GẦN ĐẾN KỲ THI ĐẠI HỌC, TÔI BỖNG TRỞ THÀNH HỌC SINH GIỎI - Chương 4.

Cập nhật lúc: 2026-03-18 19:19:54
Lượt xem: 114

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

10.

 

Trước kỳ thi đại học, trường cho nghỉ hai ngày để thư giãn.

 

dành một ngày sách, giường nhắm mắt nghỉ ngơi.

 

gõ cửa.

 

Giọng bố hôm nay tỉnh táo hơn bình thường, phát âm rõ ràng, ông hiếm hoi uống rượu.

 

“Bố chuyện với mày!”

 

mở cửa.

 

Ông ghế trong phòng : “Bố tìm sẵn đường cho mày , nếu thi , thì học cao đẳng công lập đó!”

 

Ông , chọn ngành kế toán, con gái học định.

 

Cao đẳng ?

 

Cũng đúng, trong mắt ông, còn bằng con trai nhà bác Lý hàng xóm từng cướp tù.

 

ý định giải thích.

 

Bởi vì ông , thứ ông cần lời giải thích rỗng tuếch, mà là thực lực và điều kiện.

 

Khi thứ còn ngã ngũ, điều cần là giữ im lặng.

 

Sự im lặng của dường như chọc giận bố.

 

Ông đỏ mắt, thẹn quá hóa giận: “Mày đúng là đồ con lừa! Vừa ngu lì!”

 

vẫn gì.

 

Nói gì cũng vô nghĩa.

 

Mẹ vội kéo tay áo ông: “Bố nó ơi, ngày mai con bé thi đại học , đừng phiền nó nữa, để nó nghỉ ngơi !”

 

Bố hất tay, trừng mắt với , đầy vẻ oán giận: “Bà xem bà sinh cái thứ gì thế hả?! Không nhan sắc, cũng chẳng đầu óc!”

 

“Đã thế sinh con gái, mặt em ngẩng đầu lên nổi thì thôi , còn là loại cứng đầu!”

 

“Đáng lẽ nên bán nó từ sớm!”

 

Ừm…

 

Ra ngoài nhớ đóng cửa giúp .

 

Đeo tai , cuối cùng cũng yên tĩnh.

 

Thế giới chỉ còn .

 

Thành bại đều ở . Ngày mai, cố lên!

 

11.

 

thức dậy sớm, tiễn thi. Bà nấu nhiều món, rõ ràng là bữa sáng mà còn thịnh soạn hơn cả bữa tối.

 

“Hiểu Hiểu, con cứ yên tâm thi, dành dụm tiền học , con thi đỗ cũng cho con học!”

 

Dù là bao nhiêu tiền, đó cũng là mồ hôi nước mắt của .

 

ôm , lau nước mắt: “Con cảm ơn .”

 

bước phòng thi.

 

Có lẽ vì kỳ thi đại học quá quan trọng với , căng thẳng. Ngay môn đầu tiên, tay còn run.

 

Ngồi trong phòng thi, đầu óc bắt đầu nghĩ lung tung.

 

cố sức véo đùi , ép bản bình tĩnh .

 

khó.

 

Không Trịnh Côn từ xuất hiện, ngoài cửa sổ động tác “cố lên” với .

 

Thật kỳ diệu.

 

Nội tâm rối bời của nhanh ch.óng lắng xuống.

 

với ánh mắt cảm kích.

 

Nhận đề, b.út lướt nhanh giấy, tất cả nỗ lực của và lớp 11 suốt nửa năm qua.

 

Ba ngày thi, bề ngoài tưởng chừng bình lặng, nhưng thực chất như ngàn quân vạn mã đang giao tranh.

 

chỉ là một trong đó, nhưng phía nhiều .

 

Thi xong .

 

Khoảnh khắc đóng nắp b.út , cũng là lúc khép một quá khứ sẽ bao giờ .

 

12.

 

Sau khi thi xong, mỗi ngày đều phụ bán rau.

 

Mẹ vất vả thi xong , nên ở nhà nghỉ vài ngày, cần khổ như bà.

 

So với những ngày lớp 12 còn rõ mồn một trong ký ức, chút vất vả chẳng đáng gì.

 

bày rau , điện thoại vang lên.

 

Là Trịnh Côn gọi.

 

“Cậu ước điểm ? Thế nào ?”

 

Giọng đầy sốt ruột.

 

“Cũng .”

