Gặp lại bạn trai cũ khi đang đưa con đi học mẫu giáo - 4
Cập nhật lúc: 2026-03-18 23:59:24
Lượt xem: 156
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
7
Tiếng chuông cửa vẫn là loại từ ngày xưa, chính tay ghi âm để mỗi khi bên ngoài nhấn nút, bên trong sẽ vang lên giọng : "Giang Vũ, Tô Chỉ ơi, nhà khách đến !"
Ngày xưa âm thanh ngọt ngào bao nhiêu, thì bây giờ nó khiến bẽ bàng bấy nhiêu. Anh , vẫn chịu cái chuông cửa cơ chứ!
Cánh cửa mở , Giang Vũ hiện diện trong bộ đồ mặc nhà rộng rãi, vai đang cưỡi một "ông tướng" – chính là Đồng Đồng nhà . Cả hai bố con... , cả hai chú cháu mặt mũi quẹt đầy sơn màu, tay lăm lăm khẩu s.ú.n.g đồ chơi, qua là đang mải mê với trò chơi đ.á.n.h trận giả.
Sự phấn khích trong ánh mắt Đồng Đồng tài nào giấu nổi. nhận thằng bé thật lòng thích Giang Vũ, thậm chí... nó còn bố ? vội vàng gạt phắt cái suy nghĩ nực khỏi đầu. Giang Vũ kết hôn , và Đồng Đồng thể biến thành một trò hề .
"Mẹ ơi, chú cảnh sát đang chơi b.ắ.n s.ú.n.g với con, bọn con đều là đặc công đấy. Mẹ mau đây !" Đồng Đồng kéo tay , nhưng cứ lỳ ngoài cửa, đôi chân như đóng đinh xuống sàn.
Vẻ hào hứng mặt Giang Vũ chợt khựng , lên tiếng: "Vào nhà . Chuyện trách Lục Hân , là đón Đồng Đồng qua đây chơi."
lạnh: "Anh ?"
" xin nghỉ phép năm. Đã bốn năm nghỉ một ngày nào." Anh , câu đầy ẩn ý. Anh cố tình nhấn mạnh con "bốn năm" – cũng chính là thời gian chúng rời xa .
"Vậy phiền quá. đến đón Đồng Đồng về." Ánh mắt lướt qua , tìm kiếm dáng nhỏ của con trai đang trong nhà. "Đồng Đồng, mau lấy ba lô về nhà với ." cúi thúc giục.
Đồng Đồng mặt mày xị xuống, hết Giang Vũ sang , rõ ràng là vẫn còn luyến tiếc trò chơi dang dở. nắm lấy cánh tay nhỏ của con, lạnh lùng : "Đồng Đồng lời, về nhà với , đừng phiền khác."
" chẳng bảo khó khăn gì cứ tìm chú cảnh sát ? Chú khác ạ." Nói xong, thằng bé còn ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên với Giang Vũ.
Sự kiên nhẫn của cạn kiệt. bực bội bế thốc thằng bé lên: "Đi về!"
Đồng Đồng òa nức nở, vươn hai bàn tay nhỏ bé về phía Giang Vũ: "Con về , con chơi với chú cơ..." Thằng bé gào t.h.ả.m thiết chẳng kém gì lúc ở cổng trường mẫu giáo, tiếng vang vọng khắp hành lang màng nhĩ đau nhức.
Giang Vũ giữ c.h.ặ.t lấy tay , mặt đanh : "Em đừng để thằng bé nữa. Đưa nó đây dỗ cho."
Ngọn lửa trong lòng bùng lên dữ dội: " là nó, cần dạy cách dỗ con chắc?" quát lên, Đồng Đồng càng dữ hơn. "Buông tay !"
Sắc mặt Giang Vũ càng lúc càng trầm xuống, bàn tay đang giữ cánh tay hề nới lỏng mà còn siết c.h.ặ.t hơn. Một bên là đứa con trai bướng bỉnh hợp tác, một bên là gã đàn ông như đến để đòi nợ, khung cảnh dần mất kiểm soát khiến mồ hôi vã như tắm.
lúc đó, mấy hàng xóm chợ về ngang qua, buông một câu bâng quơ: "Gớm, vợ chồng trẻ cãi thì đừng khổ đứa nhỏ. Anh chồng mau bế vợ con nhà mà dỗ dành kìa."
8
định mở miệng giải thích chồng , chúng cũng chẳng vợ chồng gì cả, thì đột nhiên đôi chân hẫng . Giang Vũ mà dám bế bổng cả lẫn con trai lên theo kiểu công chúa, xoay bước thẳng nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gap-lai-ban-trai-cu-khi-dang-dua-con-di-hoc-mau-giao/4.html.]
