Gặp lại bạn trai cũ khi đang đưa con đi học mẫu giáo - 3
Cập nhật lúc: 2026-03-18 23:59:11
Lượt xem: 129
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5
Năm xưa chúng đến với , trắng là vì tài nào kháng cự nổi vẻ trai của . Giang Vũ học Học viện Cảnh sát, còn học trường Nghệ thuật. Hai ngôi trường cứ như bàn bạc với từ mà đóng quân ngay đối diện cửa .
Ngày ngày, hằng hà sa các nữ sinh xinh xẻo bên đều hướng mắt về phía những " trai cảnh sát" tương lai đầy phong độ, còn các bên cũng chẳng , lúc nào cũng hô khẩu hiệu vang dội nhất để thu hút sự chú ý của những cô nàng yểu điệu đối diện.
Việc Giang Vũ và "va" mắt kinh động ít , trong đó bao gồm cả chính . chẳng gì đặc biệt, họa chăng chỉ một gương mặt thanh tú dễ và đôi bàn tay vẽ vời. Suốt bốn năm đại học, Giang Vũ chính là mẫu độc quyền những trang giấy vẽ của .
Anh cũng khá thích để vẽ . Tính cách Giang Vũ chung là khá trầm mặc, ngoài vận động thì chỉ thích thẫn thờ. Về chuyện "thẫn thờ" , đính chính bao nhiêu , bảo rằng đó là "đang tư duy". thường trêu : "Giải thích chính là che giấu!"
Sau khi nghiệp, phân về cục, còn tìm một công việc trợ lý thiết kế. "Lính mới tò te" bước chân công sở đồng nghĩa với việc gần như thời gian nghỉ ngơi. Giang Vũ thuê một căn phòng gần công ty rủ qua ở chung. Sau mới hiểu, là thể ngủ nướng thêm một chút buổi sáng. thói quen lười dậy sớm, tối thức đêm chạy deadline, nên thời gian buổi sáng đối với quý giá vô cùng.
Mọi thứ tưởng chừng đều đang tiến triển theo chiều hướng . Chúng sẽ giống như bao khác, tích cóp một ít tiền tiết kiệm, kết hôn, sinh con, sống một cuộc đời bình lặng. Thế nhưng, năm thứ hai công tác tại cục, chuyện bắt đầu đổi.
Anh luôn những ca trực bao giờ hết, những cuộc điện thoại nối đuôi , thỉnh thoảng một buổi hẹn hò thì cũng đủ thứ việc đột xuất gọi giữa chừng. hạ quyết tâm theo nên những chuyện đó vốn chẳng là gì. Anh là cảnh sát, thấu hiểu tính chất công việc của .
những chuyện vốn thể ngăn cản nổi, cái gọi là tình yêu cũng giống như thủy triều, lúc dâng cao thì ắt lúc rút xuống. Hiện thực dù phũ phàng nhưng vẫn chấp nhận. Giang Vũ ngày càng ít với hơn, gặp mặt cũng thưa dần. Sự lạnh lùng và né tránh của dường như đang ép là mở lời chia tay .
nỡ, nhưng cũng hạng dám chia tay. Có điều, yêu bao nhiêu năm trời, khi cũng thu chút "vốn liếng" chứ nhỉ?
Nghĩ cũng thật kỳ lạ, ngày chúng chia tay mới là ngày bước tiến triển thực thụ về thể xác, mà còn do chủ động. Thật chẳng nên vui nên buồn nữa. Hôm đó uống rượu, đá bay cửa phòng Giang Vũ lao như "hổ đói vồ mồi". Anh cũng định phản kháng, nhưng cứ thế bóp cổ , vùi đầu l.ồ.ng n.g.ự.c mà nấc lên, cuối cùng chuyện cũng diễn như ý nguyện của .
tình cảm của chúng nhạt . Đã còn tình cảm thì hà cớ gì "cố đ.ấ.m ăn xôi", lẳng lặng rời trong lúc đang công tác vài ngày. Những chuyện xảy đó hệt như một trò đùa của ông trời. Chỉ duy nhất đó thôi, mà mang thai.
Không một chút đắn đo, thuận lợi sinh Đồng Đồng một nuôi con khôn lớn. Còn về phần Giang Vũ, thậm chí từng nghĩ đến việc sẽ cho .