 

cúi đầu, khóe miệng khẽ cong.

 

“Tớ cũng ước điểm !”

 

Chắc giờ đang vui đến mức mặt mày rạng rỡ: “Hứa Hiểu, Hứa Hiểu, tớ khi chạm ngưỡng đại học hệ hai !”

 

“Thế thì quá!”

 

cũng vui cho . Trước đó khi thi thử ba, điểm của chỉ vượt ngưỡng một chút.

 

“Cậu rảnh ? Mẹ tớ mời ăn cơm, cảm ơn kèm tớ học, đưa tớ đúng hướng.”

 

đang lau mồ hôi bên cạnh: “Để hôm khác nhé, tớ còn phụ bán hàng.”

 

“Ừ .” Giọng chút tiếc nuối, “Lần nhất định nhé.”

 

“Ừ!”

 

Cúp máy, liếc thấy trong nhóm lớp đều đang về kỳ thi, suy nghĩ một lúc, tắt thông báo.

 

Mấy ngày , lẽ là yên tĩnh cuối cùng của .

 

tìm sẵn đường cho Hứa Hiểu , lo công việc, xưởng may quần áo, mỗi tháng kiếm vài nghìn thành vấn đề!”

 

“Đừng thấy chỉ buôn bán nhỏ, bạn bè đều là m.á.u mặt, họ đều nể vài phần!”

 

Bố đang uống rượu trong phòng với mấy bạn.

 

Những lời như , bao nhiêu .

 

Ông thích khoác lác, còn thì quen .

 

Ngày tháng cứ thế trôi qua.

 

Đêm tra điểm, nhắm mắt, chờ đến mười hai giờ.

 

Còn thì ngoài cửa phòng.

 

Tiếng bước chân nhẹ, như sợ tỉnh giấc.

 

Đến giờ, bà khẽ đẩy cửa , thấy vẫn thức, mỉm hỏi thể tra điểm .

 

“Được .”

 

mở điện thoại, hai con kề sát xem điểm.

 

Người run lên ngừng, bà còn căng thẳng hơn , nhưng vẫn an ủi: “Không Hiểu Hiểu, thi cũng , dù con thi , cũng ủng hộ!”

 

tra , tổng điểm cao hơn dự đoán của mười một điểm.

 

Mười một điểm.

 

Đây là món quà của phận ?

 

cũng bắt đầu run rẩy, nhắm mắt , tất cả những chuyện qua lượt hiện lên trong đầu.

 

Giọng khiến mở mắt .

 

“Hiểu Hiểu, xếp hạng của con là một dấu gạch ngang?”

 

Giọng cũng run lên, trong ngữ điệu đầy ắp lo lắng.

 

ôm lấy , nghẹn ngào : “Mẹ, hạng trong top 50 tỉnh sẽ hiện .”

 

, trong top 50.

 

Mẹ sững , chấn động ngơ ngác: “Con… con một nữa ?”

 

“Xếp hạng của con trong top 50 tỉnh!”

 

“Top… top 50?” Mẹ ôm chầm lấy , òa nức nở.

 

“Con của , cứ ngỡ đang mơ.”

 

khẽ vỗ lưng bà: “Mẹ, , là thật.”

 

Thấy , nỗ lực thật sự kết quả.

 

Có thể lúc đầu nhỏ bé, nhưng trời phụ chăm chỉ, bạn sẽ thứ .

 

Mẹ vẫn , vì kích động, vì tủi .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gan-den-ky-thi-dai-hoc-toi-bong-tro-thanh-hoc-sinh-gioi/chuong-4.html.]

Bà giống , từng tin chỉ thể học cao đẳng.

 

Bà cũng từng , bà bao giờ tin gian lận.

 

Tiếng đ.á.n.h thức bố.

 

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, ông càu nhàu, trừng mắt : “Thi thì thôi, nửa đêm nửa hôm lóc cái gì?”

 

“Bà tự sinh cái thứ gì chẳng lẽ bà ? Không lẽ bà thật sự nghĩ nó thi trường ? Thi đỗ đại học hạng hai là cảm tạ trời đất !”

 

Ông bỗng phắt , chỉ thẳng : “Ngày mai xách cặp luôn!”

 

Mẹ lau phắt nước mắt, lớn tiếng quát: “Ông đừng bậy!”

 

Giọng bà lớn đến mức, khí thế mạnh đến mức từng thấy.

