Gả Vào Hàn Môn: Ta Dẫn Dắt Phu Gia Thoát Tịch Làm Giàu - Chương 73: Đêm trừ tịch

Cập nhật lúc: 2026-02-05 00:06:02
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm trừ tịch (Giao thừa), cả đại gia đình quây quần đông đủ bên . Đợi món ăn cuối cùng bưng lên bàn, Chu Phúc Toàn liền nâng chén rượu, : "Hôm nay là đêm trừ tịch, gia đình coi như đoàn tụ đông đủ. Nào, tất cả hãy cùng cạn một chén!"

"Hảo! Nhi t.ử chúc cha nương thể khang kiện, trường mệnh bách tuế." Chu Vinh An là đầu tiên nâng chén hướng về hai vị trưởng bối mà chúc tụng.

"Ừm, lão đại lòng ."

"Đến con, đến con! Con cũng chúc cha nương tài lộc dồi dào, phúc khí đầy nhà." Chu Vinh Xương cũng chẳng chịu kém cạnh, bồi thêm vài câu chúc tụng mỹ miều.

Chu Vinh Thịnh là cùng dậy, mỉm : "Nhi t.ử chúc cha nương vạn sự như ý, thuận buồm xuôi gió, cũng chúc đại gia đình chúng ngày càng khấm khá, hơn."

"Tốt, lắm! Các con đều là những đứa trẻ ngoan. Chỉ cần các con sống và nương các con mãn nguyện ." Chu Phúc Toàn cao hứng uống cạn chén rượu trong tay.

Trần Sơn Trà thấy lão nhà đang vui, là ngày Tết nên cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, thèm quản thúc chuyện lão uống rượu nữa.

"Còn con nữa, cha nương đừng quên con nhé!" Chu Lộ Châu cũng bưng chén lên theo, điều trong chén của cô bé chỉ là nước đường mà thôi.

" , còn tiểu nha đầu nhà nữa chứ." Trần Sơn Trà âu yếm con gái út.

Chu Lộ Châu nhăn mũi, vui phản đối: "Nương, gọi con là Lộ Châu , gọi là Tiểu Nha nữa ."

"Hê, cái nha đầu , cái tên Tiểu Nha gọi mười mấy năm , giờ gọi thêm thì ?" Chu Vinh Xương hì hì, tay đưa kéo nhẹ b.í.m tóc của . Cái nha đầu , càng lớn càng chẳng thấy vui tính gì cả.

"Nhị ca, thế nếu gọi là Chu Nhị Tráng thì bằng lòng ?" Chu Lộ Châu trừng mắt nhị ca nhà .

"Đừng, tên là Chu Vinh Xương, chẳng Nhị Tráng gì cả. Thôi , Chu Lộ Châu, chính là viên trân châu nhỏ của nhà , ?" Chu Vinh Xương xua tay liên tục, thầm nghĩ tiểu nha đầu lớn , càng ngày càng đùa.

"Được , Lộ Châu của nương, nương sẽ nhớ, đều gọi con là Lộ Châu hết." Trần Sơn Trà mỉm hòa giải.

Chu Lộ Châu bấy giờ mới vui vẻ lộ nụ , nàng nâng chén lên: "Nữ nhi chúc cha nương thể khỏe mạnh, phúc vận tràn đầy, mỗi ngày đều vui vẻ."

"Hảo, Lộ Châu ." Chu Phúc Toàn khen một tiếng.

"Tiểu Ngưu, con cũng vài câu ." Lâm Phán Xuân mỉm huých nhẹ con trai.

Chu Tiểu Ngưu bưng chén nước, híp mắt gia gia nãi nãi, dùng giọng sữa non nớt : "Chúc gia gia nãi nãi ăn thật no, uống nước đường thật ngọt ạ."

"Ôi chao, đích tôn ngoan của bà giỏi quá, lời chúc tụng cơ đấy." Trần Sơn Trà dang tay bế cháu đích tôn đặt lên đùi , càng càng thấy yêu.

Hà Hương Lan thấy liền vội vã đẩy con trai đến mặt bà bà: "Nào, Tiểu Hổ, con cũng lời chúc với Nãi nãi ."

Chu Tiểu Hổ đang mải gặm một miếng thịt, bất thình lình mẫu đẩy một cái liền ngơ ngác ngẩng đầu Nãi nãi, đó đưa miếng thịt gà trong tay cho Trần Sơn Trà: "Nãi nãi, bà ăn ."

"Ái chà chà, Tiểu Hổ cũng là đứa trẻ ngoan, bà đều thương cả. Lát nữa dùng bữa xong, bà sẽ phát bao lì xì cho các con." Nhìn hai đứa cháu nội mập mạp, Trần Sơn Trà thực sự là càng càng ưng cái bụng.

Đoạn, bà sang phu thê Chu Vinh Thịnh đang mải ăn thịt gà, nhịn mà thúc giục: "Ta lão tam, Phán Thu, hai đứa cũng nhanh chân lên nhé. Qua năm mới ráng sinh cho và cha con một đứa cháu nội mập mạp nữa."

Lâm Phán Thu bà bà nhắc chuyện sinh con thì đỏ bừng mặt, chỉ lẳng lặng gật đầu, vùi đầu gặm nốt cái cánh gà trong bát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ga-vao-han-mon-ta-dan-dat-phu-gia-thoat-tich-lam-giau/chuong-73-dem-tru-tich.html.]