Trong cơn mơ màng, Đồng Đồng thút thít bảo ngày mai học. nghiêng ôm lấy bờ vai nhỏ nhắn mềm mại của con, quệt tay lên mặt mới phát hiện từ lúc nào, nước mắt thấm ướt cả gối.
"Mẹ cũng con học, vì gặp ." Hy vọng ngày mai đưa trẻ học là Giang Vũ. thở dài thườn thượt, tìm một tư thế thoải mái nhắm mắt .
6
Hay thật đấy. Sáng sớm hôm , phát hiện đổ bệnh. Cái hình nghìn năm đổ của cuối cùng cũng gục ngã, bệnh đến mức như "cà tím gặp sương muối", héo rũ , nước mắt nước mũi giàn dụa. Sợ lây bệnh cho con, đành nhờ Lục Hân trông giúp vài ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gap-lai-ban-trai-cu-khi-dang-dua-con-di-hoc-mau-giao/3.html.]
Cô là đỡ đầu của con trai . Là một phụ nữ độc , cô sức kháng cự những bé "tiểu chính thái" như con , nhưng đối với thì cực kỳ ghét bỏ, lúc nào cũng nghiêm túc khuyên mau tìm đàn ông nào mà gả cho rảnh nợ. lấp l.i.ế.m cho qua chuyện, đàn ông dễ tìm đến thế!
Dù ốm nhưng vẫn lết , nếu lấy gì mà nuôi sống hai con. Cuối cùng, sếp cũng nổi nữa, lẽ cái điệu bộ hỉ mũi lau nước mắt, giọng khàn đặc báo cáo công việc của trông quá dọa , sếp đại xá cho nghỉ phép hai ngày.
Được ngủ nướng ở nhà trong giờ việc đúng là sướng rụng rời. Cái bệnh đến cũng lạ mà cũng nhanh, nghỉ ngơi vài ngày là đỡ hẳn. gọi điện cho Lục Hân để đón Đồng Đồng về, kết quả là cô nàng đang dự tiệc sinh nhật của ai đó!
"Con trai tớ ? Cậu quẳng nó ở ?"
Lục Hân đuối lý, cuống quýt xin ngớt.
"Mau cho tớ nó đang ở , tớ đón con về nhà ngay!" Cái chuyện gì thế , đời còn cô bạn nào thiếu tin cậy hơn thế ?
Lục Hân ấp úng mãi chịu , cuối cùng ép quá mới khai địa chỉ: "Số 23 đường Trường Giang, phòng 5-3-202."
đờ tại chỗ. Cái địa chỉ cả đời cũng quên , đó chính là nơi Giang Vũ và từng sống chung bốn năm . Một linh cảm chẳng lành ập đến, chuyện chắc chắn đơn giản như .
"Cái đồ họ Lục , tớ để yên cho !" phát điên lên mất.
"Tô Chỉ, thế là tớ đồng ý nhé. Bao nhiêu năm qua một nuôi con, vì cái gì chứ? Giang Vũ là bố nó mà thực hiện nghĩa vụ ngày nào, để trông con vài ngày thì , cứ cứng đầu thế? Theo tớ thấy, năm đó nên giấu , hai chia tay ."
Là sai ? Không, con đường của hai , cần thiết ép một bước tiếp khi dừng . Anh kết hôn và con , càng thể chen ngang .
"Tớ và Giang Vũ thể nào nữa , kết hôn." thở dài một tiếng thật dài.
Lục Hân định thêm gì đó nhưng dập máy luôn, cầm lấy túi xách và áo khoác đón Đồng Đồng. bắt taxi, suốt dọc đường tắc xe lòng rối như tơ vò, đồng hồ mới thấy đúng là giờ cao điểm.
Cảnh vật hai bên đường đại khái vẫn giống như bốn năm . Năm đó để thuận tiện cho , Giang Vũ thuê căn nhà gần công ty, chia tay dọn thì bao giờ đây nữa. Chỗ ở hiện tại của là một căn hộ loft nhỏ mua đứt bằng tiền mặt, nhưng vị trí hẻo lánh, mỗi ngày tốn gần một tiếng đồng hồ đường. cũng chính vì nó xa nên mới mua. Như mới thể né tránh , mãi mãi gặp .
Ai ngờ một vòng lớn, cuối cùng về điểm xuất phát. hít một thật sâu để trấn tĩnh sự hoảng loạn trong lòng, cánh cửa quen thuộc, giơ tay nhấn chuông.