Gặp Lại Anh - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-25 03:27:10
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

03.

c.h.ế.t lặng tại chỗ, cứ ngỡ đang rơi một cơn ác mộng hoang đường.

cơn đau như xé rách tim n.g.ự.c chân thật đến mức thể bỏ qua.

lao tới, kéo hai họ , những đóa dành dành rơi vung vãi khắp đất, dùng hết sức tát mạnh mặt Cố Hoài Thâm.

Anh né.

khi sang đ.á.n.h Bùi Viên, bất ngờ siết cổ tay hất mạnh.

  loạng choạng ngã xuống bãi cỏ, lòng bàn tay đá vụn rạch đến rát buốt.

Anh chỉ che chắn cho Bùi Viên, giọng lạnh như băng:

 “Viên Viên là em gái em. Dựa mà em tay?”

 “Bùi Chi, dáng vẻ bây giờ của em , khác gì một kẻ mất kiểm soát?”

Bùi Viên nép trong n.g.ự.c , nức nở:

 “Em xin chị… em và Hoài Thâm thật lòng yêu . Nếu năm đó trao nhầm, gặp vốn dĩ là em.”

 Son môi cô còn vương nét mờ ám nụ hôn.

 “Em thể xin , nhưng Hoài Thâm… em thể trả chị.”

Sợi dây lý trí trong đứt phựt ngay khoảnh khắc .

vớ lấy chậu hoa ném điên cuồng, đem lời cay độc nhất nguyền rủa họ.

 Cố Hoài Thâm chỉ nhạt:

 “Em nên đến bệnh viện tâm lý kiểm tra thì hơn.”

Khi trai chạy tới, họ mái tóc rối bù, ngợm dính đầy đất của mà cau c.h.ặ.t mày:

 “Tiểu Chi, đừng loạn nữa.”

 “Viên Viên là em gái em, gây cảnh khó coi thế ?”

Họ chung một bên, vẻ mặt giống hệt lạnh lùng, chán ghét.

 Còn ở phía đối diện, nhếch nhác, t.h.ả.m hại, như một kẻ vứt bỏ.

Khoảnh khắc đó, dường như chợt hiểu điều gì.

  cam lòng.

chạy đến quân khu tìm Cố Hoài Thâm, khu nhà ở của , gọi đến khản giọng.

 Anh chỉ mở cửa sổ, lạnh lùng :

 “Nếu em còn quấy rầy Viên Viên, sẽ xin lệnh hạn chế tiếp xúc.”

Sự cam lòng quấn lấy tim như dây leo độc.

tìm phóng viên quân báo, tố cáo Cố Hoài Thâm bội bạc, tố Bùi Viên chen chân tình cảm khác.

  kéo băng rôn cổng căn cứ, bất chấp tất cả phơi bày họ thiên hạ.

 Muốn vị tướng mà từng dốc lòng nâng đỡ, hóa là kẻ phản bội hơn kém.

Cuối cùng, vệ sĩ nhà họ Bùi kéo về.

đập phá thứ để phản đối, dù lúc hành động cực đoan vì tuyệt vọng, vẫn chỉ đổi một cái tát lạnh băng của trai:

“Bùi Chi, em loạn đủ ?”

“Em chiếm mất hai mươi năm cuộc đời của Viên Viên, tất cả những gì em chịu đều là nợ cô !”

Họ nhốt trong tầng hầm biệt thự, mỗi ngày chỉ đẩy một hộp cơm nguội lạnh qua khe cửa.

Bóng tối và im lặng mài mòn từng chút một.

Cho đến một ngày, cánh cửa sắt mở .

Cố Hoài Thâm giữa ánh sáng ngược:

“Giấy đăng ký kết hôn phê duyệt.”

“Bùi Chi, sẽ cưới em.”

04.

Trong ánh sáng ngược, bóng dáng Cố Hoài Thâm mơ hồ đến mức rõ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gap-lai-anh/chuong-2.html.]

thả , hôn sự vội vã chuẩn .