Chu Vinh Thịnh thì hào sảng ứng lời: "Tuân lệnh nương! Con và Thu nhi nhất định sẽ gắng sức, năm tới cố gắng thêm cho hai một đứa cháu trai. mà lỡ là cháu gái thì hai cũng đổi sắc mặt với chúng con đấy."

Trần Sơn Trà lườm nhi t.ử út một cái: "Cái thằng , bất kể là trai gái thì đều là cốt nhục nhà họ Chu , và cha con đều thương hết."

Dẫu trong nhà cũng hai đứa cháu trai , thêm một đứa cháu gái cũng , hơn nữa "tiên khai hoa hậu kết quả" (nở hoa kết quả ), sớm muộn gì cũng sẽ cháu trai thôi.

"Phải, và nương con cháu trai cháu gái đều quý như ." Chu Phúc Toàn cũng phụ họa theo để đôi phu thê trẻ bớt áp lực.

Sau bữa tối là đến phần mà trẻ con mong đợi nhất. Trần Sơn Trà lấy hai phong bao lì xì, híp mắt : "Tiểu Ngưu, Tiểu Hổ, đây. Đây là tiền mừng tuổi của gia gia nãi nãi cho các con, nhớ giữ cho kỹ, để nương các con mua kẹo cho ăn nhé."

Chu Tiểu Ngưu và Chu Tiểu Hổ thấy lớn vui vẻ thì cũng hớn hở nhận lấy bao lì xì, miệng ngừng reo lên: "Mua kẹo ăn! Nương ơi, mua kẹo ăn!"

Lâm Phán Xuân nhận lấy phong bao từ tay con trai, bảo: "Được, nương cất cho Tiểu Ngưu, để dành lập thê cho con, ha ha." Nói xong chính nàng bật nhất.

Mắt Hà Hương Lan sáng lên, trêu chọc: "Đại tẩu, thật nhé, nếu cứ tích góp tiền mừng tuổi cha nương cho hằng năm thế , đợi đến khi bọn chúng mười tám tuổi, chúng bồi thêm một ít nữa là thực sự cưới nổi một vị thê về đấy."

Bao lì xì của công bà hằng năm luôn là một tiền bạc. Mỗi năm một tiền, mười tám năm là một lượng tám tiền bạc, bù thêm một chút là ngay tức phụ !

Lâm Phán Thu chút tò mò bà bà mừng tuổi bao nhiêu mà nhị tẩu dám khẳng định đủ tiền lập thê như thế.

Trần Sơn Trà thấy tiểu tức phụ lộ vẻ tò mò thì trêu đùa: "Tò mò tiền mừng tuổi bao nhiêu ? Thế thì hai đứa mau sinh một đứa , Tết năm ngay thôi."

"Nương, cứ trêu con mãi." Lâm Phán Thu ngượng ngùng cúi đầu.

Lời của Trần Sơn Trà vô tình khơi gợi dòng suy nghĩ của Hà Hương Lan. nàng cúi đầu, đôi mắt đảo liên hồi, thầm tính toán: nếu sinh thêm một đứa nữa, chẳng mỗi năm thêm một tiền bạc tiền mừng tuổi ?

"Hương Lan, Ngươi đang tính toán cái gì đấy?" Lúc , Trần Sơn Trà cũng nhận biểu hiện lạ của tức phụ thứ, bà chợt linh cảm lành.

Hà Hương Lan giật ngẩng đầu, lắc đầu nguầy nguậy: "Dạ , con nghĩ gì ạ."

"Nương, Hương Lan chắc chắn là đang tính chuyện sinh thêm đứa nữa để thêm bao lì xì đấy ạ. Hương Lan, Ta đúng ?" Chu Vinh Xương đắc thắng thê t.ử, tâm tư của nàng y là hiểu rõ nhất.

Hà Hương Lan: "..." Chỉ cái miệng Chàng là giỏi bôi bác thôi! Thật kiếp nàng tạo nghiệt gì mà kiếp gặp gã phu quân thế , đúng là "phúc phận" của nàng mà!

Gà Mái Leo Núi

Trần Sơn Trà vội vàng : "Thế thì , tuyệt đối đừng sinh bây giờ."

Hà Hương Lan vốn dĩ phu quân "đâm lưng" thấy bực, giờ bà bà thì sắc mặt lập tức trở nên khó coi: "Nương, tại cho con sinh? Người mới giục tam sinh cơ mà. Sao ạ, nàng sinh mà con thì ? Người thiên vị thôi chứ, đến cả đứa nhỏ cũng cho con sinh !" Nói đến đoạn cuối, mắt nàng bắt đầu đỏ hoe.

Trần Sơn Trà nhắm mắt , nén cơn giận, hạ thấp giọng giải thích: "Không cho Ngươi sinh. Đợi qua một thời gian nữa, Ngươi sinh bao nhiêu cũng , nhưng bây giờ thì ."

"Sao ạ? Chuyện con kiểm soát là ?"

"Chao ôi ơi, ý của nương là bây giờ mà thêm một đứa trẻ, đến lúc chuộc chẳng tốn thêm một khoản tiền ?"

Lâm Phán Xuân thực sự nhịn nổi nữa, liền huỵch tẹt luôn. bà bà nàng cũng thật là, tính nhị vốn nghĩ quẩn, cứ thẳng xong , cứ vòng vo tam quốc gì cho mệt.

 

Loading...