 

mặt bố, lưng thẳng tắp, quát lớn: “Hiểu Hiểu thi top 50 tỉnh!”

 

“Toàn tỉnh, tỉnh!” Bà lặp lặp .

 

Nói đến đó, nước mắt rơi lã chã.

 

Bố quát đến sững sờ. Lần ông nổi giận, chỉ sức ngoáy tai: “Bà… bà cái gì cơ?!”

 

“Hứa Dũng, con gái , Hứa Hiểu, thi top 50 tỉnh!” Mẹ gào lên.

 

“Không thể nào.” Bố giật lấy điện thoại của .

 

Thấy bên hiện thứ hạng, ông sốt ruột lên mạng tra .

 

Hai phút , ông dám tin:

 

“Mày chép của khác đấy chứ?”

 

lạnh nhạt đáp: “Không chép nổi.”

 

Bố phịch một cái xuống ghế, mắt cũng đỏ lên. Ông dùng giọng khàn khàn, run run hỏi :

 

“Thanh Hoa, Bắc Đại chắc ?”

 

“Chắc.”

 

Ông bật khỏi ghế, ngửa mặt lớn: “Ha ha ha!”

 

“Hiểu Hiểu , đúng là hổ là con gái của Hứa Dũng !”

 

“Bố mắng oan con , mai bày tiệc!”

 

“Lần tao nở mặt nở mày với đám em nhờ con gái ! Tao gọi hết bọn họ đến, cho họ xem Hứa Hiểu nhà tao giỏi cỡ nào.”

 

gọi ông : “Bố khoan !”

 

ông chìm trong niềm vui của riêng , .

 

Ông mấy vòng, gãi đầu: “Ơ, tao định gì nhỉ… , gọi điện cho đám em!”

 

Nửa đêm mười hai rưỡi, ông ôm điện thoại trong phòng khách gọi từng một.

 

“Cái gì mà tao mắng nó? Tao mắng oan thì mắng oan, nhưng nó vẫn là con tao. Đừng nhảm nữa, chờ tao đặt khách sạn đến uống rượu.”

 

“A lô, cả! Hứa Hiểu nhà em đỗ chắc Thanh Hoa Bắc Đại , top 50 tỉnh. Giỏi ? Giỏi chứ, con bé từ nhỏ thông minh!”

 

, cản nổi ông, dứt khoát mặc kệ.

 

lúc đó, điện thoại reo lên.

 

Trên màn hình hiện tên cô Triệu.

 

Vừa bắt máy, giọng cô đầy gấp gáp: “Bao nhiêu điểm?”

 

Cô hỏi điểm của , thật.

 

Đầu dây bên im lặng lâu, một lúc cô Triệu nghẹn ngào: “Tốt… lắm, con ngoan, lắm!”

 

13.

 

thức trắng một đêm.

 

Trong lòng quá nhiều chuyện, cảm xúc cũng quá phức tạp.

 

thứ đáng thuộc về , niềm kích động và nhẹ nhõm lấp đầy cả đầu óc.

 

Nhìn những cay đắng từng trải qua, lúc thấy ngọt ngào lạ thường.

 

Sáng , chợp mắt một chút thì hiệu trưởng gọi điện về nhà, bảo đến trường.

 

Đến nơi, trong văn phòng bốn đó, chính là top bốn trường .

 

Lâm Linh.

 

Ngồi ở vị trí chính giữa là mấy vị lãnh đạo cùng giáo viên của hai lớp trọng điểm.

 

“Chào hiệu trưởng ạ.”

 

chào hiệu trưởng. Bên cạnh, Vương Thượng Cường liếc một cái, ánh mắt dán c.h.ặ.t lên mặt , tròng mắt như sắp lồi :

 

“Em… em… em thi top bốn trường?”

 

Ông thật sự quá kinh ngạc, nếu cũng sẽ mặt hiệu trưởng mà chất vấn một học sinh thi đại học xong như .

 

Mức độ nghiêm ngặt của chống gian lận trong kỳ thi đại học, ai cũng .

 

“Vậy ạ?”

 

mỉm ông : “Hay là… thầy Vương cho rằng còn công bằng hơn cả kỳ thi đại học?”

 

Kỳ thi đại học lớp 1, thiên hạ của ông .

 

Hiệu trưởng ông : “Thầy Vương, thầy đang ? Lần Hứa Hiểu nhất trường.”