Đêm ngày cưới, trong phòng khách, giọng thản nhiên như đang bàn chuyện ăn tối:

“Con nghĩ thông thì chuẩn cho . Dạo tâm trạng Viên Viên , lát con sang xin nó một tiếng.”

Anh trai gảy tàn t.h.u.ố.c, ánh mắt lười nhác nhưng lời thì sắc lạnh:

“Tiểu Chi, ngoan . Nhà họ Bùi còn giữ cho em chút thể diện.”

, nhưng ngay cả nhếch môi cũng đủ sức.

 Những ngày giam cầm và dằn vặt rút cạn bộ sinh khí trong .

Thấy im lặng, giọng Cố Hoài Thâm càng thêm cứng nhắc:

 “Giấy đăng ký kết hôn phê . Em còn hài lòng điểm nào?”

 “Nói thẳng , những gì em đang … cái gì là chiếm mất từ Viên Viên?”

 “Còn tiếp tục gây chuyện, nhà họ Bùi bỏ mặc em thì cũng mặc kệ.”

Bùi Viên họ che chắn kỹ lưỡng, nhẹ giọng như đang nũng nịu:

“Chị ơi, em ăn bánh nhung đỏ chị

 Giống loại ngày chị riêng cho Hoài Thâm.”

Bánh nhung đỏ.

Là món suốt cả đêm trong ngày bố kết án ngày Cố Hoài Thâm sốt cao hoảng loạn, còn bên cạnh trông .

Sau nó trở thành bí mật chỉ thuộc về hai chúng .

Anh từng ép trong bếp, kẹt giữa và mặt bàn, bắt thề rằng sẽ bao giờ món cho khác.

Giờ thì… thành trò để lấy lòng khác.

bật . Tiếng như vỡ vụn, cùng tất cả những oán hận dồn nén bấy lâu.

chộp lấy bình cà phê đang sôi, ném xuống ngay chân Bùi Viên.

Thủy tinh vỡ tung, chất lỏng nóng văng khiến cô thét lên lao lòng .

Cố Hoài Thâm tát thẳng mặt :

 “Không cứu nổi nữa .”

Họ lấy danh nghĩa “cố ý gây thương tích” và “tinh thần bất gây nguy hiểm” để đưa bệnh viện tâm lý.

Người ký tên… là trai và Cố Hoài Thâm.

Còn Bùi Viên, trong chiếc váy cưới đặt may riêng, thành lễ cưới long trọng ở hội trường quân khu.

Khi trói để điều trị bắt buộc, họ đang ung dung tận hưởng đêm tân hôn trong căn phòng lẽ thuộc về .

Ba tháng , đẩy khỏi bệnh viện trong tình trạng tiều tụy đến mức chính cũng nhận nữa.

Đêm đó tuyết rơi dày, giống hệt ngày nhặt Cố Hoài Thâm năm xưa.

Chỉ khác là… hề may mắn như .

Không ai hỏi. Không ai tìm.

Chỉ còn sợi dây chuyền bạc trong tay thứ kỷ niệm duy nhất, giờ loang dấu cũ.

“Chị, chị ?” A Lê khẽ chạm tay .

hồn, đưa tay véo nhẹ má con bé.

 Không . Tất cả cũng qua.

rời thành phố , đến Vân Thành. Tằn tiện từng đồng để thuê căn tiệm nhỏ .

 Cứ nghĩ đời sẽ còn gặp nữa.

Ai ngờ… định mệnh vẫn cho chúng một tái ngộ.

“Vứt ,” chiếc vòng tay từ vỏ đạn trong tay A Lê, “một món rác rưởi thôi.”

Vừa dứt lời, cửa kính đẩy mạnh.

 Cố Hoài Thâm , bước nhanh tới quầy, thở dồn dập.

 Ánh mắt ghim c.h.ặ.t chiếc vòng tay, đỏ lên như đang bóp nghẹt cảm xúc.

“Tiểu Chi… chúng chuyện.”

Loading...