GẢ THAY RA BIÊN CƯƠNG - 7
Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:34:49
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c
Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:34:49
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c
Ngày thành hôn, phố xá đông đúc như nêm cối, náo nhiệt vô cùng.
Phụ và mẫu vui mừng khôn xiết, suốt mấy ngày liền khép miệng.
Sau hôn lễ, theo Lạc An về phía Tây.
Xe ngựa lắc lư tiến về phía , phong cảnh dọc đường tú lệ vô cùng, khiến lòng thư thái như đang du ngoạn tiết thu.
Khi xe ngựa dừng để nghỉ chân.
Tình cờ, thấy mấy gã sai vặt nhỏ to phàn nàn:
“Trước đây cưỡi ngựa băng đường núi, chỉ nửa tháng là tới biên cương.”
“Giờ cứ thong dong thế , chẳng bao giờ mới tới nơi.”
“Ngươi thì cái gì, Tam hoàng t.ử đây là đang thương hoa tiếc ngọc, Vương phi da đồng xương sắt như mấy gã thô kệch chúng .”
Lòng như pháo hoa rực rỡ bung nở.
Ta vội vã tìm Lạc An, khi thấy bên bờ suối, chẳng chẳng rằng, lao tới ôm chầm lấy từ phía .
Bờ vai rộng lớn và vững chãi, vùi đầu sâu hơn tấm lưng .
Mấy gã sai vặt đỏ bừng mặt, ngại ngùng dám , đồng loạt đầu chỗ khác.
Vô tình thấy vành tai Lạc An đỏ lựng lên, đưa tay nhéo một cái nhịn mà trêu chọc:
“Sao thế, rước phu nhân về tay mà vẫn còn hổ cơ ?”
Phong cảnh biên cương khoáng đạt và tráng lệ, chỉ mới sống ở đây hơn một tháng mà tâm hồn trở nên rộng mở bao nhiêu.
Những chuyện vui với Cố Tuân cũng dần phai nhạt theo gió ngàn.
Ta bắt đầu hiểu rằng.
Có lẽ, bao giờ thực sự hiểu thế nào là thích một .
Trước đau lòng vì Cố Tuân, chẳng qua là bởi luôn khiến chịu uất ức.
Ta dồn hết tâm trí chuẩn gả cho , cũng chỉ vì cái gọi là môn đăng hộ đối và chút tình nghĩa thanh mai trúc mã lâu năm.
tất cả những thứ đó đều là yêu.
Nghĩ thông suốt điều , lòng thêm phần thanh thản. Vị trụ trì đúng, con đường luôn ở phía .
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Lạc An ban ngày ở trong quân doanh, tối đến nhất định sẽ trở về phủ.
Chàng cho tu sửa phủ Tam hoàng t.ử, bài trí giống hệt như căn nhà cũ ở kinh thành của .
Ta vẫn như thường lệ đợi Lạc An trở về. hôm nay, trông chút khác lạ.
Ta nhét một miếng bánh ngọt miệng , mà chẳng hề phản ứng gì.
“Có chuyện gì ?’
Lạc An xoa đầu , khẽ thở dài: “Cố Tuân phong Tiết độ sứ, vài ngày nữa sẽ đến chỗ chúng .”
“Chuỗi ngày yên bình của , lẽ sắp xáo trộn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-thay-ra-bien-cuong/7.html.]
Ta mỉm , bẹo má Lạc An một cái: “Thiếp còn tưởng là chuyện gì to tát. Nếu đến, chúng cứ rượu ngon thịt mà tiếp đãi là .”
Lần nữa gặp Cố Tuân, vẻ mặt thêm vài phần tàn nhẫn và hung bạo.
Vị phu nhân mới cưới của trông đoan trang tú lệ, thế nhưng trong ánh mắt nàng chẳng thấy chút vui mừng nào của một mới kết hôn.
Khi họ sắp xếp việc thỏa và chuẩn rời , Cố phu nhân gọi .
Ta theo nàng viện. Lúc , nỗi u sầu của nàng còn che giấu nổi nữa.
“Ta chuyện quá khứ giữa cô và phu quân.”
“Cô thật may mắn vì thoát khỏi hố lửa đó. Ngay khi phủ, Lăng Nguyệt m.a.n.g t.h.a.i hai tháng.”
Lòng lặng , ngờ họ thể đến mức độ .
Hắn vội vã cưới vợ trong vòng nửa tháng, vốn tưởng là do Cố Tuân tức giận nhất thời, nào ngờ mục đích thực sự là vì Lăng Nguyệt.
“Phu quân bắt đích chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ của Lăng Nguyệt.
Thế nhưng cơ thể quá yếu, lúc sinh nở băng huyết mà c.h.ế.t, mẫu t.ử đều giữ .”
“Hắn tự nhốt trong thư phòng suốt một ngày một đêm, khi trở thì tính tình đổi .”
“Hắn đổ hết tội lên đầu , hễ một chút là đ.á.n.h đập mắng c.h.ử.i.”
Cố phu nhân vén tay áo lên, để lộ chi chít những vết thương.
Vết thương mới chồng lên vết thương cũ, trông thực sự kinh hãi. Nàng cầm nước mắt, bắt đầu ôm mặt nức nở:
“Ta , nên tham lam cái danh phận Thế t.ử phi .
Hắn vội vàng cưới như , chẳng qua cũng chỉ để che đậy chuyện xa tư thông với thứ mà thôi.”
“Đều tại cả.”
Trong lòng tràn ngập sự kinh hãi.
Ta cố gắng gượng dậy để an ủi Cố phu nhân một hồi lâu.
Đến lúc hoàng hôn buông xuống, mới bước lên xe ngựa trở về phủ .
Suốt quãng đường , mồ hôi lạnh ngừng tuôn trán.
Trong đầu nảy một ý nghĩ đáng sợ:
Nếu như gả cho Cố Tuân là thì ? chẳng dám nghĩ tiếp thêm một chút nào nữa.
Về đến nhà, lên giường sớm mơ màng chìm giấc ngủ.
Thế nhưng trong cơn mê, vẫn ngừng lẩm bẩm những lời sảng sợ hãi.
Lạc An bên cạnh, ôm lấy , vẫn dịu dàng như khi.
“Ta tỳ nữ kể những gì thấy hôm nay .”
Chàng nhẹ nhàng vỗ về , “Hắn đúng là hạng cầm thú.”
Ta kinh ngạc sợ hãi, nước mắt bắt đầu tuôn rơi.
Cứ như thể ngay mắt lúc chính là những vết thương đáng sợ Cố phu nhân . Lạc An ôm c.h.ặ.t hơn một chút.
“Ninh nhi, đừng sợ, sẽ để bất cứ ai hại .”
Chàng còn lẩm bẩm thêm nhiều điều nữa. Ta trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cuối cùng cũng chìm giấc ngủ sâu thật lâu.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.