý định ly hôn. Cháu chỉ chân thành gửi lời xin tới cô và Tề Phóng thôi ạ."
Bà cô họ Tề lúc nãy hùng hổ là thế, nhưng thằng cháu "bóp team" một vố oái oăm nên giờ cũng đau đầu nhức óc: "Thôi thì... chuyện các cô các cũng ai cố tình."
Nói là chủ ý xí xóa cho êm chuyện.
Thấy , Kỳ Phóng cung kính dâng xấp tiền năm trăm tệ bằng hai tay: "Dù thế nào thì cháu vẫn nợ gia đình cô một lời xin , cũng xin chân thành cảm tạ ơn nghĩa nhà cô ngày đó đưa tay giúp đỡ Nghiêm Tuyết."
Nghiêm Tuyết mồ côi cả cha lẫn , chỉ còn một em trai đang độ tuổi ăn học. Cô nhắm mắt lấy chồng vội vã, còn đòi bằng khoản tiền sính lễ một trăm tệ, ắt hẳn uẩn khúc gì đằng .
Gia đình họ Tề sẵn sàng giang tay đón nhận lúc khốn khó , quả thực là ân nhân lớn của Nghiêm Tuyết. Nếu nhờ mối duyên hụt với nhà họ Tề, cũng chẳng cơ hội gặp gỡ và lấy Nghiêm Tuyết.
Chàng thanh niên năng chân thành, tuy khuôn mặt nét lạnh lùng nhưng diện mạo sáng láng, khôi ngô. Bà cô họ Tề ngắm nghía một chốc chép miệng thở dài: "Âu cũng là cái duyên cái nó bén với ."
Ai xong chuyện mà chẳng cảm thán một câu vô duyên vô phận. Đời thuở nhà ai lắm trò trùng hợp đến mức trớ trêu như thế, cứ sai một ly là cả một dặm?
Mọi chuyện coi như ngã ngũ, chẳng còn ai đả động đến cái đòi hỏi oái oăm ban nãy của Tề Phóng nữa, cũng chẳng ai gặng hỏi thêm lời nào.
Tề Phóng ngước mắt Nghiêm Tuyết đối diện, rốt cuộc đành câm nín, lặng lẽ tiến tới nhận lấy xấp tiền năm trăm tệ.
ngay giây tiếp theo, cặm cụi đếm lấy đúng mười tờ bạc mười tệ, thẳng thừng trả bộ phần còn : " chỉ xin nhận đúng một trăm tệ tiền sính lễ của thôi." Nói đoạn, kéo tuột cô lưng bước thẳng.
Thư Sách
Bà cô họ Tề trợn tròn mắt ngỡ ngàng, kịp phản ứng thì thằng cháu kéo xềnh xệch như bay, chỉ kịp ngoái vội vàng quăng một câu chào khách sáo với .
Ra khỏi nhà mới, một quãng khá xa, Tề Phóng mới chịu chậm . Bà cô vuốt n.g.ự.c thở hồng hộc: "Cái con bé đó... cháu từng gặp mặt ?"
Lúc đầu cứ nghĩ loanh quanh sai hướng, nhưng hiểu tính nết thằng cháu ruột của , thấy nó khăng khăng cố chấp đến , bà cô cũng nhanh ch.óng lờ mờ đoán cớ sự.
Quả nhiên, Tề Phóng hỏi, đầu cúi gằm xuống, bộ dạng hệt như chú cún nhỏ dầm mưa ướt nhẹp.
Bà cô thấy thế cũng đứt từng khúc ruột xót xa, nhưng ván đóng thuyền, bà chỉ vỗ vỗ vai cháu an ủi: "Ai mà ngờ sự đời lắm éo le đến thế? Chỉ c.ầ.n s.ai lệch một ly thôi là chuyện đến nông nỗi ngày hôm nay."
Oái oăm cái bà Đơn Thu Phương chỉ sai địa chỉ, oái oăm cái thanh niên tình cờ vị hôn thê từ thuở lọt lòng cũng tên Nghiêm Tuyết. Chuyện mang kể đài phát thanh khéo còn tưởng là hư cấu.
"Thôi cháu ạ, đành chấp nhận . Chẳng lẽ cháu định xúi ly dị chồng dắt díu về vợ cháu? Lúc đó thành gái qua một đời chồng , đời chê cho vỡ mặt ."
Bà cô quả là guốc trong bụng Tề Phóng. Nghe bà , lập tức ngẩng phắt đầu lên: "Cô ơi, chuyện cô sống để c.h.ế.t mang theo nhé, tuyệt đối đừng hé răng với ai."
Đến nước mà vẫn còn lo sốt vó cho thanh danh của con gái .
