GẢ THAY RA BIÊN CƯƠNG - 5

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:09:02
Lượt xem: 288

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tài hội họa của Cẩm Ninh quả thực danh bất hư truyền.”

 

Quý phi cầm bức họa của lên ngắm nghía đủ góc độ: “Nhìn bức tranh , thực sự cảm giác như trở về quê nhà .”

 

Được khen ngợi khiến chút ngượng ngùng, khẽ cúi đầu thấp xuống. Quý phi nắm lấy tay , gương mặt thấp thoáng một nụ đầy bí ẩn.

 

“Lần gọi con đến đây, thực chất là chịu sự ủy thác của một . Con theo đây xem cái .”

 

Quý phi dẫn trong tẩm điện. Điện thờ vốn thanh nhã, mà giờ đây bàn ghế chất đầy đủ loại hộp quà lớn nhỏ.

 

“Đây là trân châu Đông Hải, đây là ngọc quý Lâu Lan…”

 

Những món trang sức lấp lánh rực rỡ đến mức khiến lóa cả mắt.

 

“Tất cả những thứ đều là do An nhi chuẩn cho con đấy.”

 

“An nhi?”

 

“Chính là Tam hoàng t.ử.”

 

“Nó cưỡi ngựa kịch liệt, từ biên cương cấp tốc trở về, chính là gặp con một .”

 

Nụ gương mặt Quý phi ngày càng rạng rỡ: “Nó đang thỉnh an phụ hoàng, một lát nữa sẽ đến ngay thôi.”

 

Người nắm c.h.ặ.t t.a.y buông, bắt đầu kể cho những chuyện thú vị của Tam hoàng t.ử hồi còn nhỏ. 

 

Người tự kể tự vui vẻ, nhưng thì chẳng còn tâm trí nữa.

 

Trái tim cứ thế đập thình thịch, như nhảy vọt khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Dù từ nhỏ theo mẫu tham dự bao nhiêu yến tiệc, nhưng việc đơn thương độc mã diện kiến một nam t.ử lạ mặt thế , đây quả là đầu tiên.

 

Ta ngừng lẩm nhẩm trong đầu những lời định khi gặp mặt. Cho đến khi một giọng nam trầm , thanh thoát cắt ngang dòng suy nghĩ của :

 

“Mẫu .”

 

Ta khẽ ngẩng đầu, đập mắt là một nam t.ử tuấn tú, hiên ngang. 

 

Một kẻ ngày thường vốn nhanh mồm nhanh miệng như , lúc chẳng gì. Chỉ ngơ ngẩn .

 

Tam hoàng t.ử đến mức chút lúng túng. 

 

Làn da vốn ngăm đen vì sương gió biên thùy nay ửng lên vệt đỏ, khiến các đường nét gương mặt càng thêm rắn rỏi, phân minh.

 

Quý phi rạng rỡ như hoa nở:

“An nhi, bảo mà, Cẩm Ninh nhất định sẽ thích con. Bản cung luôn lòng tin đứa con sinh mà.”

 

“Mẫu …”

 

‘Được , , trong cung gò bó lắm, con đưa Cẩm Ninh ngoài dạo phố , đưa con bé về phủ an thì mới đấy nhé.”

 

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

“Ta chuyện về chiếc túi thơm.”

 

Tam hoàng t.ử phá tan bầu khí im lặng suốt dọc đường. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-thay-ra-bien-cuong/5.html.]

 

Lúc , còn đang mải mê lén ngắm đường nét mỹ từ trán xuống cằm của đến mức dứt , nên nhất thời kịp phản ứng.

 

“Vậy nên nếu nguyện ý thành với , thấu hiểu.”

 

“Chỉ là, Cố Thế t.ử lương nhân, vạn thể phó thác cả đời.”

 

Không nguyện ý thành ?

“Ta nguyện ý mà.” 

“Ý là, mệnh do trời định, và Tam hoàng t.ử chính là duyên phận trời ban.”

 

Gương mặt Tam hoàng t.ử dường như đỏ lên, ánh nắng trông đặc biệt đáng yêu.

“Lạc An ca ca, thể gọi như ?”

 

Tam hoàng t.ử gật đầu. “Muội ?”

 

“Chúng đến Xuân Phong Lâu mua bánh quế hoa , bánh quế hoa ở đó là nhất kinh thành, ở ngoài biên ải lâu ngày chắc chắn nếm thử.”

 

“Được.”

Xuân Phong Lâu nghi ngút khói sương, Lạc An bảo đợi bên ngoài, còn thì trong xếp hàng.

 

“Giang Cẩm Ninh?”

 

Ta nhận , đó là giọng của Cố Tuân. Tiếng vang lên ngay sát lưng, tránh nữa. 

 

Ta xoay , nở một nụ đúng mực.

 

Trên tay Cố Tuân đang xách mấy hộp bánh, lẽ là đặc biệt chuẩn cho tiệc sinh thần của Lăng Nguyệt.

Bánh ngọt của Xuân Phong Lâu mua xong ăn ngay mới là tuyệt phẩm. Cố Tuân vì Lăng Nguyệt mà quả thực tốn ít tâm tư.

 

“Sao ở đây?”

 

“Chẳng dự yến tiệc của Quý phi nương nương ?”

 

Sắc mặt Cố Tuân nghiêm nghị, giọng điệu tràn đầy vẻ trách cứ.

 

Lăng Nguyệt vẻ mặt lo lắng, nhưng trong đáy mắt hiện rõ sự đắc ý: 

 

“Cẩm Ninh tỷ tỷ chắc trốn tránh tiệc sinh nhật của mà cố tình thoái thác đấy chứ? 

Không đến thì thôi, hà tất lời dối động trời như . Lấy quý nhân để dối, gánh vác nổi hậu quả đây.”

 

“Dù chuyện cũng chỉ ba chúng , tỷ tỷ yên tâm, chúng nhất định sẽ ngoài .”

 

“Đích nữ thế gia mà dùng đến mưu hèn kế bẩn để lừa .” Trong lời của Cố Tuân mang theo sự khinh miệt nồng nặc.

 

Ta mỉm nhẹ nhàng: “Cố Thế t.ử từng hứa đưa chùa ngắm hoa, nhưng kết cục đưa lệnh , đó tính là lừa ?”

 

“Muội…”

 

 Cố Tuân giận bốc hỏa. Hắn túm c.h.ặ.t lấy tay

 

“Hôm nay là ngày vui, cãi với . Vẫn còn sớm, hãy cùng chúng dự tiệc sinh nhật của Lăng Nguyệt .”

 

 

Loading...