Gặp Lại Anh - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-01-25 03:27:34
Lượt xem: 120
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
07.
A Lê vốn luôn im lặng đột nhiên chắn mặt :
“Các hiểu ? Chị gặp các !”
“Làm sai vài câu xin là xóa sạch hết ? Dựa cái gì!”
Cô bé hết chuyện năm xưa, nhưng bản năng về phía .
Ba mặt càng thêm tái mét.
đưa A Lê :
“Không .”
Dù , mười năm thấy rõ họ thể tuyệt tình đến mức nào.
Bùi Từ dáng vẻ bảo vệ A Lê, giọng nghẹn :
“Tiểu Chi, bây giờ… em coi trọng một ngoài hơn ?”
Sắc mặt lạnh xuống:
“Người ngoài?”
“Chỉ huy Bùi sai .”
“Giờ duy nhất của chỉ A Lê.”
“Trên đời , chỉ quan tâm đến con bé.”
Nếu năm đó A Lê, lẽ còn đời.
Khi con bé chỉ là một đứa trẻ lang thang, kéo lúc đó bất tỉnh bên vệ đường trong gầm cầu.
Khi tỉnh , đầu óc tê dại, tâm trạng rối loạn.
Lúc tổn thương bản , cũng chính là con bé lao đến ôm lấy mà :
“Chị xinh như , còn bánh nữa… kết thúc thứ?”
“Người càng bắt nạt chị, chị càng sống cho chứ!”
“Nếu… nếu ai đối xử với chị, để em đối xử với chị ?”
Nửa cái bánh bao con bé dúi tay còn ấm.
đôi mắt đen láy , tim như siết .
Sau đó, chúng cùng chen chúc trong căn Bùing thuê mười mét vuông, chia một bát mì gói, bày sạp ở chợ đêm quản lý đô thị đuổi chạy khắp nơi.
Đến ngày dành dụm đủ tiền để thuê cửa tiệm , hai đứa ôm mà cả đêm.
Chính A Lê nhặt từng mảnh vụn của Bùi Chi ngày , ghép thành của hiện tại bình tĩnh, ấm áp, và sống như bình thường.
Vì , ai cũng thể là ngoài
Ngoại trừ con bé.
Sắc mặt ba đồng loạt biến dạng, như tát.
Mẹ Bùi run giọng hỏi:
“Thế… còn chúng thì ?”
mỉm :
“ hận nữa.”
Ánh mắt họ lóe lên, câu tiếp theo đóng băng:
“ tha thứ. Chỉ là… bỏ qua thôi.”
Cửa tiệm rơi tĩnh lặng như c.h.ế.t.
cúi đầu sắp xếp quầy. Tưởng rằng cuối cùng cũng thể yên .
Cố Hoài Thâm lên tiếng, giọng khàn đặc như cắt:
“ chúng hối hận , Tiểu Chi.”
Anh chằm chằm , cố tìm chút lay động.
Đáng tiếc là .
Ánh mắt bình thản đến mức khiến hoảng yêu, hận, chỉ là một chút khó hiểu hờ hững.
Hối hận?
Hối hận vì năm đó chọn vì Bùi Viên mà đẩy xuống vực ?
khi biến mất, như ý cưới cô ; báo quân đội còn đăng ảnh hai tay trong tay dự tiệc, đôi vô cùng.
Nhà họ Bùi cũng nhờ cuộc hôn ph ối mà thuận lợi thăng tiến trong nội bộ quân khu.
Rõ ràng tất cả đều đạt thứ họ .
Giờ hối hận?
lắc đầu:
“Không còn quan trọng nữa.”
“Tiệm đóng cửa. Mời ba vị về cho.”
08.
Ở phía xa, hoàng hôn rực xuống đúng lúc.
nắm tay A Lê, khóa cửa tiệm , định rời thì lưng vang lên một giọng nghèn nghẹn:
“Chúng .”
“Từ nay… sẽ phiền con nữa.”
Không phân biệt ai , chỉ tiếng kìm nén của Bùi.
Bước chân khựng , nhưng đầu. thẳng về phía mặt trời đang lặn.
A Lê siết c.h.ặ.t t.a.y hơn:
“Chị, em giống bọn họ . Em sẽ luôn, luôn thích chị!”
“Chị là tuyệt nhất đời!”
“Tối nay em ăn sườn xào chua ngọt chị .”
bật gật đầu: “Được, chị hết cho em.”
Sau lưng, ba họ lặng như tượng, còn phát bất kỳ âm thanh nào.
Từ hôm đó, họ thật sự biến mất khỏi cuộc sống của .
Nhịp sống yên bình trở .
Cho đến một buổi trưa, cửa kính đẩy mạnh bật mở.
Bùi Viên chống tay lên bụng bầu nhô, kéo theo một nhóm trợ lý ầm ĩ xông .
trái ngược với vẻ kiêu ngạo từng , đôi mắt cô lúc đầy độc hận:
“Bùi Chi, mày còn xuất hiện?”
“Mười năm mày nên c.h.ế.t ! C.h.ế.t trong sự ghê tởm của bọn họ!”
“Chứ bây giờ âm hồn bất tán mà vương vất ở đây!”
ngẩng lên cô , mới nhận bộ đồ hiệu là hình gầy rộc, quầng mắt thâm đậm, cái vẻ kiêu sa nuông chiều ngày xưa tắt lịm từ lâu.
Không dây dưa, cúi đầu tiếp tục lau quầy: “Không mua gì thì mời .”
Sự bình thản của khiến cô càng phát điên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gap-lai-anh/chuong-4.html.]
“Mày mở tiệm ở đây để khiến họ áy náy ? Giả thanh cao cái gì chứ!”