Bà cô thở dài thườn thượt: "Cô , cháu dặn thì cô cũng khóa c.h.ặ.t miệng . Sau cô còn lo mai mối cho cháu nữa chứ."
Gia đình bà là phe chịu thiệt thòi oái oăm nhất trong cái mớ bòng bong , vạch áo cho xem lưng gì? Để thiên hạ lấy trò cho thiên hạ mua vui chắc?
Ai dè Tề Phóng xong, cứ im lìm một hồi lâu mới lí nhí: "Cô ơi... từ giờ cô khoan hẵng mai mối cho cháu nhé? Cháu... cháu lập gia đình vội."
"Thằng Tề Phóng tính nết cũng việc phết, chẳng tham lam chút nào." Đợi hai cô cháu khuất bóng, Đơn Thu Phương nhịn buông một lời khen ngợi.
Dĩ nhiên "Tề Phóng" ám chỉ Tề Phóng chứ Kỳ Phóng. Kỳ Phóng khựng , dửng dưng gom nốt tiền còn đưa hết cho Nghiêm Tuyết, sang rót một cốc nước đặt mặt Đơn Thu Phương: "Dì Thu Phương, dì uống miếng nước ạ."
Thấy cảnh vợ tay hòm chìa khóa quản lý tài chính, trong lòng Đơn Thu Phương ưng ý thêm vài phần: "Tiểu Kỳ quê quán ở thế cháu? Năm nay bao nhiêu tuổi ?"
Lần thì đích thị là đang gọi Kỳ Phóng . Anh thành thực khai báo: "Dạ, quê cháu ở Yên Kinh. Năm nay cháu hai mươi hai tuổi, hơn Nghiêm Tuyết hai năm hai tháng ạ."
"Trai Yên Kinh cơ ? Thanh niên trí thức xuống nông thôn hả cháu?"
Đơn Thu Phương bắt đầu đ.á.n.h giá săm soi. Dù thì thanh niên trí thức cắm bản tính là công nhân viên chức chính thức, thu nhập lương bổng bấp bênh lắm.
Ngờ Kỳ Phóng đáp: "Dạ ạ, cháu học xong sớm nên xin điều động công tác về đây luôn."
"Ra trường xong là tình nguyện xuống hỗ trợ xây dựng vùng sâu vùng xa ? Tư tưởng tiến bộ gớm nhỉ."
Cũng may là Đơn Thu Phương nhanh nhảu hỏi thêm câu: "Tốt nghiệp cấp ba cháu?", chứ khéo té ngửa đằng .
Ngay cả Nghiêm Tuyết cũng mù tịt chẳng rõ nguồn cơn thực sự khiến Kỳ Phóng dạt về cái lâm trường khỉ ho cò gáy . Cô chỉ lờ mờ nhớ , hồi đó hình như thầy giáo của linh cảm biến cố, sợ liên lụy nên hối thúc ngay và luôn.
Có mặt Đơn Thu Phương ở đó, nhiều chuyện cô cũng tiện đào sâu, đành xòa lảng : "Hôm nay dì ngủ nhà con một đêm ."
"Đấy, bảo qua nhà dì ở thì chịu cơ. Chịu lời dì từ sớm thì đến nỗi sinh cớ sự ?"
Đơn Thu Phương trừng mắt lườm yêu Nghiêm Tuyết một cái. Thấy Kỳ Phóng vẻ nhạy bén phát hiện điều gì đó bước ngoài sân, bà mới hạ giọng thì thầm: "Cơ mà dì thấy ngon nghẻ hơn cái Tề Phóng đấy."
"Dì cũng mê cái thế cơ á." Nghiêm Tuyết nhịn bật .
"Đâu mà chả mê. Chẳng lẽ rước cái thứ ma chê quỷ hờn về để hằng ngày tự rước bực ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-nham-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-75.html.]
Đơn Thu Phương hùng hồn bảo vệ tiêu chí kén chồng ngoại hình: "Dì chủ yếu là ưng cái tính . Chứ cái Tề Phóng hiền lành cục mịch quá. Sống với loại thật thà như cục đất đó thì cháu sợ ăn h.i.ế.p, nhưng nơm nớp lo nó đè đầu cưỡi cổ ở ngoài xã hội. Đến lúc đó cháu xù lông nhím lên mặt bảo vệ nó. Lấy một chồng sắc sảo, bản lĩnh thì cuộc đời cháu nó mới nhàn hạ ."
Chuyện thì dì chí lý. Kỳ Phóng quả thực chẳng cần cô xù lông bảo vệ. Hồi mới bộ tiểu thuyết , Nghiêm Tuyết còn thấp thỏm lo ngày nào đó thấy chán đời thẳng tay dọn dẹp nguyên cả hội vai chính chứ.