Sức mạnh nam tính thì miễn bàn, nhưng cảm thấy như đống lửa. Mọi thứ trong căn nhà vẫn giữ nguyên như bốn năm về . Từ những thứ lớn lao như bộ sofa, cái bàn mà và Giang Vũ từng lùng mua mạng, đến những món nhỏ nhặt như đôi thỏ gốm mua ở chợ đêm, con gấu bông thắng trò phi tiêu cho ... tất cả đều ngay ngắn ở đúng vị trí cũ. Cảm giác như thời gian đang ngược trở .
Giang Vũ chống nạnh mặt , bực bội đưa tay vò mái tóc ngắn ngủn. Tóc vẫn cắt kiểu đầu đinh cứng cáp, toát lên vẻ quy củ, khô khan.
"Chuyện kể từ đầu thế ... Hôm đó đón Tiểu Ái ở trường, Đồng Đồng thấy nhào lòng. Lục Hân cũng mặt ở đó, nhưng thằng bé chịu theo cô về, nên đưa nó về đây chơi vài ngày... dù cũng đang nghỉ phép."
Anh giải thích với , thỉnh thoảng quan sát nét mặt của . Giang Vũ bao giờ tỏ dè chừng như thế mặt , điều đó khiến thấy nực nên khẽ nhếch môi.
"Em cái gì?" Anh nhíu mày hỏi.
" ." chẳng buồn . Không nghĩ gì mà đưa cái lý do vụng về đến thế. Nghỉ phép ở nhà chăm lo cho vợ con , trông con hộ miễn phí là cái kiểu gì? Vợ ghen ?
"Có em đang giấu chuyện gì ?" Giang Vũ chắn mặt , ánh mắt đảo liên tục giữa và Đồng Đồng.
sững . Điều sợ nhất cuối cùng cũng đến. Phen về nhà nhất định sẽ tha cho cái "tai họa" mang tên Lục Hân !
"Câu hỏi mới đúng chứ." ám chỉ chuyện của Tiểu Ái. Đã kết hôn thì nên giữ đúng bổn phận chồng, đừng mấy chuyện mập mờ.
Ánh mắt Giang Vũ chùng xuống, trông như một kẻ thấu tâm can. " chuyện với em, chỉ hai chúng thôi, chuyện một cách t.ử tế." Giọng thoáng chút khẩn cầu.
"Không cần thiết . Các cứ lo mà sống cuộc đời , đừng đến phiền con nữa. Thế là lắm ." dậy.
Giang Vũ cau mày, đôi mắt hiện rõ sự khó hiểu. thầm khinh bỉ trong lòng, đúng là đàn ông, lúc nào cũng " núi trông núi nọ". Lục Hân từng , một khi phụ nữ ngủ với đàn ông, trong tiềm thức của gã đó sẽ luôn coi cô là của . Rõ ràng là Giang Vũ cũng đang nảy sinh cái suy nghĩ nên .
Hãy tỉnh táo ! là , là . Huống hồ gia đình, tuyệt đối hứng thú với việc phá hoại hạnh phúc nhà khác.
bế Đồng Đồng rời , một chút do dự. Khoảnh khắc cánh cửa đóng sầm cũng là lúc triệt để cắt đứt mối tơ vương của bốn năm qua. Giang Vũ lặng theo bóng lưng chúng , đôi môi mỏng khẽ mấp máy nhưng chẳng thấy gì.
Về đến nhà, hỏi Đồng Đồng vài chuyện. Thằng bé hào hứng kể mấy ngày qua ở nhà chú cảnh sát chơi trò gì, ăn món gì, thỉnh thoảng nuôi (Lục Hân) cũng qua thăm. Nhắc đến Lục Hân, cơn giận trong bùng lên. gọi ngay cho cô , lúc cô nàng đang công tác ở một quốc gia xa xôi nào đó.
mắng ròng rã suốt hai mươi phút đồng hồ cho đến khi cô khai đang ở nước ngoài. tức đến phát , nhưng sực nhớ đống mỹ phẩm mặt đều là tiền mồ hôi nước mắt, cày cuốc bao nhiêu job lẻ mới bù , thế là cố nén nước mắt trong.
"Mẹ ơi, ?" Đồng Đồng cầm con siêu phi hiệp yêu thích sà lòng , dùng bàn tay mũm mĩm lau nước mắt cho .
hít mũi một cái thật mạnh, ôm c.h.ặ.t lấy con. Nếu vì nuôi cái "cục nợ" nhỏ xíu , liệu bán mạng kiếm tiền như thế ? Đôi khi cũng tìm một đàn ông để nương tựa, nhưng ai dám chắc lấy chồng đời sẽ sướng hơn, chỉ thêm một đống rắc rối củi gạo mắm muối.
Chưa kể, mối tình đầu của là "đỉnh cao" như Giang Vũ, tiêu chuẩn kéo lên quá cao khiến chẳng còn trúng ai khác nữa. Câu cuối cùng chính là: Nghiệp tự tạo thì chảy nước mắt cũng tự mà gánh thôi.