 

Vương Thượng Cường như nghẹn , mặt tái mét, ngã phịch xuống ghế.

 

“Sao thể…”

 

Ông lẩm bẩm.

 

Như thể đang , ông thể nhầm.

 

Ông thể nhầm.

 

“Điểm nhầm ?” Ông đột nhiên ngẩng đầu .

 

Sắc mặt những mặt đều đổi. Hiệu trưởng quát: “Vương Thượng Cường, thầy nóng quá thì nghỉ .”

 

Nói sang một giáo viên khác: “Dẫn thầy ngoài.”

 

Một chủ nhiệm từng đặt nhiều kỳ vọng, lớp ông ai top 50, còn bản ông kéo khỏi phòng hiệu trưởng.

 

còn thấy tiếng của các thầy cô bên ngoài.

 

Hiệu trưởng hỏi nguyện vọng của . Khi chúng đều Thanh Hoa, Bắc Đại, ông gật đầu hài lòng.

 

Buổi chiều cuộc họp tuyên dương.

 

Hiệu trưởng đặc biệt nhắc đến , lúc nhận thưởng cũng gọi riêng lên.

 

Ông tiến bộ lớn, dạy học bao nhiêu năm, đây là đầu tiên thấy trong học kỳ cuối từ hạng ba trăm vươn lên nhất.

 

Hơn nữa, học sinh còn tự xin chuyển từ lớp trọng điểm sang lớp thường.

 

Ông hỏi chia sẻ với .

 

Cầm micro, những lời giấu trong lòng:

 

nhớ cô Triệu từng một câu, ‘mong rằng tuổi trẻ của chúng hối tiếc’, đồng tình. giống như , đều là học sinh bình thường, thiên phú cao. chân thành cảm ơn cô Triệu, chủ nhiệm của , là cô đón nhận lúc bất lực và buồn bã nhất.”

 

Mắt cô Triệu đỏ lên, vẫy tay về phía , khóe môi cong lên, đó là sự dịu dàng cô dành cho .

 

“Cũng cảm ơn Vương Thượng Cường.”

 

thậm chí thêm hai chữ “thầy”.

 

Vương Thượng Cường hiển nhiên nhận điều đó.

 

Nghe cảm ơn , ông lập tức thẳng lưng, vóc tới mét sáu, thật sự gánh nổi bộ vest đó.

 

“Nếu ông dạy hiểu ‘mạnh yếu thua’, dạy hiểu ‘ đời công bằng tuyệt đối’, sẽ thúc đẩy, cũng sẽ ngày hôm nay.”

 

Những chuyện trong đó, cần nữa.

 

Ánh mắt đều dồn về phía Vương Thượng Cường.

 

“Thầy Vương, thật đấy, dạy học bao nhiêu năm mà coi ngọc là đá thế ?”

 

“Thầy tổn thương đến mức nào, mới nhớ đến thầy ngay cả trong ngày vui như ?”

 

Ông cúi đầu, dám gì.

 

“Cuối cùng, cảm ơn và các bạn lớp 11, cảm ơn hậu phương vững chắc của !”

 

xong, một thoáng im lặng, là tiếng vỗ tay vang dội.

 

Trịnh Côn là đầu tiên bật dậy, hét lớn: “Hứa Hiểu đỉnh quá!”

 

Ngay đó, tất cả cùng hô theo: “Hứa Hiểu! Hứa Hiểu!”

 

Tiếng hô vang dội khắp sân trường.

 

Trong ánh của tất cả , thẳng lưng bước xuống, mặt cô Triệu.

 

Cô ôm c.h.ặ.t lấy .

 

Các bạn lớp 11 chạy tới, chúng ôm thành một đoàn, nhảy .

 

Trịnh Côn bế bổng lên, vô cánh tay nâng tung lên. ngửa mặt bầu trời xanh, mây trắng và ánh nắng ch.ói chang.

 

Rất gần, như thể đưa tay là chạm tới.

 

Cô Triệu cũng lớn, hướng về phía Vương Thượng Cường : “Anh đừng mà giành, Hứa Hiểu là học sinh Thanh Hoa Bắc Đại của lớp 11 chúng .”

 

thấy cả khuôn mặt Vương Thượng Cường run lên, ông liên tục uống trong cốc.

 

Hiệu trưởng : “ , Hứa Hiểu là học sinh Thanh Hoa Bắc Đại của lớp thường các cô, ai giành .”

Loading...