Ta dây dưa với thêm nữa.
“Phụ đại chiến mệt mỏi rã rời, vẫn còn đang đường trở về, Thế t.ử xin mời về cho.”
Cố Tuân vẫn chịu , cứ quanh quẩn mấy lượt: “Cẩm Ninh, cho , rốt cuộc tại chịu ?”
Ta kìm nén cảm xúc đang chực trào , khóe miệng nhếch lên, lộ một nụ vặn:
‘Mười ngày , Quý phi lời mời tiến cung.”
Quý phi, chính là mẫu của Tam hoàng t.ử.
Ngày hôm , của Kỷ Bảo Trai đến báo, mời đến để bàn bạc về kiểu dáng của trâm Loan Phượng.
Mẫu cùng . Trên xe ngựa, bà nắm c.h.ặ.t lấy tay , ngón tay cứ vân vê miết nhẹ mu bàn tay mãi thôi.
Hồi lâu , bà mới nghẹn ngào lên tiếng: “Ninh nhi, con thực sự nghĩ kỹ ?”
“Cố Thế t.ử bạc tình bạc nghĩa, mà Tam hoàng t.ử ở tận nơi biên ải xa xôi, gả cho nào mẫu cũng yên tâm .”
“Hay là đều gả nữa, phụ và mẫu sẽ giúp con lo liệu chuyện.”
Giọng điệu mẫu đầy kích động, bà hiếm khi như .
Xuất từ thế gia, mẫu luôn là để ý đến nhất cử nhất động, lời ăn tiếng của nhất, nhưng vì con gái, bà cũng chẳng quản ngại chuyện gì.
Ta nắm lấy tay mẫu , giúp bà vén lọn tóc mai rối. “Mẫu , nữ nhi nghĩ kỹ .”
“Từ nhỏ phụ mẫu dạy dỗ con, tìm một thiết thực, ý chí.
Tam hoàng t.ử trấn thủ biên cương, khiến bách tính vùng biên an cư lạc nghiệp, nhất định chính là lương phối mà phụ mẫu thường nhắc tới.”
Mẫu một tràng đạo lý nghiêm túc của thì chút quen, ngẩn ngơ mất một lúc lâu.
“ chẳng con vốn luôn thích nam nhân tuấn tú ?”
Bị mẫu đ.â.m trúng tâm sự, rặng mây đỏ nhuộm lên đôi gò má .
“Trải qua chuyện , cho dù là kẻ dung mạo như Phan An, nữ nhi cũng sẽ để lừa gạt thêm nào nữa.”
Ánh mắt mẫu lộ vẻ hoài nghi: “Con là do sinh và nuôi nấng, tính tình thế nào chẳng lẽ ?”
Xe ngựa vặn dừng .
Ta như vớ cứu tinh, khi đỡ mẫu yên , liền một xuống xe. Còn bước cửa tiệm, thấy hai bóng dáng quen thuộc.
“Cẩm Ninh tỷ tỷ, tỷ cũng đến mua trang sức ?”
Cố Lăng Nguyệt cũng thấy . Muội tiến lên nắm lấy tay :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-thay-ra-bien-cuong/2.html.]
“Ca ca tặng một món quà sinh thần, nhưng chọn mãi chẳng món nào ưng ý, Cẩm Ninh tỷ tỷ giúp chọn một món ?”
Ta rút tay , ngữ khí bình thản: “Trang sức của đều là tiệm riêng theo yêu cầu, nếu là chọn hàng sẵn thì e là giúp gì cho .”
Đến ngày sinh thần chỉ còn mười ngày, cho dù Cố Tuân chịu vung tiền thì cũng còn kịp nữa.
Gương mặt Lăng Nguyệt mất sạch vẻ rạng rỡ, giận dữ tủi . Muội như một chú thỏ nhỏ thương, Cố Tuân đầy vẻ đáng thương.
“Giang Cẩm Ninh, ý gì đây?” Cơn giận của Cố Tuân hiện rõ mồn một.
“Nếu đều là riêng, tại cây phát trâm đầu tỷ tỷ giống hệt cây ở trong tiệm?” Lăng Nguyệt chỉ cây trâm quầy hàng.
Muội tưởng rằng bắt thóp sai của , ánh mắt chuyển sang đắc ý.
Cố Tuân lộ ánh mắt khinh miệt. Hắn luôn dùng những chuẩn mực của đích nữ thế gia để yêu cầu , tự nhiên sẽ chán ghét loại hành vi .
Ta chạm cây trâm đầu, giọng điệu nhanh chậm:
“Tại Thưởng Xuân hội, Hoàng hậu nương nương vô cùng tán thưởng bức họa Tịnh Đế Liên của , nên ban thưởng một đôi Bích Ngọc Linh Lung trâm.”
“Quý nữ trong kinh thành tranh bắt chước, nên mới sinh đôi hàng nhái .”
“Lời đúng ?” Ta về phía chủ tiệm.
“Cô nương sai biệt chút nào.” Khi sang Cố Tuân một nữa, sắc mặt trong phút chốc trở nên xám xịt, còn chút ánh sáng nào.
Ta bồi thêm một mồi lửa: “Chẳng sức nặng của cây trâm , Lăng Nguyệt chịu nổi .?”
Phụ Cố Tuân mất sớm, phủ Thế t.ử vốn dĩ ở thế lụi tàn.
Nữ quyến nhà thậm chí còn tư cách tham gia yến tiệc của Hoàng hậu nương nương, chi đến việc mang đầu món đồ thưởng dành cho đầu.
Đây chính là nỗi đau thầm kín trong lòng Cố Tuân.
Lăng Nguyệt tâm trạng Cố Tuân đang u uất, dám thêm gì nữa, chỉ rụt rè túm lấy tay áo .
“Tiểu thư, các kiểu dáng đều vẽ xong, mời theo sương phòng xem qua.”
Ta mỉm nhẹ nhàng, ánh mắt vẫn dừng Cố Tuân: “Hai cứ thong thả mà chọn.”
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Cố Tuân thèm để ý đến , đầu sang một bên như để biểu lộ sự phẫn nộ.
cho dù phẫn nộ đến thế nào chăng nữa, thì cũng chẳng còn liên quan gì đến .
Một Giang Cẩm Ninh từng vì lấy lòng mà luôn cẩn trọng, dè dặt, từ lâu còn tồn tại nữa .