Đang rôm rả, Kỳ Phóng từ ngoài bước , nét mặt thản nhiên như gì xảy . Nghiêm Tuyết cũng ý tứ gặng hỏi thêm, lạch cạch dậy với Đơn Thu Phương: "Thôi dì cháu về nhà con dì."
Cái bàn chân đang đau của cô còn kịp chạm đất, Kỳ Phóng cúi cõng thốc cô lên lưng. Đơn Thu Phương cảnh tượng ân ái đó, trong lòng chấm thêm cho con rể hụt hai điểm mười.
Mãi đến khi bước khỏi cổng, Nghiêm Tuyết mới tinh mắt phát hiện bóng dáng Đại tiểu thư họ Nghiêm đang lấp ló, bộ tình cờ ngang qua. Lúc cô mới vỡ lẽ, hóa ban nãy Kỳ Phóng phát hiện cô ả nên mới chạy ngoài.
Chẳng hiểu cô nương tuyệt vọng mà vẫn ngoan cố bám trụ đến tận đây dò la tin tức. Dám cá Kỳ Phóng đó "tiếp đón" cô bằng những lời lẽ phũ phàng lắm, nên cô mới rụt rè dám mon men gần, cũng chẳng dám hé nửa lời.
Về đến căn nhà nhỏ hai vợ chồng Nghiêm Tuyết đang ở, tuy bề thế như nhà mới xây nhưng "nhỏ mà võ", đồ đạc tiện nghi chẳng thiếu thứ gì, dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm. Đơn Thu Phương chỉ tò mò liếc khúc gỗ sần sùi chình ình giường sưởi. Nghe đang dùng để ươm mộc nhĩ, bà cũng gặng hỏi thêm. Tờ mờ sáng hôm , bà dậy sớm ga đón chuyến tàu nhỏ trở về nhà.
"Thấy cuộc sống hai đứa bây đầm ấm, dì cũng trút tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu nay." Lúc chia tay, Đơn Thu Phương nhất quyết cản Nghiêm Tuyết cho tiễn: "Chân cẳng đang đau thì cứ yên đấy, để tiểu Kỳ đưa dì ga là ."
Nghiêm Tuyết vẫn chu đáo gói ghém cẩn thận một túi lớn nào là rau dớn, cẩu tích phơi khô mới cách đây ít hôm để Đơn Thu Phương mang về.
Mấy loại rau dớn rừng ở chỗ, chỉ cần phơi khô là thể trữ ăn rả rích đến tận mùa đông, lúc ăn lấy nước sôi ngâm nở là giòn rụm như mới.
Tuy nhiên, với loại cẩu tích lớp lông tơ bao phủ, thì công đoạn sơ chế mất công xíu. Luộc sơ qua nước sôi xong là tuốt sạch sành sanh lớp lông . Trước khi đem phơi cũng vò nát cho mềm, nếu đến mùa đông ngâm bao lâu cũng cứng quèo, nhai đau cả hàm.
Tiễn khách xong xuôi, Nghiêm Tuyết vuốt ve khúc gỗ ươm mộc nhĩ. Thấy bề mặt gỗ hanh khô, cô tỉ mỉ vẩy thêm vài giọt nước.
Trải qua một ngày đêm ủ ấm ép chín, mấy cái mầm mộc nhĩ li ti bắt đầu nhú những chiếc tai bé xíu xiu, màu sắc cũng sậm dần . Chỉ đợi khi nào bung xòe hết cỡ, cô sẽ hái xuống, chọn lấy phần cùi thịt dày dặn nhất để meo giống.
Nghiêm Tuyết cẩn thận xê dịch khúc gỗ chỗ đón tia nắng ban mai hắt . Vừa yên vị xong xuôi thì Đại tiểu thư họ Nghiêm rụt rè gõ cửa.
So với cái vẻ mặt nôn nóng bồn chồn hôm qua, hôm nay cô trông bình tĩnh hơn hẳn. Vừa bước chân cửa, cô khép nép cúi đầu tạ với Nghiêm Tuyết: "Hôm qua cư xử... kỳ quặc lắm ?"
"Có chút kỳ quặc thật." Nghiêm Tuyết thẳng thắn đáp lời, "Đành rằng cô và Kỳ Phóng từng hôn ước, nhưng chính gia đình cô là chủ động hủy hôn. Chuyện cũng trôi qua bao nhiêu tháng trời , bỗng dưng đùng một cái cô lặn lội tới tận đây nằng nặc đòi kết hôn."
"... lúc đó thực sự hai kết hôn." Đại tiểu thư ấp úng, ánh mắt vẫn còn phảng phất sự hoang mang, vô định.
Hôm qua, khi tận mắt chứng kiến cái gia đình nọ lôi đến lũ lượt kéo về, mà vẫn chịu đổi vị trí của hai cô dâu, cô mới bàng hoàng nhận , hiện thực trệch so với giấc mộng của .
thể như ?