“Cố Hoài Thâm bây giờ là chồng tao! Trong bụng tao là con của ! Sao mày cứ xen ?”
“Bùi Từ và vốn là của tao, mày chiếm hai mươi năm vẫn đủ ?!”
Cô gào lên như thể mới là kẻ phạm tội.
im lặng một lúc bước đến mặt cô .
Giơ tay, cho cô một cái tát.
Khi cô còn sững sờ, tát thêm một cái nữa.
“Vậy trong mắt mày… năm xưa là tao nợ mày?”
Bùi Viên ôm mặt, giọng the thé: “Mày một thứ hạ tiện mà dám đ.á.n.h tao?!”
“Giữ nó cho tao!”
Vài tên đàn ông mặc đồ đen lao lên,
còn là đứa con nuôi Bùi gia, từng ai cũng thể giẫm nát.
vung thanh cán chổi kim loại bên cửa, quật mạnh khoeo chân tên đầu.
A Lê tiếng động liền lao từ bếp , vung cây cán bột đập hề nương tay.
Trong hỗn loạn, một nữ trợ lý run rẩy :
“Phu nhân, cần báo cho Thiếu tướng Cố và Chỉ huy Bùi ạ…”
Sắc mặt Bùi Viên tái : “Câm miệng! Chuyện hôm nay ai dám ”
Lời còn dứt, cửa tiệm đẩy mạnh.
Cố Hoài Thâm ở ngưỡng cửa, giọng lạnh buốt:
“Bùi Viên, cô đang gì ?”
09.
Bùi Viên cứng tại chỗ, đến đầu cũng dám.
Cố Hoài Thâm bước , xác nhận , sắc mặt mới dịu xuống.
Mẹ Bùi và Bùi Từ theo , ánh mắt lướt qua cảnh hỗn loạn đất, lập tức lạnh băng:
“Làm loạn cái gì!”
Cục diện nhanh ch.óng khống chế .
Họ sững sờ, lẽ từng thấy cầm cán cây lau nhà đ.á.n.h .
đặt “vũ khí” xuống, gì.
A Lê bật nhạt: “Không tới nữa ? Nói mà như gió thoảng.”
Ba vội cúi đầu:
“Tiểu Chi, chuyện chúng sẽ xử lý sạch.”
Giọng Cố Hoài Thâm khàn :
“Em… sống cho . Đừng gặp những như bọn .”
chẳng buồn đáp.
Bị phớt lờ , Bùi Viên đột nhiên gào lên:
“Tại chỉ cần cô xuất hiện là tất cả các đều chỉ cô ?! Cố Hoài Thâm, mới là vợ hợp pháp của !”
“Đừng quên chính tay các đưa cô bệnh viện tâm thần! Giờ còn giả bộ tình sâu nghĩa nặng gì chứ?!”
Cô đến run rẩy, nhưng ba từng cưng chiều cô chỉ liếc qua lạnh nhạt, giống như năm đó .
Giọng Cố Hoài Thâm lạnh lẽo:
“ cảnh cáo cô đừng đến quấy rầy cô .”
“Lại phạm nữa thì khỏi cần rời khỏi trung tâm điều dưỡng.”
Bùi Từ và Bùi , ai giúp cô .
Cảnh tượng quen thuộc vô cùng.
Cố Hoài Thâm vì những trải nghiệm thời trẻ, đối với quyền lực sự cố chấp bệnh hoạn.
Trong tình cảm luôn mang theo tính toán.
Năm đó thể đối xử với thế nào, thì hôm nay cũng thể đối với Bùi Viên như thế.
Còn Bùi và Bùi Từ, bọn họ mãi mãi thiên vị “ yếu thế”.
Năm đó là Bùi Viên mới về nhà.
Hôm nay là “” mở tiệm mưu sinh bên ngoài.
Một tiếng hét cắt ngang suy nghĩ.
Trợ lý run rẩy chỉ xuống chân Bùi Viên:
“Máu… phu nhân chảy m.á.u !”
Váy sáng màu nhuộm đỏ.
Bùi Viên mặt trắng bệch, đưa tay về phía Cố Hoài Thâm:
“Cứu con… Hoài Thâm… … …”
Không ai đưa tay đỡ.
Mẹ Bùi nhíu mày:
“Đưa bệnh viện, chúng đỡ đẻ.”
Sắc mặt Cố Hoài Thâm hề đổi, như thể chảy m.á.u chẳng vợ .
Ánh sáng cuối cùng trong mắt Bùi Viên tắt ngấm.
Mọi rời , Bùi đẩy về phía một chiếc hộp nhung.
Bùi Từ khàn giọng:
“Đây là… của hồi môn năm đó chuẩn cho con.”
“Tiểu Chi, chúng chỉ còn thứ thể đưa con.”
nhận.
Họ đặt hộp xuống, mắt đỏ hoe rời khỏi quán.
Cố Hoài Thâm là cuối cùng . Anh lâu, giọng nghẹn :
“Nếu việc gì… hãy tìm .”
“Thật yêu… luôn là Tiểu Chi cõng trong đêm tuyết năm .”
“Là tự tay đ.á.n.h mất em.”
Anh loạng choạng rời .
Về , vị thiếu tướng trẻ hy sinh trong một cuộc diễn tập biên giới, t.h.i t.h.ể cũng tìm đầy đủ.
Vợ khi tin… uống quá nhiều t.h.u.ố.c ngủ và qua đời.
Bùi gia cũng dần biến mất khỏi hệ thống quân khu.
hỏi thêm.
Kiếp thành dưng là kết cục nhất.
HOÀN