Rõ ràng Kỳ Phóng bằng xương bằng thịt mặt cô giống hệt gã đàn ông trong giấc mộng đến từng đường nét. Rõ ràng trong mộng, Kỳ Phóng cả đời sống cô độc chẳng hề cưới vợ.
Ngộ nhỡ cô thể lấy Kỳ Phóng, thể khiến nguôi ngoai cơn giận, thì cha cô , chồng cô sẽ ...
"Cô nỗi khổ tâm nào khó đúng ?" Nghiêm Tuyết nhẹ nhàng gặng hỏi thêm nữa.
Sự hỗn loạn hôm qua cộng với lượng thông tin khổng lồ dồn dập ập tới khiến Nghiêm Tuyết kịp ngẫm nghĩ thấu đáo. giờ tĩnh tâm , cô mới thấy thái độ của cô Đại tiểu thư gì đó sai sai.
Cô thể hiện sự thèm khát gả cho Kỳ Phóng một cách mù quáng, cứ như thể việc lấy sẽ kéo theo một t.h.ả.m họa kinh hoàng nào đó mà cô thể kham nổi.
Vậy rốt cuộc, cô là sống một đời, cũng mang phận "kẻ xuyên " giống cô?
Nghiêm Tuyết thiên về giả thiết cô là sống hơn. Bởi lẽ, nếu là "kẻ xuyên ", cô thừa chỉ cần cao chạy xa bay, tránh xa cái tên Ngô Hành Đức thì ắt hẳn sẽ tai qua nạn khỏi, cần gì hoảng loạn đến mức tự đ.â.m đầu rọ như thế.
Thêm đó, thời điểm cô tái sinh chắc hẳn lúc kết thúc của nguyên tác. Nếu nắm rõ chân tướng ngọn ngành chuyện từ A đến Z, thì việc cô cần là về nhà canh chừng ông bố, ngăn cản ông đừng nhúng chàm bậy, chứ rảnh rỗi mà lội ngược ngàn dặm tìm Kỳ Phóng lóc ỉ ôi.
Đôi mắt trong veo, ấm áp của Nghiêm Tuyết chiếu thẳng cô , khiến Đại tiểu thư càng thêm rối bời: "..."
Cô giải thích rằng lặn lội tới đây để phá hoại hạnh phúc gia đình khác, nhưng những hành động của cô chứng minh điều ngược .
Cô rằng bản đang vô cùng hoảng sợ, nhưng chẳng thể mở lời giải thích nguyên cớ vì sợ hãi, và tại nhất định gả cho Kỳ Phóng bằng giá.
Đang lúc cô ấp úng chẳng biện minh , một giọng lạnh băng như tảng băng trôi từ cửa vọng : "Hôm qua bảo cô biến về ngay trong ngày, cô vẫn còn ỳ thây ở đây?"
Kỳ Phóng mặt mũi sầm sì sải bước từ ngoài , khí thế bức khiến Đại tiểu thư hoảng hồn, cứng đờ như dây đàn.
Thế thì chuẩn xác là tái sinh một đời . Kẻ xuyên nào mà một nhân vật tiểu thuyết dọa cho khiếp vía thế ?
Nghiêm Tuyết liếc chồng, Kỳ Phóng thì cứ tảng lờ , vẫn tiếp tục xỉa xói cô nương : "Cô chẳng sắp sửa lễ đính hôn ? Bỏ trốn đường đột thế , lỡ gia đình cô truy vết đến tận đây, đào mà đền cho họ."
Đại tiểu thư mặt mày tái mét, vành mắt hoe đỏ, lập tức luống cuống giơ tay thề thốt: "... thề là tuyệt đối sẽ lấy , sẽ gả cho bất kỳ ai hết, cứ yên tâm!"
Đến nước mà vẫn còn lôi chuyện thề non hẹn biển đảm bảo, Nghiêm Tuyết thật cạn lời. Kỳ Phóng hiển nhiên cũng cái độ "ngây thơ vô tội" của cô nàng cho nghẹn họng.
Nghiêm Tuyết dứt khoát huỵch toẹt thẳng vấn đề: "Có cô đang nơm nớp lo sợ Kỳ Phóng sẽ ghim hận chuyện hủy hôn năm xưa mà tìm cách trả đũa gia đình cô ?"
Câu hỏi gãi đúng chỗ ngứa, Đại tiểu thư gật đầu như gà mổ thóc, nước mắt vòng quanh trực trào nơi khóe mi.
Đến lượt Kỳ Phóng cũng cạn lời. Ánh mắt xoáy thẳng cô , mang theo sự mỉa mai chua chát: " tàn tạ thê t.h.ả.m đến mức , mà gia đình cô vẫn yên tâm ?"